Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

HẠ BUỒN - Thơ Mây Tím



Hạ sang phượng đỏ cây cành
Sân trường mộng ước trời xanh nắng vàng
Bổng đâu chinh chiến lan tràn
Lầm than khốn khổ ngút ngàn trời mây

Đau thương thế sự đổi thay
Muôn vàn khổ nhục đắng cay bẻ bàng
Bao nhieu năm qua ngỡ ngàng
Sao hoài mãi còn gian nan chất chồng

Phận đời kiếp sống lưu vong
Ve sầu tiếng gọi ngóng trông ngày về
Nhớ xưa những buổi trưa hè
Còn đâu ngày ấy mãi mê sách đèn

Nắng vàng Phượng cành gió êm
Cho nguỏi dân Việt bớt thêm Hạ Buồn

Arna 17/6.15

Mây Tím ( MM )

Lung Linh Hạ Buồn - Thơ Ngọc Quyên

alt

Nắng vẫn lung linh góc phố xưa
Phượng đỏ bâng khuâng gió chuyển mùa
Tà áo ai bay sân trường cũ
Có còn lệ thắm buổi tiễn đưa .

Vẫn đây những mùa hoa phượng nở
Sống mãi trong tim thuờ mộng mơ
Tiếng chim ríu rít trên cành biếc 
Khung cửa hạ buồn hót ngu ngơ 

Nắng vẫn hững hờ làn mây tím
Cho hạt mưa xanh mái tóc thề
Vào đời nhau hồn chợt mãi mê 
Quên gốc phượng chơ vơ ngõ vắng .

Vẫn ngậm ngùi hàng me xanh thẳm
Lá rơi đầy lối cũ đường quen
Trong ảo vọng người xưa chung bóng
Nắng hanh hao soi ấm tình hồng .

Vẫn còn em ngủ quên bến mộng
Gió vào kỷ niệm hạ buồn lây
Mảnh tình duyên suốt kiếp đọa đày
Cho hồn lỡ tương tư cuồn cuộn sóng .



Ngọc Quyên

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Lối Hoang - Thơ Phạm Thị Minh Hung



Bỗng dưng ngọn gió vô tình
Bâng khuâng nghiêng ngả gập ghềnh cỏ hoa
Nỗi đau vướng vất la đà
Tả tơi chiếc lá thu sa giữa đường

Ai hay gió lộng vô thường
Miên man bão nổi, phấn hương nhạt nhoà
Mỏi mòn gót ngọc kiêu sa
Trăng vàng lối mộng bao la mịt mùng

Tình giờ lạc cõi hư không
Biết chăng chốn ấy nghìn trùng, có vui?
Hình như ... một chút ngậm ngùi
Biển xa sóng đổ - Tình vơi ngỡ ngàng

Ngõ xưa nắng nhạt sương tan
Lối hoang lỡ bước, thu vàng hắt hiu...
Mênh mang hoa tím bên chiều!.
...
Phạm Thị Minh Hưng 

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

TIẾNG GỌI THẦM - Thơ Huy Văn


Vườn trưa vắng tiếng gọi hè
Sân thưa. Nắng nhạt. Mây che lối về
Mộng lòng còn ấm tình quê
Đã nghe miên viễn hôn mê một đời
Từ cơn bão lửa bên trời
Thuyền neo bến lạ. Người rơi vực trầm
Từng đêm là tiếng gọi thầm
của hồn đơn lạnh, của năm tháng buồn
Tìm nhau trong mộng viễn phương
Đếm bao nỗi nhớ quê hương từng ngày
Trời xa mỏi cánh chim bay
Lạc bầy nhớ tổ, đường mây mịt mùng
Nhìn quanh chỉ thấy vô cùng
Gom sầu phiêu lãng vào chung nỗi niềm
Thời gian như lắng trong tim
Dài thêm mấy nỗi ưu phiền riêng mang
Sông buồn nhớ chuyến đò ngang
Tôi buồn nhớ cánh hoa vàng gió lay
Trải lòng vào cuộc tỉnh, say
Giữ trong tim những vắn, dài thâu canh
Cũng mây ôm núi đồi xanh
Cũng sương đọng hạt trên cành ban mai
Mà sao hương nhạt, nắng phai?
Sao hành trang vẫn trên vai...nặng đời?!

HUY VĂN

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Hoà Âm Bùi Giáng - Thơ Nguyễn Lương Vỵ

Image result for nguyễn lương vỵ


HÒA ÂM BÙI GIÁNG
 
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (*)
Rằng từ cổ lục tìm nhau
Mang theo ý tuyết phượng cầu hoàng hoa
Gió im nắng tịnh quê nhà
Chim quyên xuống đất vỡ òa tịch dương
Nhớ ai máu trổ bông hường
Sầu ai thinh lặng một phương phiêu bồng

 
 
Image result for bùi giáng

Xin chào nhau giữa triều đông
Mưa nguồn chín suối mười sông u hoài
Rằng từ bích huyết chia hai
Phố phường ưu hận tàn phai mộng đầu
Đồi sim trái chín còn đâu
Cỏ hoa du mục ngàn thâu thức chờ
Còn hai con mắt đỏ lơ
Một con nhòa lệ bơ vơ khóc người
 
Xin chào nhau giữa rằm tươi
Chúng em chúng chị ngậm cười hồng nhan
Rằng từ ngõ hạnh quỳnh lan
Giọt ngần sương rụng cung đàn chiêm bao
Bình nguyên cố quận hôm nào
Nhìn trăng châu thổ rì rào sử xanh
Biệt mù vó ngựa cầm canh
Đầu thai núi đá viên thành ngữ ngôn

Image result for bùi giáng


Xin chào nhau giữa linh hồn
Âm vang vạn thuở mãi còn quanh đây
Rằng từ lễ hội ngàn mây
Tháng Ba tinh mật cỏ cây nắng trào
Hỏi thăm tiền kiếp xa nào
Gọi tên nhau nhé mận đào tiên nga
Một đời hí lộng thơ ca
Hài nhi tóc trắng phôi pha tầm ruồng...

Nguyễn Lương Vỵ

05.2015

Thơ Đặng Hoàng Sơn - Phạm Thị Minh Hưng - Trầm Vân



TÍM CÕI ĐAM MÊ

Đường chiều tim tím ánh tà dương
Ngõ vắng quạnh hiu nhớ lạ thường
Ngóng về phương ấy mây gió tím
Mộng hồn phiêu lãng tím trời thương.

Tím trời thương nhớ tình bơ vơ
Loang tím chiều mơ buổi hẹn hò
Phai rồi ước hẹn mầu mây tím
Lạc bến bờ, ai có đợi chờ?

Có đợi chờ hoa tím ngàn năm
Còn chăng ánh nguyệt sáng đêm rằm
Dõi theo hình bóng người phiêu lãng
Góc bể chân trời mộng cố nhân?

Mộng cố nhân nay lỗi hẹn thề
Nhìn khung trời tím dạ tái tê
Ước hẹn trọn đời cùng trăng sáng
Cho tròn giấc mộng cõi đam mê.

ĐHSR. 


Hoa Tím Yêu Kiều

Em cùng hoa thơ thẩn bên chiều
Cỏ mềm êm dịu dấu chân yêu
Nhè nhẹ kẻo đau cành Hoa Tím
Mây hồng đứng lặng nắng trong veo...

Hoa Tím thênh thang tận cuối trời
Mình Em dệt mộng tím chơi vơi
Áo dài trắng quá tình ngây ngất
Má lụa môi đào...Gió lả lơi...

Đẹp quá em ơi dáng diễm kiều
Lòng anh xao xuyến ước mơ theo
Bên em chiều tím hoàng hôn tím
Tình yêu màu tím mộng lòng ơi!

Nhớ nhé em yêu, hoa tím mơ
Vì em anh dệt mối tình thơ
Suốt đời yêu nhất loài hoa tím
Tím ngát không gian tím đợi chờ... 

Phạm Thị Minh-Hưng.


Ngàn Thu Áo Tím

Bồng bềnh làn tóc phiêu bay
Áo em màu tím thu gầy nhớ thương
Áo bay qua ngõ thiên đường
Thơ tôi từ địa ngục buồn ngoi lên

Chạm vào đôi mắt nhung huyền
Chạm vào giọt nắng ngủ quên, nụ cười
Chạm vào dòng lá me rơi
Thơ tôi hóa gió bồi hồi phiêu du

Em về thơ nhẹ che dù
Nghiêng chi vành nón vào mơ mộng chiều
Tiếng chim bối rối lời yêu
Lời tình biết có chia đều đôi tim ?

Hồn tôi mưa gió nổi chìm
Phong ba từ độ yêu em nồng nàn
Chỉ e lỡ chuyến đò ngang
Bến buồn cây cỏ sắp hàng cô đơn

Áo bay đôi vạt tím buồn
Vạt nào thương nhớ gió luồn tình qua
Vạt nào thả gió la đà
Ru tình tôi nở chùm hoa cúc vàng

Thế rồi đôi ngả ly tan
Em xa xôi quá thu tàn héo thu
Lá vàng rơi tím vần thơ
Mượn bờ vai nhỏ ngủ nhờ chiêm bao
  
Trầm Vân

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Tuổi Trăng Tròn - Thơ Thiên Kim

Inline image 1

BÓNG CHIỀU - Thơ Song Châu Diễm Ngọc Nhân

 
 
 
 
Hẹn em buổi chiều thứ Sáu
Sao anh lại để em chờ ?
Mắt dõi phương trời đau đáu
Mà lòng hờn tủi, bơ vơ
 
Em đứng buồn như pho tượng
Như nàng Tô Thị ngày xưa
Tượng buồn, tượng không khóc được
Em buồn, nước mắt thay mưa!
 
Vì đâu anh quên lời hẹn
Hay lòng anh đã đổi thay ?
Nếu không, sao anh chẳng đến
Để em bóng nhỏ đường gầy
 
Em buồn, bầu trời bỗng  xám
Nắng chiều cũng nhạt màu tươi
Sông kia còn đo sâu, cạn
Nhưng sao đo được lòng người!
 
Thế rồi em hờn, em trách
Nói lời ngờ vực tình yêu
Vị tình đắng bờ môi lạnh
Bơ vơ em với bóng chiều....
 
 
Song Châu Diễm Ngọc Nhân

ĐUÔI MẮT NGHÌN TRÙNG - Thơ Như Thương


Đếm đi đếm lại bao lần
Vẫn là ngần ấy những lần bên nhau
Thời gian ừ nhỉ qua mau
Sao là đuôi mắt thẳm sâu trong lòng
Cạn cùng hay vẫn ngóng trông
Nào ai biết được mênh mông cuộc tình
Chỉ riêng mình biết tim mình
Yêu hay chỉ nhớ dặm nghìn rất xa
Gặp hay không gặp cũng là...
Hồ Trường cạn chén, em tà áo vương
Tóc tơ ngôi rẽ đoạn trường
Tưởng chừng rồi sẽ chia nhường nguyệt trăng
Biết đâu đêm chợt ăn năn
Lỡ đem hết cả gối chăn trao tình
Rối lòng mở lại trang kinh
Có người lên núi trầm mình dưới trăng
Thôi đời một cuộc trắc bằng
Có gì đâu nhỉ cách ngăn nghìn trùng

Như Thương