Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

TÌNH YÊU MAI NÀY, CHẲNG RÕ VỀ ĐÂU? - Thơ Nhạc Nghiêu Minh



Cuộc tình mang những cơn mơ
Đang trên vực chờ
Cơn lốc đi qua
Ôi xót xa
Những tưởng trái tim em là trái tim ta!

Cuộc đời đang vất ta
Vào ảo ảnh hẹn hò
Suốt chặng đường dài
Ôi đớn đau
Những tưởng trong bước đường cùng đang nở hoa!

Ta vẫn nghe bao nhiêu dấu ngờ
Khi ta bước chung cùng một người
Những dấu hỏi cố kéo ta chệch con đường
Con đường không có bóng em!

Đời thường có những cơn giông
Quét qua thành phố buồn
Như ly cà phê không đường

Tình trường có những đau thương
Mang theo hạnh phúc buồn
Những tưởng trái tim em là trái tim ta!

NGHIÊU MINH

Về Trong Tỉnh Thức - Thơ NHƯ NHIÊN Thích Tánh Tuệ



Em đừng mãi loay hoay tìm chỗ đứng
Cần hỏi mình rằng: ”phải Sống làm sao?‘
Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng
Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!.


Đời lắm lúc vui cũng làm ta khóc,
Mà buồn tênh.. vẫn khiến rộ môi cười?
Hạnh phúc đến từ những điều bình dị
Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui..


Đời đau khổ vì biến thành nô lệ
Cho ” hồn ma bóng quế ”, những phù hư...
– Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể
Còn ta giàu dù.. túi chẳng một xu.


Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc
Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..
Có đôi lúc thiên đường và địa ngục
Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..


Đời bể khổ – ta có quyền không khổ
Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?
Lòng thanh thản niềm vui tìm bến đổ
Khổ vì ưa ước hẹn kiếp lưu đày.


Thôi đừng mãi băn khoăn tìm lẽ sống
Lý tưởng là… tưởng có lý thôi em!
Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng
Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm.


Như Nhiên – (Thích Tánh Tuệ)

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2019

VỀ NẾM BIỂN MẶN - Thơ Như Thương

image.png


Về đi em, nếm biển mình còn mặn?
Mặn trùng dương hay mặn nước mắt rơi
Để trầm mình, nghe như lòng đau thắt
Biển còn xanh biêng biếc... thuở xa rời?

Về đi em, ngắm san hô rạng rỡ
Đất nước mình giàu có... thuở xa xưa!
Đâu còn nữa, nghe nhói tim. Tan vỡ
Dân Việt buồn như "Mộ gió" nắng mưa

Về đi em, không phấn son trang điểm
Tuổi thanh xuân sống với xóm làng chài
Biển bây giờ như bức tranh họa biếm
Để môi hồng em trôi giạt .... Trách ai?

Về đi em, dẫu biển mình hết mặn!
Nếm dòng sông lừng lẫy Bạch Đằng Giang
Nhuộm máu giặc! Cọc nhọn xưa ngăn chặn
Lũ xâm lăng cuồng vọng chiếm giang san

Như Thương
(Tháng 7, 2019)

Mai em về nơi ấy - Thơ nhạc Phạm Phan Lang - Vĩnh Điện - Diệu Hiền




Anh đợi nhé - một mai em sẽ tới

Mắt môi cười rạng rỡ xóa màn đen
Má xanh xao sẽ nhuộm ánh xuân hồng
Hồn chới với trong tình anh đắm đuối

Lìa tất cả ta về miền hoang dại
Chỉ hai ta với giấc mộng nguyên sinh
Bỏ lại sau những ngày tháng gập ghềnh
Vui - vui quá với những vì tinh tú

Trong tim anh em tìm nơi trú ngụ
Vòng tay anh ôm ấp mảnh đời em
Em say sưa uống cạn giọt men tình
Cho thỏa những đêm dài hồn vật vã

Cứ thế nhé - anh ơi mình như thế
Ta bên nhau mãi mãi đến ngàn năm
Đừng xa em - dù chỉ mỗi một lần
Cho em được bên anh ngày còn lại

Anh đợi nhé - mai em về nơi ấy
Phần đời này mãi mãi thuộc về anh....

phamphanlang
3/10/2017

Chùm thơ Á Nghi



PHỤ… HỌA
*
Trích tuyển tập AI BIỂU
*
Anh vẽ mái tóc, lưng trần
Tóc đen, da trắng toàn thân mượt mà
Rồi anh đặt tên Hằng Nga
Nên em cắc cớ thêm hoa, áo dài.
 
Như thế mới đủ trang đài
Mới đoan trang dáng như… ai ngày… nào.
 
Á Nghi
31-5-2012
 
      



 
TRẢ THÙ
*
Trích tuyển tập SAO MÀ TỘI NGHIỆP
*
Ngồi xe, vạt áo dài nhăn
Ba nhìn, Má hỏi khó khăn vô cùng!
Nếu đi bộ, người đi chung
Ngại ngùng, càng sợ, lạ lùng người dưng.
 
Cho nên mới chẳng đặng đừng
Để Ba đưa đón! Ngập ngừng: phiên anh?
 
Á Nghi
25-11-2012
 
 




ĐEN, TRẮNG CŨNG LÀ MÀU
*
Trích tuyển tập THÌ THẦM
*
Đen cũng là một màu
(Khi hờn giỗi lao vào.)
Bao dung, màu trắng trẻo
(Khi làm hòa thanh cao.)
 
Cứ để bóng trăng vào,
Cứ để gió lao xao,
Thổi bay đi khờ khạo
Chúng mình mới… nhìn nhau
Trắng, đen: chọn màu nào?
 
- Đen, có lúc cũng đẹp
Trắng, nhiều khi cũng hay
Anh thích cả hai màu
Đừng trắng, đen kỳ thị!
 
Á Nghi và Anh**

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2019

VỀ ĐI MI - Thằng Bạn Quảng Nam


(không rõ tác giả và người hát)

Tao hỏi thiệt răng không vể chơi hỉ
Mi làm chi mà tệ rứa hở mi
Mi hứa miết tao chờ hoài bắt mệt
Vể đi mi hẹn gặp nhau lai rai
Có bọn nớ têt chừ nay chưa gặp
Rứa mi hè tranh thủ về chơi luôn
Mấy đứa hắn nhắc mi hoài mi hỉ
Bạn bè thương mi đừng có bùi ngùi

Về đi mi ăn bê thui Cầu Mống
Ghé Tam Kỳ ăn cơm gà bà Ba
Qua Thăng Bình ăn khoai lang Trà Đóa
Mi còn chê mi nói chỗ mô hơn
Vào Bãi Rạng ăn cá chuồn cầu nướng

Chấm ớt xanh húp mắm nhỉ Tam Quan
Lên Duy Xuyên ăn tô mì Giao Thủy
Xuống Hôi An thưởng thức món Cao Lầu
Lên sông Tiên hái mít non vô trộn
Nhúm rau mùi thơm phức đậu phụng rang

Cá  nục hấp Cù Lao Chàm rau muống cuốn
Mồi hết chê ăn mệt nghĩ nghe mi
Về đi mi ruột già ta xáo nghệ
Bánh xào hành súc bánh tráng mê ly
Gà Dèo Le xé phai nồi cháo nóng
Nhớ về nghen tao đãm bảo nhâu tưng bừng

Cò về không nói  phát một tao nghe
Đừng để tao chờ tôi nghiệp tao nghe mậy
Nhơ về nghe tao sẽ đợi tới hè
Về nghe mậy..

KD.

Bụi Đỏ Chia Đường - Thơ Đỗ Công Luận

Nghiêng Dòng Kỷ Niệm Mái Trường - Thơ Trầm Vân

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2019

SINH NHẬT TÔI - Thơ Thu Chi Lệ



Sáng nay thức giấc còn say mộng
Tưởng mình về lại một thuở xưa
Đem kỷ niệm chôn vào quá khứ
Cầm bằng chiếc lá giữa dòng trôi

Bỗng thấy già nua như thế kỷ
Thân gầy áo mỏng nhẹ như mây
Soi gương chợt thấy mình sao lạ
Ngấn lệ còn trên khóe mắt sâu

Trải qua bao nỗi đời cay đắng
Mưa gió với băng sương cũng nhiều
Ta như hạt bụi còn vương vấn
Ngoảnh lại trần gian có bấy nhiêu

Nhìn vầng trăng tỏ hồn mơ mộng
Nuối tiếc một mùa xuân rất xa
Vầng trăng làm chứng ngày xưa ấy
Một thoáng thời gian sương khói qua

Tìm trong tâm cảnh lòng thanh thản
Một thời xuân trẻ dẫu tàn phai
Mỗi ngày vui với niềm thơ thẩn
Vướng bận chi nhiều chuyện thế gian

Đếm sao cho hết đời bao tuổi
Ngày tháng qua mưa gió dập vùi
Nắng về tháng bảy vui sinh nhật
Ấm lại hồn ta buổi xế chiều..

Thu Chi Lệ

(Tháng 07.2019)

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Mưa Khuya - Thơ Ngọc Quyên



(Tình Khúc Mưa Số 55)

Mưa qua phố nhỏ buồn tênh
Mưa chừng mưa mãi chênh vênh nỗi sầu
Đèn khuya le lói canh thâu
Nghe tinh như đã phai màu thời gian .

Chẳng còn êm ái môi ngoan
Ru em từ thuở xuân đang dậy mùa
Chín ngời hoa bướm đong đưa
Tim ai rộn rã như chưa biết buồn .

Dẫu tình như sợi tơ vương
Rơi trên đỉnh ngọn yêu thương muộn màng .
Ai về nhắn với tình lang
Một lần thôi cũng võ vàng nhớ nhung.

Xin trần gian hãy bao dung
Cơn mưa tháng bảy tương phùng lứa đôi
Tình rằng tình trót trao người
Một mai bén nghĩa quen hơi tình buồn.

Mưa sao cứ mãi rơi tuôn
Hạt rơi tí tách dỗi hơn ai hay
Trông mưa từng giọt ngắn dài
Nghe hơi giá lạnh , thôn đoài nhớ ai !



Ngọc Quyên

Thư của tao, thằng lính què - Trang Y Hạ

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi
Tao bị thương hai chân,
Cưa ngang đầu gối ! 
Vết thương còn nhức nhối.
Da non kéo chưa kịp lành...
Ngày " Giải phóng Miền nam "
Vợ tao " Ẵm " tao như một đứa trẻ sơ sanh...!
Ngậm ngùi rời " Quân-Y-Viện "

Trong lòng tao chết điếng,
Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
Súng " Trung cộng " hay súng của " Nga " ?
Lúc này tao đâu cần chi để biết.
Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam
-Nước Việt,
Mang chữ " NGỤY " thương binh.
Nên " Người anh,em phía bên kia..."
Đối xử với tao không một chút thân tình...! 
Mày biết không !
Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
Vợ tao: Như " Thiên thần" từ trên trời rơi xuống...
Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
Bụi đất đỏ mù bay !
Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
Làm sao " Ôm " nổi bốn con người trong cơn gíó lốc.
Cái hay là: Vợ tao giấu đi đâu tiếng khóc.
Còn an ủi cho tao,một thằng lính què !

Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng tre,
Làm "Đôi chân" ngày ngày đi lại
Tao quét nhà; nấu ăn; giặt quần; giặt áo...
Cho heo ăn thật là "Thoải mái" !
Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
Bông trổ trắng ngần !
Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
Đời lính gian nan sá gì chuyện gíó sương...

Xưa, nơi chiến trường
Một thời ngang dọc.
Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không "Buồn khóc"!
Vậy mà bây giờ...
Nhìn tao...nuớc mắt bả....rưng rưng !

Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
Kể từ ngày, mày "Được đi Cải tạo"!
Hàng thần lơ láo - Xa xót cảnh đời...
Có giúp được gì cho nhau đâu khi:
Tất cả đều tả tơi ! 
Rồi đến mùa "H.O"
Mầy đi tuốt tuột một hơi. 
Hơn mười mấy năm trời...
Không thèm quay trở lại
Kỷ niệm đời Chiến binh
Một thời xa ngái.
Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ...buồn hiu !

Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
Mầy sẽ là "Việt kiều"!
Còn "Yêu nước" hay không - Mặc kệ mầy.
Tao đếch biết !
Về, ghé nhà tao.Tao vớt cá chốt lên chưng với tương...
Còn rượu đế tự tay tao nấu
Cứ thế, hai thằng mình uống cho đến...điếc ! 
Trang Y Hạ

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

ĐÀNH SAO!? - Thơ Tha Nhân



Chiều đông tuyết trắng núi đồi
Cây xơ xác đứng, đá ngồi co ro
Đường đi khúc khuỷu quanh co
Hoàng hôn nghiêng cánh buồn xo tím trời!

Chợt nghe một thoáng chơi vơi
Giật mình nay đã nửa đời lưu vong
Hoài hương đầy nỗi nhớ mong
Chập chùng mây xám mênh mông gánh sầu

Ngoảnh qua quay lại bạc đầu
Chân chồn gối mỏi nhục sầu chưa thôi
Chim bầy lẻ bóng rã rời
Đường xa cánh mỏi cả đời lênh đênh

Nẻo về chốn cũ chông chênh
Tháng tư Quốc hận gập ghềnh tâm tư
Đớn đau Đất Nước nát nhừ
Dân oan rên xiết, gầm gừ ngoại xâm!

Nội tình đất nước tối tăm
Bên trong giặc núp, giặc hăm bên ngoài
Cao nguyên hải đảo giặc sài
Cao nguyên đóng chốt, đảo dài giặc canh

Kìa người cương quyết đấu tranh
Còn người ngoảnh mặt bước nhanh lạnh lùng
Đâu rồi những đấng  kiêu hùng
Một thời ngang dọc vẫy vùng xả thân! 

Sao đành nhắm mắt đưa chân
Sao không nhìn lại cảnh dân khốn cùng
Sao đành lặng bước ung dung
Sao quên tất cả đầy khung trời buồn!!?

Camthành,  Mar 29, 2015
Tha Nhân

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

EM VIẾT ĐI EM - Thơ Ngô Minh Hằng


(thân mến tặng các em sinh viên Việt Nam tham dự lớp Việt Ngữ tại Rutgers The State University of New Jersey năm 2004 do nhóm sinh viên VSA đảm nhiệm.)


Tròn môi lại cho tình đầy thêm nữa
Em đánh vần đi, hai chữ "VIỆT NAM"
Cho tổ quốc bừng lên ngàn đuốc lửa
Cho hồi sinh, sông núi lại huy hoàng!
 *
Em đánh vần đi, người sinh viên trẻ
Êm dịu làm sao ngôn ngữ quê hương!
Dẫu em chào đời không trên đất Mẹ
Nhưng tim em, dòng máu Việt kiên cường
 *
Dòng máu Rồng Tiên chảy trong huyết quản
Yêu tự do, yêu lẽ phải, công bình 
Ơi những tài năng không hề giới hạn...
Ơi những tấm lòng chân thật nguyên trinh !
 *
Đọc đi em, đây, Lạc Hồng, quốc sử
Bốn nghìn năm, Đinh, Lý, Nguyễn, Lê, Trần
Gương ái quốc, bao anh hùng, liệt nữ
Hiến dâng đời cho nghĩa cả, quên thân...
 *
Em viết đi em: Giang Sơn, Dân Tộc 
Tôn Giáo, Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền...
Đó, thực tế, những nhu cầu đời sống
Của loài người, ngay từ thuở khai nguyên!
 *
Viết tiếp đi em, có cô bên cạnh
Và đồng hành cùng hướng bút em đi
Đọc tiếp đi em cho ngàn thiên thạch
Chảy thành muôn dòng suối ngọt thần kỳ
 *
Khi đọc đến ngày đau thương, thống khổ
Có triệu oan hồn "sinh Bắc, tử Nam"
Có vạn xác người rừng xanh, biển đỏ
Trôi nổi, dập vùi, tức tưởi, hờn oan...
 *
Cô biết em sẽ thương cho nòi giống
Xót quê hương đang dưới ách bạo tàn
Em, đừng để người mị lừa, ru mộng
Bản Giốc mất rồi, mất cả Nam Quan!!!
 *
Đọc tiếp đi em, tìm đi, sự thật
Và viết đi em, trang sử hào hùng
Trang sử Việt Nam kiên cường, bất khuất
Xin viết cho người thế giới xem chung!

Cô giáo của các Em
Ngô Minh Hằng
2004

VÓC NGỌC - Thơ nhạc Như Thương - Nguyễn Hữu Tân



Yêu em ở chỗ em nằm
Chỗ dấu chân cát, chỗ trầm hương bay
Chỗ trời nghiêng đất, lệch mây
Em ơi vóc ngọc... Ta quay quắt tình
Trùng khơi có biết dặm nghìn
Lưu hoài bóng đổ. Mắt nhìn tìm nhau
Dẫu xa xăm vẫn một màu
Dẫu phai son đỏ, cạn sâu cõi lòng
Trăm năm biển của mênh mông
Nghìn năm Em vẫn nụ hồng riêng Anh
Đưa em theo sóng biếc xanh
Có con ốc nhỏ hóa thành lầu son
Trùng dương như thể môi ngon
Mặn nồng với biển, véo von với tình
Trăm nghìn hạt cát lung linh
Về đây hội tụ cung nghinh chúng mình

Như Thương
(13 Tháng Sáu, 2019)