Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

Biếm thi Ý NGA (17.4.18: Đảng Có Khiếu Bán Hết) - Nhạc DÂN CHỦ CA (Thủ Phạm)


DÂN BIỂU, 
DÂN SAI

Không làm, chẳng giúp được ai
Khoe chi “Dân Biểu”, dân sai suốt ngày?
Quanh năm chỉ thấy múa may
Bắt dân phải cõng, chân tay làm gì?
*
Không làm, chỉ thị: “Đua, thi!”
Khoe chi thành tích cúi quỳ, khom lưng?
Nghe khoe danh, ớn quá chừng
Lăng xăng xào, nấu, hấp, chưng nhão mềm.

Ý Nga      *4.1.2017

HÒA VỚI GIẶC?

Kẻ ngờ nghệch chơi với người ngớ ngẩn
Cùng khùng khùng, chính kiến khập khiễng chung
Cùng nằm chờ “sung” rụng thật ung dung
Mặc dân chúng rơi tận cùng vực thẳm.

Ý Nga      *26.1.2017

CHIẾM!

Toàn “tá, tướng” biểu dương trò chiếm, cưỡng
Phát đạt nhanh, đảng đâm “chảnh” lạ thường
Nhà tường cao, cổng kín, tượng phô trương
Khắp bốn hướng niêm rõ: phường cưỡng chiếm!

Ý Nga      *24.1.2017

Ý Nga kính chuyển và cám ơn:
THỦ PHẠM
 
Thơ Ý Nga, 9-3-2011
Nhạc: Dân Chủ Ca, 5-4-2011
Hòa âm và trình bày: Ca, Nhạc Sĩ NGUYỄN VĂN THÀNH
Xin bấm vào “link” bên dưới để nghe nhạc:
(hi-speed)
(lo-speed)
 
Ai đục khoét bia thuyền nhân châu Á?
Ai đào mồ, xới mả tổ tiên ta?
Ai đem “Kẻ Lạ” vào chứa trong Nhà?
Ai ra rả: -Tình Răng Môi Ấm Lạnh?

Ai xoen xoét toàn những lời bất chánh?
Phe cánh nào chẳng đem bán giang san?
Đảng viên nào chẳng tài sản ngút ngàn?
Ai thất sủng mới thở than, khiếp nhược?
 
Bạn càng đếm sẽ càng điên lên được!
Cần gì xem thế chiến lược giặc Tàu!
Nhìn dân oan khiếu kiện, Bạn có đau?
Cả một nước đang kêu trời không thấu!
 
Cột biên giới tự nhiên sao mất dấu?
Ải Nam Quan lừng lững chợt “đi” đâu?
Giặc nắm đầu Bộ Chính Trị đã lâu
Bia Chiến Thắng phải mau mau đục bỏ!
 
Hủy chiếu khán, giặc vào đông như cỏ
Ai bày trò? Ai mở Ngõ ngây ngô?
Lũ vong nô càng thách đố, tung hô
Quân xâm lược càng hàm hồ, hống hách.
 
Xưa Tiên Tổ giữ non sông: khí phách!
Mảnh san hà chưa từng rách tả tơi
Mà thời nay Thủ Phạm dám trêu ngươi?
Thì: KHỞI NGHĨA! Vực lòng dân: ĐỨNG DẬY!
 
Ý Nga, 9-3-2011.

NGUYỄN HỮU NHẬT trình bày 
sách đã xuất bản

Khi Nàng Bóng Xế - Tâm Minh Ngô Tằng Giao chuyển ngữ

When You Are Old

When you are old and gray and full of sleep,
And nodding by the fire, take down this book,
And slowly read, and dream of the soft look
Your eyes had once, and of their shadows deep;

How many loved your moments of glad grace,
And loved your beauty with love false or true,
But one man loved the pilgrim soul in you,
And loved the sorrows of your changing face;

And bending down beside the glowing bars,
Murmur, a little sadly, how love fled
And paced upon the mountains overhead
And hid his face amid a crowd of stars.


William Butler Yeats
(1865-1939)


Khi Nàng Bóng Xế

Khi nàng tuổi xế chiều, tóc bạc
Bên lửa ngồi vóc hạc mơ màng,
Sách này lần giở từng trang
Gật gù nhẩm đọc những hàng ngày nao,
Mơ về cặp mắt nào đăm đắm
Từng soi vào thăm thẳm tâm can;
Bao người yêu sắc đẹp nàng
Vui tươi dáng dấp, kiêu sang nụ cười,
Kẻ giả dối, kẻ thời chân thật,
Nhưng một người chất ngất yêu thương
Yêu nàng hồn đạo hành hương,
Khuôn trăng dù đổi, dù vương nét sầu;
Tựa song vắng cúi đầu buồn bã
Người nhủ lòng tình đã bay xa
Dạo theo đồi núi bao la
Thẫn thờ giấu mặt ngân hà đầy sao.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao
chuyển ngữ

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Cuộc Đời Trần Thê - Thơ Sương Lam - Nhạc Võ Tá Hân



Trích đoạn thi tập Ở BÊN TRỜI - Thơ Đông Hải Nguyễn Đức Hiền


Đông Hải-Nguyễn Đức Hiền (2003)

MƠ NGÀY HẠNH NGỘ
*
Mưa rơi tí tách suốt canh thâu,  
Năm tháng sương pha điểm mái đầu.  
Tâm sự mênh mang lòng kẻ Á,  
Thanh bình nhộn nhịp phố người Âu.  
Thương rừng nhớ tổ – chim thôi hót,  
Mất cội xa nguồn – gỗ có đau.  
Dệt mãi ước mơ ngày hạnh ngộ,  
Trời đêm mù mịt khói mây sầu.
  
ĐÔNG HẢI  
***
SẦU LY BIỆT  
(Mượn vần bài “Thăm mái nhà xưa”  của bà Kim-Y Phạm lệ Oanh)  
*
Vẫn trải lòng ra đón thế nhân,  
Tuổi theo năm tháng cũng qua dần.  
Ngoảnh nhìn cát bụi bờ oan nghiệt,  
Chợt thấy rêu phong bến thiện chân!  
Một kiếp vương mang cùng bút mực.  
Nửa đời tô điểm với thơ văn.  
Tha phương ray rứt sầu ly biệt,  
Dâu bể trầm luân nợ cõi trần!
 
ĐÔNG HẢI  
***
NHỚ NGƯỜI XƯA  
(Họa thơ “Quỳnh hoa công chúa”  của cố thi sĩ Đông Hồ Lâm Tấn Phác.) 
*
Chim đêm buông tiếng gọi qua ngày,  
Tỉnh mộng cho lòng lặng phút giây.  
Mơ chút hương xưa, mơ bởi nhớ,  
Tưởng vầng trăng cũ, tưởng hay say.  
Nguyệt-hiên (1) một thuở thừa thi vị,  
Biệt-thất (2) mấy mùa thiếu dị cây.  
Ôn cố tri tân buồn viễn xứ,  
Ngoài kia gió cuốn lá hoa bay.  

(1)(2) Tân-Nguyệt-Hiên ở “Quỳnh Lâm Biệt Thất”  của cố thi sĩ Đông-Hồ và bà Mộng-Tuyết.  
ĐÔNG HẢI 
***
NGÀY CŨ 
Chia cách nào không khỏi vấn vương,  
Phong ba che khuất nẻo hồi đường.  
Hương xưa chất ngất màu mưa nắng,  
Ngày cũ điêu tàn phủ khói sương.  
Sử sách còn ghi dòng bão tố,  
Bia đời vẫn khắc nét đau thương.  
Hai mươi năm dễ làm phai nhạt,  
Tiếng quốc kêu khan nỗi đoạn trường!
  
ĐÔNG HẢI (1995)  
***
ĐÔI BỜ  
*
Man mác trời đêm nỗi nhớ nhà,  
Mưa buồn chẳng tạnh để phôi pha.  
Đèn khuya không tỏ người qua lại,  
Gió lạnh vẫn lùa cảnh xót xa.  
Trăng sáng có soi đầu núi Tản,  
Mây ngàn còn đợi cuối sông Đà.  
Rong chơi mãi chuỗi ngày ly biệt,  
Hun hút đôi bờ nẻo thiết tha.  

ĐÔNG HẢI  
***
CHIỀU  
*
Hoàng hôn nắng nhạt gió hiu hiu,  
Gợi nhớ quê xưa những buổi chiều.  
Tiếng võng nhà ai vang não nuột,  
Giọng hò thuở ấy vẳng cô liêu.  
Mờ mờ liễu rũ, chân con hạc,  
Thấp thoáng rừng xa, bóng chú tiều.  
Lờ lững thuyền trôi trên bến vắng,  
Thôn nghèo mái rạ ngả xiêu xiêu.  

ĐÔNG HẢI  
***
Ở BÊN TRỜI  
(tứ thủ liên hoàn)  
*
1- Nỗi sầu đọng mãi tự xa xôi,  
Một thoáng qua đi mất nửa đời.  
Hờ hững mây bay, sông vẫn chảy,  
Bâng khuâng gió thoảng, lá còn rơi.  
Chiều buông vệt nắng loang niềm nhớ,  
Ngày hết bầy chim xải rã rời.  
Lữ thứ trông hoài về cố quận,  
Ngậm ngùi thương kiếp sống bèo trôi!
  
2- Ngậm ngùi thương kiếp sống bèo trôi,  
Khúc hát quê hương đã nhạt rồi.  
Tiếng quốc lẻ đôi đêm vĩnh biệt,  
Giọng hò lỡ nhịp buổi chia phôi.  
Bài thơ hội ngộ bao giờ kết,  
Chén rượu tao phùng ước mãi thôi.  
Bến đó bờ đây xa mấy đỗi,  
Nhưng mà vời vợi cố nhân ơi.
  
3- Nhưng mà vời vợi cố nhân ơi,  
Nắng ấm bao năm khuất núi đồi.  
Quê cũ điêu tàn khi tái hợp,  
Làng xưa tan tác lúc chia đôi.  
Giăng giăng giông bão mờ thân phận,  
Mù mịt phong ba phủ kiếp người.  
Tạo hóa như dần quên vũ trụ,  
Bình minh chẳng đến ở bên trời.
  
4- Bình minh chẳng đến ở bên trời,  
Bi sử còn ghi nét tả tơi.  
Đọc áng văn xưa lòng thổn thức,  
Kết vần thơ cổ dạ bồi hồi.  
Ngàn phương mỏi cánh chim xa tổ,  
Bao bận nhớ nguồn rượu đắng môi.  
Trăng tiễn mây bay về chốn ấy,  
Nỗi sầu đọng mãi tự xa xôi!
  
ĐÔNG HẢI 4/1997  
***
MƯA ĐÊM  
*
Ngồi nghe réo rắt tiếng mưa rơi,  
Đen thẳm màu đêm phủ đất trời.  
Nhớ mái nhà xưa, ngày cách biệt,  
Mơ hương năm cũ, buổi chia phôi.  
Thủy chung vẫn giữ tròn hai chữ,  
Ân nghĩa còn ghi nặng một đời.  
Kỷ niệm tràn về bên trống vắng,  
Muộn phiền tâm sự cứ đầy vơi!  

ĐÔNG HẢI   
***
ĐÊM MƯA BUỒN  
(Họa thơ “Mưa đêm” của Đông Hải)  
*
Ngoài hiên mưa cứ mãi rơi rơi,  
Gợi nhớ xa xăm tận cuối trời.  
Đêm vắng làm tâm tư lắng đọng,  
Canh tàn ôm kỷ niệm phai phôi.  
Thương bờ bến ấy, thương quê mẹ,  
Tiếc tháng năm kia, tiếc cuộc đời.  
Réo rắt từng cơn ngoài cửa sổ,  
Giọt buồn pha giọt lệ chưa vơi!
  
TRẦM THY (phụng họa)  
***
NHỚ SÔNG XƯA  
*
Trăng treo một mảnh chiếu đầu non,  
Bàng bạc sương sa phủ lối mòn.  
Liễu rũ như buồn cơn sóng nhỏ,  
Tiêu vang tựa ngóng bóng thuyền con.  
Tiếng hò se thắt lòng cô lữ,  
Giọng hát vương sầu dạ sắt son.  
Nhớ mãi bầu trời đêm giã biệt,  
Sông kia chưa cạn, tủi đang còn!
  
ĐÔNG HẢI   
***
ĐÊM TRĂNG  
*
Bâng khuâng nỗi nhớ tối Nguyên Tiêu,  
Tri kỷ xưa nay vốn chẳng nhiều.  
Lá rụng ngoài song, đời lặng lẽ,  
Trăng soi bên mái, cảnh đìu hiu.  
Người đi xao xuyến tình cô lữ,  
Kẻ ở ngậm ngùi cõi tịch liêu.  
Trống vắng trải dài trên giấy mực,  
Buồn trong ánh nguyệt tỏa yêu kiều!
  
(Đêm Nguyên Tiêu năm Bính Tý)  
ĐÔNG HẢI  
***
NỖI LÒNG  
(Họa thơ “Đêm trăng”của Đông Hải)  
*
Quạnh vắng đêm nay nhớ tiếng tiêu,  
Bao năm hương cũ khát khao nhiều.  
Bâng khuâng trước bóng, trăng tàn úa,  
Lác đác bên thềm, mưa hắt hiu.  
Bút mực vương mang ngày lữ thứ,  
Nỗi lòng lắng đọng lúc cô liêu.  
Gió khuya man mác sầu xa xứ,  
Dáng nguyệt tha phương vẫn diễm kiều.
  
TRẦM THY (phụng họa)

TRẦM THY Trọng đông năm Kỷ Mẹo.  

Bởi Đời Là Cõi Tạm - Thơ Thích Tánh Tuệ

2317 BoiDoiLaCoiTamTTTue KLoan

QUỐC HẬN THÁNG TƯ NHỚ VỀ QUÊ HƯƠNG - Thơ Thiên Kim




"Quốc Hận Tháng Tư" vẫn ngập lòng
Trải dài ngày tháng đã bao năm
Khi Phước Long mất  người Nam xót
Dân mất tự do:  Giặc lấn xâm

Binh sĩ  rút quân lòng  quặn thắt   
Nhìn dân lận đận chạy theo cùng
Chạnh niềm thương quá... Vì gẫy súng!           
Lính  giữ  dân lành bao thập niên...

Khói lửa bùng lên khắp sơn hà
Chiến sĩ thiếu đạn thật thảm thê
Ban Mê đã mất, Pleiku  mất      
Dân tràn máu lệ bỏ  làng quê 

Rồi Huế  buồn thương vào tay giặc
Đà Nẵng nước non  cũng rũ sầu
Dân vẫn  lặn lội theo chân lính
Thương dân và lính một niềm đau!

Nha Trang non nước  vẫn xanh màu
Giặc cộng tràn vào mây xám mau
Mây mù u ám giăng khắp nước
Trời đất buồn,  đầy  quân xâm lăng

U hoài thành phố Saigon thân
Giặc đến xe tăng với  lũ đần
Đi vào cướp sạch nhà, vàng bạc
Cướp của, giết người , đốt sách hay

Giặc đến cướp nhà đuổi chủ ngay
Xua lên  rừng núi đất  sỏi dầy
Bao người bị đói nằm chết rạp
Dân  về  phố  xá ngủ đường đầy

Vận nước điêu linh giữ chí hùng 
Hàng ngàn chiến sĩ đã hi sinh
Quyết lòng chiến đấu hơi thở cuối
Từ giã vợ hiền, lũ con xinh!

Bao nhiêu chiến sĩ đầy công trạng
Nợ nước vai mang nặng nghĩa tình
Tổ Quốc ơi,  hoa niên một thuở
Lính trận một đời đáp núi sông

Giặc về bắt triệu quân cán chính 
Chúng trả thù riêng bắt ngục  tù
Gông cùm cộng sản  chuyên giết hại...
Dân tộc đau buồn ! Sử hãy sử ghi 

Hàng chục triệu dân Nam bị trị
Cộng sản bán nước,  cướp bạc vàng
Để dân không nhà và đói kém  
Sám hối nếu không ? Họa đến gần!!!

Thiên Kim  Ngày 15-4-2018

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Ba Mươi Tháng Tư - Thơ Nguyễn Thị Thanh Dương

MẢNH TRĂNG THƠ-Cao Mỵ Nhân và Thi Hữu


MẢNH TRĂNG THƠ

Từ lâu, để mực đọng nghiên vàng
Bút cũng âm thầm ngại điểm trang
Một nét ngọc phai thành lạc điệu
Bao lời châu nhạt lỡ tan hàng
Dẫu xuân còn đứng chờ hoa nở
Hay hạ đang ngồi đợi nắng sang
Thì cứ cùng thơ vui đối bóng
Theo trăng đi xé nửa thiên đàng

Cao Mỵ Nhân

Bài Họa:

LẠC DẤU ĐỊA ĐÀNG

Đây bức chân dung dẫu ố vàng
Vẫn còn phảng phất nét đài trang
Cố nhân từ độ chia đôi ngả
Kỷ niệm còn đây gọn mấy hàng
Lòng cứ nhủ lòng chờ hạ đến
Mặt mơ tưởng mặt hẹn xuân sang
Người ơi đã mấy thu tàn tạ
Lá phủ rêu phong dấu địa đàng

Hồ Công Tâm

TÌNH THƠ

Khi bóng thời gian bước vội vàng
Tập thơ ngày cũ ố từng trang
Người đi để mối sầu trăm ngả
Thơ khóc giùm ai lệ mấy hàng
Đất khách ngậm ngùi nghe bão nổi
Quê nhà héo hắt đợi mùa sang
Thơ ơi, hẹn đến ngày tươi sáng
Với cả Tình Thơ ở cuối đàng

Nguyễn Kinh Bắc

NỖI NIỀM

Khắp nẻo quê Nam mịt bụi vàng
Tìm đâu thời mộng giữa thôn trang ?
Tuổi già hoài nhớ nhà thương nước
Chiến bại đành tan ngũ rã hàng
Vóc hạc chưa sờn mùa tuyết phủ
Mái sương nào thẹn nắng xuân sang
Thủy triều xóa dấu chân trên cát
Còn sót trong mơ bóng Địa Đàng
      
Hồ Trường An (Troyes, France)

CHỐN ĐỊA ĐÀNG ?

Chim hót ngoài sân đón nắng vàng,
Cúc mai rực rỡ ngát thôn trang.
Câu thơ tao nhã tươi mầu mực,
Nét hoạ thanh tân thắm mấy hàng.
Phong cảnh hữu tình hoa lá trỗ,
Trời xuân dìu dịu bướm ong sang.
Tiếng đàn ngẫu hứng thêm huyền diệu…
Có phải này chăng chốn địa đàng ?
     
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân

MỜI TRĂNG NHẬU

Ai biết niềm riêng của lá vàng !
Tiểu-đình vọng nguyệt giữa sơn-trang
Đóa hoa sương đọng vừa nghiêng nhụy
Nhóm kiểng trăng soi khéo thẳng hàng
Vạn-vật thế-gian mừng Hạ đến
Nhân-sinh tuế-nguyệt ngại Đông sang
Món ngon,trà, rượu mời trăng nhậu
Bằng-hữu, thơ/văn thỏa mọi đàng
                    
 Tiểu Bảo
ĐUỐI MẢNH TRĂNG THƠ

Mãi nhớ chiều xưa những buổi vàng
Thư tình cánh mộng dệt thiên trang
Hồn tung phóng lãng thơ liền mạch
Trí thả bồng phiêu chữ nối hàng
Viễn xứ văn chương đành bỏ lại
Quê nhà cơm áo cố trườn sang
Nhìn trăng thực chứng thề non nước
Xác lạnh hồn xiêu,đuối giữa đàng…
                    
Lý Đức Quỳnh