Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

THẮP NGỌN LỬA THIÊNG ĐỐT TÀN BẠO LỰC! - Thơ Thiên Kim



Bo lđến t ch nghiã  Cng sn
Trăm triu thân xác nm xung nghit oan 
Con người Cng sn tinh vi rèn luyn 
Chúng biến thành lũ qu d  bo tàn

Đng dy nhau giết người không ngơi ngh* (T Hu)
Thú ăn mi nhưng chng giếđng loài
Thú ăn mi nhưng ngh ngơi khi đ
Đng vét vơ túi không đáy gian tham

K trm cướp không xô người ra ca
Đng Cướp Sch nhà, tng nn nhâđi
Đy rng thiêng, ti tùđu t, lăng trì
Quá bo tàn trên quê hương tan tác

Cnh sát ngày xưa giúp dân an lc
Công an ngày nay túm tóc, đđu
Biu tình ngày xưa dđường xe chy
Công an ngày nay đp mt, b tay

Dân tôi hin hòa sao đng hung bo?
Đng đến giết dâđđa máu trào!
Trong đn mi năm hàng trăm người chết
Công an tc tn mt ngđu trâu

Hơn bn mươi năm tang đin thương hi
Dân tc hin hòa chu cnh bi ai
Dy xéo qui qun ti tù  đi
Bóc lt dân nghèo on nng  đôi vai   

Đng ti t li lo mm khoác lác   
Khoe tt khoe hay khoe m khoe màu
Đng dt t khen đnh cao trí "t"
Đng hèn t v "đy ngõ anh hùng"

Đng mt tư cách còn dđđc
Đng chui chân Hán li bo quang vinh
Đng báđt nước v yêu "T Quc"
Buôn dân khp chn, thế gii chng minh  

Dân tc Vit Nam bao đi anh dũng
Đng làm ngu dân, bóp chết kiêu hùng
Nhét nhi di gian lc la bi phn
Bè đng bt trung ti li khôn cùng 

Dân tc  ngàn xưa tinh thn bt khut
Người dân hãy tnh vùng dy quyết tâm
Đt bùng la thiêng thiêu loài qu ám
Gìn gi Vit Nam văn hiến muôn năm...

Thiên Kim

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

(thơ song ngữ) CHUYỆN MÙA ĐÔNG của NHÃ CA & THANH-THANH



Inline image

Chuỗi Ngọc Tình Thơ “31”( Đêm Đông Mộng ) - Thơ Mây Tím



Đêm đông mộng nắng vàng 
Góc biển mặn hồn hoang 
Gợn sóng nghiêng ghềnh đá 
Mơ màng tiếng nhạc vang 

Hàng thông liễu hát ru 
Chuyện kể một đêm thu 
Ước mãi tình hai đứa 
Mây ngàn gió viễn du 

Cùng nhau khắp mọi nơi 
Mãi tận cuối chân trời 
Lấp lánh ngàn sao sáng 
Chơi vơi mộng lã lơi 

Người ơi giọt lệ thương 
Đỉnh núi phủ mù sương 
Thấy được lần nào đó 
Đêm Đông giọt nắng vương 

Arna 20.1.2018
Mây Tím ( VTAH )

THỜI CỦA LÍNH - Thơ Phan Ni Tấn

Inline image 1


Thì hồi đánh giặc ấy mà
Tôi coi chết chóc có ra mẹ gì 
Tay này nhuộm máu đen xì
Ruột gan phèo phổi thứ gì chẳng qua

Một hôm đánh xáp-lá-cà
Lưỡi lê ngọt xớt xuyên qua họng thù
Nhờ ba miếng võ trơn tru
Nếu không chắc đã thành tù binh ma

Trái tim mình vốn thiệt thà
Nhiều năm trận mạc đâm ra thứ lì
Hồn xưa thắp trái lưu ly
Sa trường máu nhuộm đỏ tì vết quê

Hành quân bốn tháng lại về
Thăm thành phố cũ bộn bề người qua
Ở đâu tôi gặp người ta
Ở đó tôi tưởng như là gặp em

Tay cầm mũi đạn hòn tên
Tay đem tổ quốc treo trên ngọn cờ
Buồn buồn bày đặt mần thơ 
Vui vui thì lấy súng phơ một tràng

Cái ngủ mầy ngủ cho ngoan
Trong lồng ngực đỏ máu loang loáng cười
Con mắt sọng máu tanh mùi
Nhìn trời xanh thẳm như ngùi nhớ ai

Cái ngủ mầy ngủ cho say
Bóng con chim ục nó bay ngút ngàn
Những người sinh Bắc tử Nam
Miếng da oán hận vết xâm tay mình

Gác chân lên bụng bình minh
Câu thơ còn ngủ câu kinh còn khì
Sớm hoa thì có xuân thì
Súng gươm coi vậy đôi khi cũng hiền

Đêm đêm trong giấc cô miên
Thấy mình ngậm miếng ưu phiền đắng môi
Kìa non với nước đâu rồi 
Rủ đèo xuống lũng mình ngồi uống đêm

Giọt máu trên cọng cỏ mềm
Của ai không biết nằm im như tờ
Đằng xa sau lớp bụi mờ
Mới nhìn tôi tưởng con cờ thí thân

Cành tre dưới nắng phân vân
Cơn say dấy máu ăn phần leo thang
Người đi núi lỡ sông tàn
Tội non nước đứng ôm toàn cơn đau

Hôm trước nhậu quắc cần câu
Về ngang trại mộc khóc lau quan tài
Hôm sau đụng trận Đồng Xoài
Bạn tôi chết trẻ mới ngoài hai mươi

Hiên ngang xông thẳng vào đời
Chưa chi bị đạn chết ngồi dưới khuya
Sa trường đâu sẵn mộ bia
Trăng soi bạn ngủ đầm đìa máu phai

Đặt mắt vào lỗ châu mai
Khúc ca sinh tử chẻ hai miếng mồi
Hồng tâm hiện đỉnh đầu ruôi
Ngón tay đời lính có mùi sát nhân

Bạn thù ai cũng có phần
Tử sinh rồi cũng một lần can qua
Phận người như khúc bi ca
Chưa tàn cuộc đã lòi ra lẽ sầu

Lá cờ tụi nó đỏ ngầu
Sáng nay trắng toát coi rầu ghê ta
Khôn hồn xách cổ chui ra
Không thì... "tạch tạch" chết cha hết rồi

Thằng nào sống thêm cú bồi
Dựa cây tịch mịch nó ngồi chết queo
Cái thằng loắc choắc leo cheo
Phần hồn đã mỏng lại teo héo tàn

Lính tôi hồi trước ngang tàng
Bây giờ lễ phép đàng hoàng đáng yêu
Tôi ngoan như tiếng sáo diều
Lại hiền như khói lam chiều bay lên

Phan Ni Tấn 

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

NHỚ XUÂN NĂM NÀO - Thơ Dư Thị Diễm Buồn



Hoàng hôn rnng cui tri xa
Nh quá xuân xưa... chn quê nhà
Chp chn cánh bướbên b du
Bay lượđảo vòng hút mt hoa...

CuĐông dành sn go, nếp thơm
Cam, quít, bưởi, xoài... da ng hườm
Dưa ti, hành, rượu, trà, bánh tráng...
Tết trong ngoài... dágiy hng đơn

Công phu trng mõ r chuông chùa...
Cơm rượu nng nàn, ngâm ci dưa
Xung, ghe... ghé bến đi ch Tế
Tht, cá kho ru... thm nước da

Mười hai tháng... xuân tr v đây
Ko do, chui ngào, mt gng cay
Bánh tét, bánh phng... chùm lp xưởng
Dưa hu, ngũ qu c mâđầy...

Gia tháng Chpem lẩy lá mai
Đàn én lưng trời ríu rít bay
Lá rơi tua tủa như đàn bướm
Vườn động nên ngàn bươm bướm bay

Cây trụi lá
Nhánh trơ cành
Đầu mùa xuân 
Hoa mai nở
Cả vườn thanh thoát màu vàng anh

Không gian m
Sương long lanh
Nắng hanh hanh
Xuân man mác...
Cờ vàng lng gió rợp trời xanh...

Thương người lính chiến chốn xa xăm
Tết nầy kg biết có về thăm...
Vọng gác đêm xuân ngoài biên trấn
Giđêm tr tch thiếu dáng hng

Xuân đến sao lòng những bâng khuâng
Ánh hỏa châu xa, vọng gác gần
Tiếng súng đì đùng thay tiếng pháo
“Kẻng” thay phiên gác... lính chờ xuân

Sui nước trong veo, tri xanh lam
Đài trang xuâthm... khp min Nam
Náo nc... nhà nhà mng đón Tết
Nguyn tròn nămới đượbình an

Xuâđếhu phương... xuân tưng bng!
Gy, áo trây di... bábi đường 
Ơ kia... anh lính ngánh mt!
Nhon ming cười duyên... ôi thy thương!

Chợ hoa em bán ngày cuối năm
Dập dìu người đến thưởng hoa xuân
Em giữa ngàn hoa khoe sắc thắm…
Không thắm bằng em thoáng thẹn thùng!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN