Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015

Tôi Chỉ Là... - Thơ Thích Tánh Tuệ



Tôi chỉ là tờ giấy
Mà uy lực vô song
Trước tôi, người run rẩy
Đổi giọng, đổi cả lòng.

Tôi chỉ là tờ giấy
Mà khiến đời long đong
Ngược xuôi hai dòng chảy
Mãi kiếm tìm, chờ trông...

Đời đen, tôi tẩy trắng,
Trắng- tôi nhuộm thành đen
Đường cong tôi bẻ thẳng
Lạ biến thành thân quen.

Tôi là một mảnh giấy
Người cao thượng.. bỗng hèn,
Kẻ hèn thành.. ” thượng đế ”
Dù tâm hồn lấm lem..

Ai cho tôi giá trị,
Ai cho tôi quyền năng,
Ai cho tôi tiếng nói,
Ai vì tôi nhọc nhằn ?

Tôi chỉ là mảnh giấy
Thiện, Ác cũng là tôi,
Dù chà tôi dưới đất
Thoáng chốc trèo lên ngôi.

Hỏi trên đời mấy kẻ
Thoát được bàn tay tôi ?
Tôi xua Đời lẫn Đạo
Chạy vào trong luân hồi..

Tôi là một tờ giấy
Đời vui, buồn mênh mông…
Chỉ ai Luôn Tỉnh Thức.
Hết bị tôi quay mòng!


 Thích Tánh Tuệ

Tình Trần - Thơ Vũ Hạ


Có một buổi chiều về, tan sở
Bỗng nghe hồn chạnh nhớ xưa khi
Chân chim nắng tẻ lối đi
Một cô chân sáo, ra : vì như em !

Em có nhớ xưa em hay dỗi
Tuổi 12 sôi nổi rong chơi
Cặp ôm nghiêng bánh kẹo rơi
Cười tung trong gió. Gió ơi, chả về !

Anh thủa ấy “nhà quê” ngớ ngẩn
Bước theo em lẩn quẩn lanh quanh
Chỉ trông trời chuyển mưa nhanh
Chở năm 17 long lanh xuân thì

Và lắm lúc chiều đi nắng vẽ
con “buồn buồn” se sẻ mắt em
Hôn lên mái tóc êm đềm
Thời gian lùi lại bên thềm cũ xưa

Bên thềm cũ xuân vừa hé nở
Vừa tay ươm một thủa trao nhau
Tình yêu vừa lớn lao đao
Mộng mơ nhặt nhạnh biết bao mới vừa

Em nhớ chứ, hoa xưa hái trộm
Hộ cho em – kẻ trộm vụng về
Cuống chân, chó đuổi bên lề
Tình anh rướm máu mang về tả tơi

Phút đối mắt mở lời ấp úng
Buổi quen nhau lúng túng gật đầu
“Cảm ơn !” – Một cánh hoa nhàu
Tưng bừng xuân nở những ngày yêu sau

Rồi ngày tháng yêu nhau cổ tích
Anh làu thông sự tích “Yêu Đời”
Đã mơ một bước lên trời
Bước thêm bước nữa lại rơi xuống trần

Trên thượng giới Ngưu Lang - Chức Nữ
tội yêu nhau tích trữ đoạn trường (!)
Miền Trung tháng bảy tai ương
Nhịp cầu Ô Thước uyên ương đắm sầu

Chốn trần thế nghìn màu trăm sắc
Có em yêu môi mắt mĩ miều
Có mưa, có gió, những chiều
Có em nũng nịu đủ điều với anh

Vành trăng khuyết của anh đẹp quá !
Trong đêm xuân giấc lạ tuyệt vời
Và hoa vẫn thắm trên môi
Tóc giờ ngăn ngắn gió thôi cợt đùa

Em còn đó của mùa yêu cũ
Em còn đây nhắn nhủ yêu nhau
Ngày mai giọt nắng chiêm bao
Thức khuy dậy sớm yêu nhau kiếp nầy…

Vũ Hạ

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

THAO THỨC MỖI NGÀY ....Chùm thơ Đông Hương Tôn Nữ

 
mỗi ngày tìm được giòng ca ngợi
yêu cả mùa Đông, yêu cả Xuân
vị trí Hạ hồng quen biết mới
nên Thu hay thao thức ngắm hồn
*
mỗi sáng ôm tình nghe tim hát
trong lòng vời vợi nhớ tư riêng
này tình, giữ lại hương thơ ngát
quên mộng trần ai đã tịch viên
 *
mỗi chiều đem lại nguyên thương nhớ
trong nắng hoàng hôn đã cuối đường
vẽ vội vầng trăng cười với gió
và anh, người đến ngụ tâm hồn
*
mỗi đêm tâm cảm - em giao ước
không để trầm tư rơi xuống môi
không khóe long lanh, buồn xuôi ngược
đổ xuống thành mưa ướt giấc tôi!
 
đht 

Friday, January 16, 2015

GIỮA NHỮNG CẢM RUNG


giữa đời, anh phỗng tượng mơ
em là phiến đá ngu ngơ góc vườn
ngó quanh, đàn sẻ tha hương
về đâu mà cánh chờ vươn xứ người
*
em trầm tư, tỉnh lặng ngồi
cỏ hoa mùa cuối Đông vời chờ Xuân
cạnh mình loài bướm văn nhân
trên tầng chữ nghĩa cũng bâng khuâng chờ
 *
tư niên gió học làm thơ
mây ganh, mắt nẫu, hờ hững chậm trôi
lưu linh, ghé cổng mặt trời
có buồn, vui hẹn với thời gian xanh
 *
tim anh một phiến đá tình
và em chiếc lá cuối cùng trên vai
mưa sa nặng hạt, cuống say
em rưng rức nhẹ  sợ quay quắt mình
 *
giữa vời mắt tượng long lanh
giữa tình, tay tượng đưa anh vào đời
 trong em, cảm xúc chín muồi
nửa chờ anh cắn, nửa mời nhịp hoang    

đht

MAI

 
mai em về thuở ấy
nhặt hoa nhớ, hương say
và bình minh trẻ tuổi
trái tim chưa quen đời
 *
thì thầm vui chữ nghĩa
lời ẩn ý yêu thương
trong giòng sông chung thủy
trên sóng dịu miên trường
 *
nối dài bờ tan hợp
mây gió với phù sa
quãng đường tình mai mốt
em là của người ta
 *
hiểu nhiều trong nói ít
có dù là đơn sơ
thủ thỉ nào quen biết
tẩm sâu vùng nhau chờ
 *
mai em về bên  ấy
nhặt trang vở tình xưa
hương cuộc vui nguyên vẹn
vị hồng trên cánh thơ
 
đht

Thursday, January 15, 2015

XIN VÀO GIẤC HẸN



em ghé mắt vào thơ rồi phá lệ
lần mấy rồi và nay biết tâm linh
trên thinh không, mặt trời ngày dậy trễ
cho đêm dài một chút, đỡ bình minh
*
hai đồng tử nhìn cùng chung một hướng
xa thật xa, biển nổi sóng vô tình
ta lượm sóng lưu linh từ bãi, cuộn
tròn theo nhau lượn mãi đến vô biên
 *
 nhìn rõ dấu mùa hoa tên đời đặt
em là hồng, nụ anh hái trên mây
từ trời anh, một ngày không nắng gắt
gửi hạc về băng cánh gió heo may
 *
em giữa chuyến đi  bằng trăng sắp lặn
chút vợi buồn lên đôi mắt tình mê
anh gửi tiếp, em xin vào giấc hẹn
làm tiếng cười khỏa lấp mắt pha lê  

đht

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Vợ Chồng Quê - Thơ Phan Hạnh


Nè em, chuyến nầy thăm Ba Má 
Thấy em mừng như lá uống sương 
Như me chấm với nước đường 
Như con cá lóc dưới mương ăn mồi.
 
Đố em trái me kia mấy mắt? 
Chùm me kia xanh ngắt chờ ai? 
Răng em mà cắn me nầy, 
Cả Ba với Má không rầy cũng la.
 
Con đường nầy em qua mấy bận? 
Cây mắc cở còn giận em không? 
Guốc vông mang đẹp gót hồng, 
Cũng vì cưng vợ nên chồng đạp gai.
 
Bên bờ mương có cây trái mắm 
Chim chìa vôi ngộ lắm em ơi 
Thòi lòi nhảy lội loi choi
Phùng mang hát bội em coi mắc cười.
 
Rau càng cua không chua không ngọt 
Cá bãi trầu phun bọt dưới mương 
Thấy em con nít, anh thương
Bên chồng quấn quít như tương với cà.
 
Giây tóc tiên quấn giàn bông giấy 
Đọt xoài non em lấy nấu canh 
Tép bò, cá trắng xào hành 
Khoai lang bí đỏ vài khoanh nấu dừa.
 
Mấy bữa trước trời mưa mây tía 
Cá trê lên luống mía ăn trùng
Nước lên lấp xấp vồng gừng 
Em đi cầu ván ngập ngừng quíu chân.
 
Nắng tròm trèm ếch thèm bông mướp 
Bầy lòng tong tươm tướp sát bờ 
Cắm câu, quăng vó, đặt lờ 
Anh lo công chuyện, em chờ dọn cơm.
 
Bông sua đũa trắng phau sân trước
Sào anh quơ một lượt đầy bao
Em ngồi giặt áo bờ ao 
Vài con bướm nhỏ lao xao khóm lài.
 
Tới Tết nầy mình đầy năm cưới 
Em đòi về xóm dưới thăm Ba 
Má khen em rất mặn mà 
Ba khen anh tánh thật thà siêng năng.
 
Phan Hạnh.

Tình Trầm - Thơ Ngọc Quyên

alt
Anh bỏ lại con đường rợp lá
Cơn mưa về lả tả rụng rơi
Lá bay trong gió bồi hồi
Đâu bàn tay viết tên người dấu yêu.

Nỗi buồn sâu nào ai thấu hiểu
Mới yêu đây tình đã xa xôi
Thôi đừng rụng nữa lá ơi !
Cây xanh màu biếc cho đời nụ xuân.

Để nắng vàng hong thơm dòng tóc
Vẫn nồng hương bồ kết thuở nào
Mắt cười môi hẹn xôn xao
Cơn mơ tình ái ngõ vào trăm năm.

Se sợi tơ , tình trầm ai biết 
Nửa chừng xuân nửa giấc chiêm bao
Đợi chờ năm tháng hư hao
Có còn xuân thắm hoa đào sắc hương !

Vẫn tình trong cõi mộng thường
Dịu dàng nỗi nhớ vấn vương theo người.

Ngọc Quyên

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Dứt Tình Tại Bậu (Lời quê góp nhặt...) Thơ Phan Ni Tấn


Bữa bậu bỏ đi qua bắt rầu thúi ruột
Tưởng trửng giỡn chơi dè đâu biệt ngàn trùng
Tình nghĩa tính ra (úi chu cha) mỏng lét 
Lấy cái giống gì biểu bậu thủy chung
Cái bữa dứt tình bậu te rẹt một nước
Chạy theo níu áo năn nỉ miết cũng hông
Nghĩ lợi thấy thương đôi câu già nhơn ngãi
Tình loan ý phượng (chèn đét) nó non bân
Nhà cửa bấy giờ sao trống huơ trống hoác
Chắp tay sau đít vác bản mặt đưa ma
Đi ra ngó trời (ứ hự) vào ngó đất
Còn biết làm sao đành nhớ bậu thôi hà
Nhớ lúc quạu đeo bậu làm eo quá ể
Rồi mềm như mưa chan chứa đựng trong lu
Mỗi lần khát nước qua thò tay khoát khoát
Ực một gàu trong vỗ cái bụng tròn ù
Nhớ cái bản mặt (chu mẹt) ơi là sáng
Như múc ánh trăng tưới xuống mảnh hồng nhan
Tình nghĩa trầu cau tém vừa tròn một bọc 
Còn chỗ nào dư mà nhét miếng trăng vàng
Nhớ con mắt liếc sắc như dao thọc tiết
Làm trái tim qua hệt sung rụng sân nhà
Đôi mắt thu ba trường giang con sóng lượn
Chết hụt mấy phùa mới thấy đã tổ cha
Nhớ nút ruồi duyên bu ghiền bên mép trái
Nó hay dãn ra lúc bậu ré lên cười
Gặp bữa sung thiên bậu khiêng cơn hạnh phúc
Cắn phập hồn qua đau sướng thấu ông trời
Nhớ tiếng võng trưa bậu đưa qua kọt kẹt
Cái giọng ầu ơ nghe mát ruột làm sao
Phải chi chìm cha nó luôn trong vũng mộng 
Để được ru hoài ru hũy điệu ca dao
Vậy mà dứt áo bậu qua cầu thẳng thét
Ngún nguẩy bay đi hổng ngoái lợi một lần
Cuộc đất nào khôn thì đón chân chim đậu
Để bậu tìm chồng giữa cái chốn ba quân.


Phan Ni Tấn.

ĐOẠN TRƯỜNG MỘ KHÚC - Thơ Như Thương

alt

Bốn mươi năm thịt xương giờ thành đất
Tuổi tên anh đã hóa kiếp thiên đàng
Bom chẳng còn vọng lại tiếng rền vang
Thành quách cũ đã quên lời khóc ngất?
Khuôn mặt anh, hỡi người em yêu dấu
Em nhìn ra hộp sọ, mắt vô hồn
Phút yêu em, tình chồng vợ tân hôn
Vẫn thấp thoáng về trong em đau đáu
Thẻ bài ơi, số quân người lính trận
Đêm hỏa châu rực sáng bót đồn canh
Phút vinh quang cờ bay lộng cửa thành
Anh nằm xuống còn nghe lời vợ khấn                       
Ngón tay anh ngày xưa bóp cò súng
Sao giờ đây lại xương xẩu thế này
Đôi giày Saut vinh hiển khắp trời mây
Buồn mục rửa, chôn đất nâu ướt sũng
Bi đông lính nằm gần anh rỉ sét
Đâu chiến hào tưới giọt rượu xung phong
Ê … Mầy ơi, viên đạn cuối lên nòng
Là lần chót, Tao nghe mùi đạn khét
Con dế nhỏ bên mộ anh rền rỉ
Tiếng khuya về rừng rụng lá lao xao
Chẳng tiếng em - tiếng gọi của ngọt ngào
Con đã lớn, gọi tiếng ba chưa nhỉ?
Bốn mươi năm em giữ niềm chung thủy
Trong cô phòng tưởng mình trẻ như xưa
Anh bây giờ tóc đã bạc hay chưa
Trong mộ đất nhúm tóc xanh yên nghỉ
Giờ em khóc tiễn hồn anh cát bụi
Vấn khăn tang em cung mệnh một mình
Em lạy anh, cúi lạy một chữ tình
Trong hương khói tà dương chiều khuất núi
 
Như Thương
(Viết cho những người vợ đi tìm mộ chồng là lính trận VNCH)