Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016
Nỗi Nhớ Xa Xăm - Thơ Trầm Vân - Khung Thơ nhạc Lính Thuỷ
Nhớ hoài những tiếng guốc khuaNgày xưa tha thiết đón đưa em vềMắt nhìn cháy bỏng đam mêVòng tay âu yếm ôm ghì lòng nhauNhớ hoài những lúc mưa lâuLạy trời mưa mãi chụm đầu trú mưaMùa xuân chừng đến bất ngờCơn mưa mở cửa giao thừa tình yêuNhớ hoài những tiếng khua chèoĐò đưa đôi bóng trăng treo mối tìnhĐêm hò hẹn sáng lung linhÁnh trăng bối rối nép mình đêm thươngNhớ hoài những lúc dỗi hờnĂn năn câu dỗ nụ hôn đáp đềnKỳ kèo một nụ hôn thêmVỡ òa thương nhớ đôi tim nồng nànNhớ hoài giọt lệ ly tanEm đi ngày ấy sang ngang câu thềNhững tia chớp xé đêm khuyaHằn lên vết cắt chia lìa lứa đôiMòn con mắt ngóng phương trờiTrái tim vọng động tiếng cười xa xămVẫn em đôi mắt thiên thầnTim anh trú ngụ trăm năm tình sầuTrầm Vân
CHÚA PHỤC SINH - Thơ Nguyễn Nguyên Thanh - Thanh Thanh LXN chuyển ngữ
Chiều nay anh tìm về
nước Chúa
trong lễ Phục Sinh
của Người .
Có một người quen
mà lạ:
em lạc trong dàn đồng
ca .
Chúng mình không nhận
ra nhau
vì Chúa đã trị vì tất
cả:
buồng tim trản đấy
nước Chúa,
chẳng còn khoang
nào cho anh.
Anh chờ trước cổng
thánh đường,
chút hy vọng cuối
cùng anh nhóm thành ngọn nến.
Nhưng em đã tan vào
cộng đoàn dân Chúa;
cô đơn anh về với
đêm...
Chúa dạy con chiên
hãy mở tim cho người
rồi yêu thương đồng
loại .
Trái tim con chỉ đủ
sức yêu nàng,
Và trong khoảnh khắc
này, nàng có yêu con?
Chúa phục sinh, em
cũng phục sinh.
Biết ngày mai em có
trở lại đời thường
với buồn vui của cuộc
đời trần thế
để nhận ra nhau sau
giấc mộng thiên đường?...
NGUYỄN
NGUYÊN THANH
JESUS RESURRECTED
This evening I searched my way to God’s range
Where they were celebrating Easter, his morale.
There I found the one familiar but now strange:
That was you who had strayed into the chorale.
We did not recognize one another at this hour:
Everything God had reserved the right to oversee.
Your ventricles were saturated in God’s power,
Not a tiny cavity in your heart was saved for me.
I waited for you at the gate in front of the church
With a glimmer of my hope I kindled a candle;
But you had already dissolved in the lambs herd;
I returned into the night my loneliness to handle.
God has taught his disciples: thou open thy heart
To love thy fellow humans all to live in chime.
Well, my heart is able only to love her, how tart!
Oh Lord, but does she love me right at this time?
Jesus was resurrected, and you were too tonight.
I wondered if tomorrow, to revert, you would deem
To recognize in life, with vicissitudes though trite,
One another, ourselves, after the paradise dream?
Translation by THANH-THANH
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016
LÒNG CHA - Thơ Chương Hà
“Khi con còn nhỏ cha ôm con trong lòng
Khi con lớn khôn,cha giữ con trong tim”
Như cuộc trần dính liền trong định mệnh
Mình cùng chia xẻ suốt đời.
Cha hân hoan khi con chập chững bước vội
Con ngọng nghịu bập bẹ tiếng ba
Con tập tành đánh vần chữ mẹ.
Khuyến khích, vỗ về lần đầu con nhập học
Chơi cùng con từng trò chơi: thả diều, đánh đáo
Ân cần dạy con biết hiếu thảo
Trung dũng , nhân nghĩa
Con lớn khôn , thành nhân chi mỹ
Cha vẫn phập phồng không thể vững lòng, toại ý
Cứ lo âu từng biến chuyển đời con
Con thành gia thất, cha mừng vui hơn
Gia đình mình giờ được phần đầm ấm
Con đổ vỡ lòng cha quặn thắt, rướm máu
Chiều về nhìn con ngồi trong bóng tối buồn thiu
Đứng đi lủi thủi
Cha tê tái, chua xót cùng ngậm ngùi
Thông cảm với con những gì cha từng chịu đựng
Điều bất hạnh phải chi riêng chỉ để mình cha gánh trọn
CHƯƠNG HÀ
Chùm Thơ Đông Hương Tôn Nữ
CỎ HOANG
giờ tôi, một nấm mồ vô chủ
từ tháng Tư buồn năm bảy lăm
ngửa lưng nghe tiếng côn trùng hát
nước mất, nhà tan, hận ngút ngàn
*
Em ở đâu, chừ em ở đâu
bao năm nhang khói lạc mây sầu
vành tang giờ chắc như màu tóc
bạc lắm theo ngày tháng biết đau?
*
áo trận hoa rừng khô vết máu
ngày ấy em cầm, khóc nhớ thương
giữ làm kỷ niệm hay đánh mất
hôm em vội vã lúc lên đường
*
Em vượt trùng dương, tôi ở lại
( hết rồi lời hẹn một ngày mai
tràng hoa chiến thắng tròng quanh cổ
và mùi hương tóc ngất ngây say )
*
giờ tôi dưới nấm mồ hoang lạnh
trong nghĩa trang đầy gió đìu hiu
cỏ vàng, nón sắt ai han rỉ
giàu Saut há mõm ngắm trăng treo
từ tháng Tư buồn năm bảy lăm
ngửa lưng nghe tiếng côn trùng hát
nước mất, nhà tan, hận ngút ngàn
*
Em ở đâu, chừ em ở đâu
bao năm nhang khói lạc mây sầu
vành tang giờ chắc như màu tóc
bạc lắm theo ngày tháng biết đau?
*
áo trận hoa rừng khô vết máu
ngày ấy em cầm, khóc nhớ thương
giữ làm kỷ niệm hay đánh mất
hôm em vội vã lúc lên đường
*
Em vượt trùng dương, tôi ở lại
( hết rồi lời hẹn một ngày mai
tràng hoa chiến thắng tròng quanh cổ
và mùi hương tóc ngất ngây say )
*
giờ tôi dưới nấm mồ hoang lạnh
trong nghĩa trang đầy gió đìu hiu
cỏ vàng, nón sắt ai han rỉ
giàu Saut há mõm ngắm trăng treo
ANH ĐI, MANG NỬA CUỘC TÌNH
Anh đi mang nửa cuộc tình
nghiệng vai ngày tháng chông chênh niệm hoài
em về nhặt nhạnh đơn côi
góp gom, thoa lại son môi sắp mờ
*
hồn em tượng đá ngây ngô
cứ rong theo ngõ dạt dờ khói sương
cánh chim ngàn giữa vô thường
khoé mê muội quá nên thường vỡ đê
*
thời gian xóa những đi - về
trăm năm lớp bụi phủ bề bộn cao
hút hun đồng tử chiêm bao
Ah, rừng huyền thoại muôn màu thuở xưa
*
Anh đi, nhật nguyệt rối mùa
hư hao hương sắc, lỡ mùa trầu cau
em nhìn mình, gặp mai sau
trên khung cửi chiếc thoi đau không ngừng
*
nhành gầy dệt lụa tình nhân
gửi anh may áo ấm lòng cho em
kiếp này sợ muộn màng không
hay chờ kiếp tới yêu thương vuông tròn
khoé mê muội quá nên thường vỡ đê
*
thời gian xóa những đi - về
trăm năm lớp bụi phủ bề bộn cao
hút hun đồng tử chiêm bao
Ah, rừng huyền thoại muôn màu thuở xưa
*
Anh đi, nhật nguyệt rối mùa
hư hao hương sắc, lỡ mùa trầu cau
em nhìn mình, gặp mai sau
trên khung cửi chiếc thoi đau không ngừng
*
nhành gầy dệt lụa tình nhân
gửi anh may áo ấm lòng cho em
kiếp này sợ muộn màng không
hay chờ kiếp tới yêu thương vuông tròn
CÓ MỘT GIÒNG SÔNG NẰM NHỚ ĐÈN TRỜI
có một giòng sông nằm nhớ đèn trời...
nghe tăm tối chạy dài trên vàng cỏ
như thuở trước, thuở phù sa chưa vỡ
thì bờ tôi hạnh phúc nào bơ vơ
*
tôi là nó, giòng sông trong ký ức
tôi ngày ngày xuôi về biển màu thơ
đêm không đèn, tôi hay chờ, thao thức
chờ đến mùa Thu giữa tháng, rồi mơ
*
đèn và tôi, cuộc tình không có tuổi
lúc bà ru cổ tích cháu ngủ ngoan
huyền thoại ngàn đời giữa sông và trăng
không có tuồi, không bao giờ già tuổi
*
tôi vẫn đó, vẫn giòng sông nằm nhớ
chiếc đèn trời đêm mười sáu mùa Thu
đêm mười sáu tuổi dễ thương con gái
tuổi mộng về quấn quýt bước tương tư
nghe tăm tối chạy dài trên vàng cỏ
như thuở trước, thuở phù sa chưa vỡ
thì bờ tôi hạnh phúc nào bơ vơ
*
tôi là nó, giòng sông trong ký ức
tôi ngày ngày xuôi về biển màu thơ
đêm không đèn, tôi hay chờ, thao thức
chờ đến mùa Thu giữa tháng, rồi mơ
*
đèn và tôi, cuộc tình không có tuổi
lúc bà ru cổ tích cháu ngủ ngoan
huyền thoại ngàn đời giữa sông và trăng
không có tuồi, không bao giờ già tuổi
*
tôi vẫn đó, vẫn giòng sông nằm nhớ
chiếc đèn trời đêm mười sáu mùa Thu
đêm mười sáu tuổi dễ thương con gái
tuổi mộng về quấn quýt bước tương tư
đônghươngtônnữ
Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016
Tiếng Chim Cu Đất - Thơ Em Xưa NN
Ới ơi! Tiếng cu gù!
Xao xuyến lòng tôi
Giữa xứ người!
Nắng hồng lên cỏ
Mây trời xôn xao
Gió ru cành lá
Trúc Đào trước hiên.
Chim cu gáy!
Thót trái tim
Nhớ xưa đắm đuối
Với miền hương quê
Chim gù chi rứa…
Chim hê!
Để lòng chết điếng sơn khê
Thuở nào…
Sáng nay đâu có mưa rào
Tiếng chim cu gáy
Làm xao xuyến lòng.
Nhớ cha nhớ mẹ quanh năm
Nhớ anh nhớ chị .
Nhớ vòng lũy tre
Nhớ dòng sông
Nhớ trưa hè
Biết bao là nhớ…vườn chè
Luống khoai
Chim Cu sao mãi gù hoài…
Để lòng tôi khựng, bồi hồi
Nhớ quê.
Nguyệt Nguyễn EmXưa
1-6-2015
Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016
THÁNG TƯ TRÙNG VÂY - Thơ Như Thương

Sao người bỏ nước ra điBỏ sông, bỏ biển, phân ly đôi bờBỏ dòng lục bát lững lờVần nghiêng lạc vận bơ vơ sông trànTheo loài hoa tím mênh mangLục bình từ thuở muôn ngàn dặm trôiNước non ngày ấy mặn môiKhăn tang triệu mảnh khúc nôi đọa đàyTháng Tư vây khốn trùng vâyĐau thương mệnh nước chất đầy oan khiênĐốt lò trầm cũ linh thiêngTế gươm trận mạc ngả nghiêng chốn nàyHỡi người tử biệt vùi thâyNắm tro bụi - nhúm xương đày chốn xaBốn mươi năm lẻ dần quaChiêu hồn người chết trăng tà tiễn đưaTrên đồi chiến địa ngày xưaCòn đôi giày trận nắng mưa đợi người...Như Thương(Tháng Tư Quốc hận 2016)
Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016
Lục Bát Á NGHI - Chùm thơ Lục Bát
|
TẠI HÔM NAY NGÀY XUÂN PHÂN
*
Cảm tác nhân đọc tuyển tập CÔ GÁI VIỆT #1
-Em ơi! Lạc lối mất rồi!
-Tại sao huyễn mộng?
Em ngồi cạnh bên!
-Nhớ người, đường xá phải quên
Bản Đồ Yêu tốt: trí bền bỉ hơn
Nhiều điều thua, lắm thứ sờn
Nhớ: Em Duy Nhất, hưởng ơn, mệt nhoài!
-Anh thương: biểu lộ bên ngoài,
Họ thương: sâu thẳm, cất hoài bên trong,
Làm chi cũng nhớ trong lòng,
Đi đâu vẫn cứ thong dong đúng đường.
-“Họ” nào quá đổi phi thường?
“Họ” theo anh nhé?
Đường trường chung đôi!
Qua sông, vượt biển cùng tôi
Rừng sâu, suối lạnh, núi đồi chung thân.
Tháng Ba, hăm mốt: xuân phân
Em anh cùng lối, đường trần lạc đâu?
Á Nghi**21.3.2016./.
*HUYỄN: không thật.
*21.3: ngày xuân phân ở châu ÂU và châu Mỹ
(21.3 đến 21.6: mùa Xuân của đất trời)
NGƯỜI KHỜ CÂM, KẺ KHÔN… NÓI
*
Cảm tác nhân đọc tuyển tập CÔ GÁI VIỆT #1
*
Khờ câm bày đặt lấy chồng!
Bây giờ khôn nói, góp công duyên phần!
*
Em khờ, anh dại đường trần!
Nói? Khôn cách mấy khó lần đường ra
Nụ Yêu học biết hương hoa
Tim thêm những Trái Yêu kia: chẳng già,
Nên hai đứa trẻ hoài mà
Dại, khôn cứ mặc!
Sa đà Nhành Yêu!
Thương hoài!
Thương biết bao nhiêu?
Tranh nhau chẳng ít!
Thật nhiều!
Ai khôn?
Á Nghi và Anh** 21.3.2016./.
Ảnh: AYD
![]()
TUI PHẢI HỌC BÀI
Mày, tao: bè bạn hôm nao
Hôm nay “nó” đẹp, làm "Tao... thương mày!"
Coi kìa những búp măng tay
Ngó đôi mắt liếc, cả bầy vây quanh.
*
Tỏ tình chẳng lẽ xưng “anh”?
Gọi “em” chắc “nó” ma lanh chửi liền!
Tự nhiên sao thấy “nó” hiền?
Mấy thằng bạn, cũng liên miên cà rà
Bà ba “nó” diện: áo hoa
Anh Ba tui cũng diện ra “cụ Nghè”
“Em Năm” mặc sức mà nghe
“Cụ Nghè” văn nghệ lè nhè… cà lăm…
*
Thế rồi “nó” khó đăm đăm:
-Mày dìa nói Tía qua thăm Bà Già!
Tui cười ấp úng, ấp a:
-Ừa!
Mày nhớ đợi… Bên Nhà tao qua!
Tui dìa hí hửng, hí ha:
“Em…, anh…” lắp bắp, lắp ba điệu đà
Cả ngày lẩm bẩm như ma:
“… Anh mua áo lụa mỡ gà tặng… em”
*
Run run hẹn, bóng nhá nhem
Dzô dziên tui nói:
“Tao đem cho… này!”
Xem xong “nó” ướm lụa ngay
Miệng cười, lí nhí…
Tui say suốt ngày.
*
Ngày mai phải nói cho hay:
-Thương mày, tao muốn… từ rày… cả hai…”
Vậy là phải học thuộc bài…
“Em… anh…” tui tụng dài dài…
Học yêu!
Á Nghi, 27-2-2015
(Nhuận sắc 21.3.2016)
Ảnh: AYD
![]()
HAY LÀ THẾ NÀY
-Nhớ thương, thương nhớ tình si
Hỏi bên nớ nhớ bên ni chút gì?
Hay là chẳng một tí ti?
Em ơi!
Anh nhớ cách chi!
Có kỳ?
Chỉ anh tí tị đường đi
Dù xa mấy dặm, hiểm nguy chẳng màng!
-Nhà tôi?
Đã có một Chàng!
Để tôi nhờ ảnh chỉ đàng cho anh
Hay anh ăn nhịn, để dành
Mời tôi cùng ảnh đô thành ghé thăm?
:)
Á Nghi, 27-2-2015
Ảnh: Á Nghi
![]()
NẮNG TỐT SAO SẤM SÉT?
Hôm nay chẳng tiếng càm ràm
Không mưa, nắng tốt, tham lam chi nè?
Thì ra chàng bận rửa xe
Êm tai, yên tĩnh, chợt nghe sấm ngày:
-Tại sao xe lại bị trầy?
Tại sao? Em phải ra đây thưa trình?
Ôi chao là thật giật mình!
Làm thinh cũng chẳng hòa bình được đâu:
-Sá gì đỉa bám chân trâu!
Chỉ là em để hải âu... lượn là
Xe trơn, chúng… trợt ấy mà
Anh đừng la hét, da gà nổi gai!
:)
Á Nghi, 27-2-2015
![]()
SAO MÀ LẠ?
Ai nguýt háy mà bên này si dại,
Tóc ai bay mà tôi đứng say say,
Áo ai bay sao quấn chặt ngất ngây?
Tóc ngôi lệch, duyên thẳng đường tìm đến.
Em mạnh khỏe mà tôi nghe nhuốm bệnh
Em mím môi mà rộng mở tim tôi
Chỉ nguýt thôi mà đã ngấm lắm rồi!
Em vuốt tóc cho lòng tôi bối rối!
Mắt đen láy, làn mi cong chớp vội
Em mở to. Tôi nhắm, cũng say nhừ
Em mỉm cười mà tôi khóc tương tư
Tình lén lút, trông chờ từng giây phút
Em kẹp tóc mà tình bay cao vút.
Tôi nhớ thương, em hỡi có mau quên?
Tình một bên, trìu mến ai đáp đền?
Chiều sắp tắt nhưng tình tôi bừng sáng!
Á Nghi, 29-11-2014
Ảnh: MNVT
![]()
THẤY THƯƠNG THƯƠNG!
Em ngọc ngà, anh ngu ngơ
Kẻ đón đưa, người hững hờ
Mặt trời cười tươi rực rỡ
Thương hai người còn lửng lơ.
*
Em kiêu kỳ khắp phố phường
Hương dịu dàng tỏa tứ phương
Anh thầm thì câu tán thưởng:
-Cả con đường mỗi một hương.
Em cười cười, thấy thương thương
Anh thẫn thờ, trí vương vương
Đường: vội vàng chuyển cùng hướng
Thả tà tà, âm hút dương!
Á Nghi, 27-2-2015
(Nhuận sắc 21.3.2016)
Ảnh: AYD
![]()
ƯƠN CHI EM
Em ơi! Ruộng đợi phù sa
Chê rau muống sống? Dưa già sao ôm*?
Quê nghèo gần gũi sớm hôm
Lên chi trên tỉnh ôm đồm bụi xe?
Làm sao ngủ chiếu vĩa hè
Để cho mắt mộng đỏ hoe, não nề?
Về đây chồng vợ cấy thuê
Tát đìa: cá lóc, cá trê… đầy vườn
Ghe ra chợ: trái khẳm lườn
Hoa, rau, tôm, cá… chẳng ươn đến người!
Á Nghi, 27-2-2015
*Thành ngữ (?): “Chê rau muống sống lại ôm dưa già”
| |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













