Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ? ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI - Thơ LAM & KHÔI
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu.
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu.
Trần Thị Lam, Gv Trường Chuyên - Hà Tĩnh
ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI
Đất nước mình quá ngộ! Đúng đó Em,
Bốn ngàn tuổi mà chính quyền vẫn bé!
Bốn ngàn tuổi vẫn núp sau váy “mẹ”
Lấm lét trông chừng cái trừng mắt, gật đầu!...
Đất nước mình quá lạ, đúng đó Em.
Thích đua đòi làm những điều quái dị!
Hao tốn của công cả hàng ngàn tỉ
Cướp của dân lành tiêu phí thẳng tay!
Đất nước mình quá thảm, đúng đó Em!
Sông cạn, núi còi, ruộng đồng nức nẻ!
Mất rừng đầu nguồn, mất luôn đảo, bể…
Cá chết tấp đầy bờ chẳng dám nói do đâu?
Đất nước mình quá tội, đúng đó Em.
Trẻ mới sinh ra đã mang nhiều dị tật
Vì Tàu tuồn sang biết bao nhiêu chất độc
Dân biết nhưng đành ngậm miệng cúi đầu!???
Em hỏi anh đất nước sẽ về đâu?
Khi biết rõ lũ cầm quyền đã bán lin hồn cho Tàu cộng
Lời Em hỏi phải chăng để tự mình khẳng định?
Đất nước sẽ rất thê lương nếu Dân mãi chịu cúi đầu!!!
Charlotte 29/4/2016
Kim Khôi
TRẢ LỜI CHO CÔ GIÁO TRẦN THỊ LAM - Nguyễn Văn Mỹ
ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ĐẤT NƯỚC MÌNH BUỒN QUÁ ĐÓ EM
Đất nước mình ngộ quá phải không anh Đất nước mình đần quá đó em
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn Hơn bốn ngàn tuổi mà người đần cả đống
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn Hơn bốn ngàn tuổi mà người đần cả đống
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm Lớn tuổi già rồi mà vẫn còn ham sống
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi Luồn cúi u mê trước những bất công
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi Luồn cúi u mê trước những bất công
Đất nước mình lạ quá phải không anh Đất nước mình ngu quá đó em
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ Tượng ông Lênin vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ Tượng ông Hồ mấy trăm nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay Dân chúng đói dài còn nịnh Tàu chống Mỹ
Đất nước mình buồn quá phải không anh Đất nước mình còn tí xíu đó em
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc Biển mất, đồng khô, cỏ cây chiết tiệt
Rừng đã hết và biển thì đang chết Rừng không còn và biển của chú ba
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa Những con hổ nhớrừng và cá biểntrởthành ma
Đất nước mình thương quá phải không anh Đất nước mình dốt quá đó em
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại Lãnh tụ dân ta mới học đến lớp ba
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải Tham nhũng điêu ngoa đè dân cưỡi cổ
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu. Trước mắt nămchâu làm sao khônxấuhổ
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh Đất nước mình đang xuống hố đó em
Anh không biết em làm sao biết được Rõ như ban ngày sao ai không biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước Chẳng cần hỏi trời xanh, người sau hay kẻ trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu. Xin trả lời em là đất nước sẽ về tàu.
Trần Thị Lam, Gv Trường Chuyên - Hà Tĩnh Nguyễn Văn Mỹ, California 4/29/2016
BỐ THƯƠNG YÊU - Thơ LINH & Thanh Thanh LXN

DEAR DADDY
In dedication to our beloved Vietnam War Veterans
Mother hurriedly lit my six candles
on the day Saigon fell.
She embraced me and your portrait,
whispering: “Dad used to say war was hell.”
Mother asked if I liked to learn English
“’cause your Dad was a handsome American;
He died bravely in a fierce battle
on the hills or down the valleys on Khe Sanh.
He came to Vietnam from America
where he Statue of Liberty stands,
helping the South stop the North
from stealing the precious piece of lands.”
Mother died in the rain at a labor camp
’cause there was no food or medicine.
She was caught for “escaping to America”
where you, Daddy, were growing.
I was left a living outcast –
tears dried from missing you, Mom, Dad –
holding onto your spirits each day:
That's all your child has had.
I secretly heard on the shortwave
you name is on the Viet Veteran Wall.
Proud of you, Dad!
You had died for Freedom and Justice for all.
LINH
(from “Offerings at the Wall”)
BỐ THƯƠNG YÊU
Để tưởng niệm các tử sĩ trong Cuộc Chiến Việt Nam
Thắp vội cho con sáu ngọn cầy
(Sài Gòn thất thủ đúng hôm nay!)
Con, và ảnh Bố, ôm vào ngực,
“Giặc!” Mẹ thì thầm: “Bố ghét cay!”
Mẹ hỏi: “Con ưng học tiếng Anh?”
“Bố con là Mỹ, một hùng binh,
Đèo cao, lũng thấp Khe Sanh nọ
Ngang dọc tung hoành, chết liệt oanh!
Từ xứ tôn thờ Thần Tự Do –
Hoa Kỳ – Bố đến Việt Nam ta
Giúp Miền Nam chống quân Miền Bắc
Vào cướp quê mình – đất gấm hoa ...”
Gục dưới mưa dầm, trại khổ lao,
Mẹ qua đời: thiếu thuốc, cơm, rau!
Chỉ vì “vượt biển” mong qua Mỹ –
Nơi Bố sinh thành – thảm biết bao!
Từ đó, đời con sống bạt phiêu
Khóc thương Bố Mẹ, lệ khô triều!
Hằng ngày chỉ biết trong tâm tưởng
Khấn nguyện linh hồn Bố Mẹ yêu.
Lén mở nghe tin tự nước ngoài:
Danh thơm của Bố khắc linh đài .
Tự-hào: con có Cha nằm xuống
Cho Tự-Do Công-Lý mọi người!
Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016
MỘT NGÀY XÓT XA.. - Thơ THU CHI LỆ
Một ngày không mưa gió
Mà bão nỗi phong cuồng
Một ngày tràn nắng ấm
Mà nước mắt đau thương
Một ngày buồn quê hương
Những bầy chim tan tác
Về đâu những nẻo đường
Đắm chìm muôn khổ nạn
Đường Quảng Trị kinh hoàng
Đau lòng em bé nhỏ
Thân mang đầy vết bỏng
Ngơ ngác giữa hoàng hôn
Bước chân người hoảng loạn
Di tản khỏi cao nguyên
Về những thành phố biển
Khói lửa vẫn triền miên
Đà Nẵng Huế còn đâu
Giặc tràn như bão tố
Con thuyền không bến đổ
Lá rụng giữa mùa xuân
Anh về từ Phù Cát (1)
Không quân thuở kiêu hùng
Như đại bàng gãy cánh
Hận nước mất nhà tan
Khói lửa mờ Qui Nhơn
Xác người trên biển vắng
Hy sinh giây phút cuối
Thương người lính bộ binh (2)
Em về từ sông Cửu
Bỏ lại những dòng sông
Thân mình đầy thương tích
Người lính trận cô đơn
Những ngày tàn cuộc chiến
Kẻ chiến thắng say men
Bao anh hùng tử tiết
Góa phụ khóc trong đêm
Nén nhang tàn khói bay
Thương nhớ hồn sĩ tử
Xót xa nào quá khứ
Còn hiển hiện hôm nay…
Thu Chi Lệ
(30.04.16)
- (1) Căn cứ Không quân QLVNCH ở Q. Phù Cát thuộc tỉnh Bình Định
- (2) Sư đoàn 18 Bộ binh QLVNCH đã chiến đấu cố thủ Qui nhơn
những ngày cuối tháng 04.75
Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016
CHÚNG TÔI ĐI MANG THEO QUÊ HƯƠNG - Thơ Chương Hà
Đất nước bị bức tử vào tay giặc xâm lăng
Nhưng chúng tôi đi mang theo quê hương
Mang tức tưởi hờn căm đan vào niềm hy vọng
Vẫn kiêu hảnh từng hết lòng vì nước vì dân
Sống chết vì chánh nghĩa cho tự do, độc lập trường tồn.
Quê hương chúng tôi không chỉ là chùm khế ngọt
Đất nước chúng tôi không chỉ căn hộ và vòi nước
Nó là vòng tay cùng khổ nạn,cùng chí hướng,
Đùm bọc , sẻ chia nhau nơi xứ lạ bốn phương
Cùng xây dựng tương lai truyền từng thế hệ cháu con
Ngày nào đó đạp đổ bạo quyền
Giải thể chế độ bịp bợm, vô thần
Vô nhân đạo, hại dân, hại nước
Lòng chúng tôi trước sau như một
Người Việt còn, khắp nơi thế giới một lòng
Ngọn lửa quê hương luôn nhen nhúm trong hồn
Chương Hà
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



