Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Đôi Ngả - Thơ Phạm thị Minh Hưng

Click here to join World Malayali Club
Đôi Ngả 1
 
Hai dòng sông, hai dòng đời xuôi chảy,
Như đôi mình, mỗi kẻ mỗi nơi,
Cận kề đây, sao quá xa vời,
Hai dòng cuốn, đôi người, đôi ngả...
*
Biết bao giờ, gần nhau, cùng chia sẻ,
Những ấm nồng, ngày tháng pha phôi,
Người ơi người, có nhớ lúc ly bôi,
Ta đã hẹn... sẽ muôn đời yêu mãi

 PTMH.


Đôi Ngả 2.
alt

Hai dòng sông, dòng đời xuôi chảy,
Như chúng mình, bèo dạt mây trôi,
Còn gì không, ngày tháng pha phôi,
Hai dòng đời, đôi người đôi ngả.
*
Sông uốn mình, bến bờ cách trở,
Ai ngăn chia dòng nước hai mầu,
Gần bên nhau sao chẳng cùng nhau,
Hai dòng chảy, nông sâu, đâu nguồn cội.
*
Sông xanh thẳm bên bồi, bên lở,
Cù lao nào chất chứa phù sa,
Cách biệt phương trời, ai chờ, ai đợi,
Có lần nào gặp gỡ giữa đôi ta?
*
Nhớ những lần đi về chung lối,
Cận kề nhau chẳng nghĩ suy gì,
Ước mộng đơn sơ, tình trang vở mới,
Trong sáng yêu đời, mơ ước tương lai!
*
Rồi tang thương, biến cải, đổi dời,
Nhạt phai ngày tháng, những buồn vui,
Bây giờ, cách biệt phương trời nhớ,
Vời vợi xa rồi, những ngày xưa!

Pt Minh Hưng.

Cuộc Tình Thơ Dại - Thơ Người Phương Nam


Trong ký ức em có người tên Thọ
Tên Thọ nhưng hưởng dương thật ngắn ngày
Khi cầu vai áo lấp lánh bông mai
Anh tử trận lúc vừa lên trung úy

Ngày xưa thuở ấy em còn nhớ rõ
Tuổi chúng mình mười bốn với mười ba
Chơi với nhau tình hàng xóm lại qua
Em ngày ấy là nụ hoa chưa nở

Mỗi dịp bãi trường anh đi thư viện
Mượn sách thật nhiều chia đọc với nhau
Mỗi người một quyển, chẳng nói câu nào
Em đong đưa võng, anh ngồi dựa cột

Buổi trưa, anh chạy về ăn vội vã
Rồi trở qua em ngồi đọc tiếp theo
Như người cận vệ đã ký giao kèo
Suốt mấy tháng hè ngày nào cũng thế

Qua đệ tam, em vào trường anh học
Tuổi mười lăm nụ hàm tiếu chớm hương
Ong bướm vờn quanh mỗi buổi tan trường
Anh từ đó bỗng hết thân vô cớ

Em vô tư nên cũng không tìm hiểu
Với em, anh là người bạn láng giềng
Tình cảm như anh em, chẳng ý riêng
Nếu anh nghỉ chơi thì em đành chịu

Xong tú tài, anh đi khóa Thủ Đức
Anh chẳng giã từ, em chẳng bận tâm
Thản nhiên vì chúng ta chẳng nợ nần
Trôi theo dòng đời, đường ai nấy bước

Từ anh nhập ngũ đến lên trung úy
Đời chiến binh không ngừng nghỉ quân hành
Em chẳng còn cơ hội gặp lại anh
Cho đến một ngày nghe anh tử trận

Anh chết đi em chỉ buồn năm phút
Buồn như buồn kẻ vắn số không thân
Không hiểu sao lúc ấy em vô tâm
Với người anh đã một thời gắn bó

Có những chuyện lúc xảy ra  không thấy
Khi về chiều hồi tưởng thấy thương sao
Đến nay em cũng chẳng hiểu thế nào
Tình anh đối với em ngày xưa ấy

Có phải anh biết số anh không thọ
Sợ em thành góa phụ nửa chừng xuân
Nên để em tự tìm ý trung nhân
Để khỏi ân hận làm em dang dở

Xin cám ơn anh những gì anh đã
Làm cho em lúc vừa tuổi dậy thì
Từ những mãnh giấy nhỏ viết li chi
Đến quyển sách dày kèm ảnh Đức Mẹ

Anh tặng em ảnh “Mẹ hằng cứu giúp”
Nên đời em được Mẹ cứu giúp luôn 
Quá khứ không may hay hiện tại buồn
Em lúc nào cũng cậy trông nơi Mẹ

Lòng em lúc nào cũng có anh mãi
Như bức hình Đức Mẹ ở bên em
Nửa thế kỷ rồi em vẫn chưa quên
Xin gởi anh nén hương lòng thương nhớ

Người Phương Nam

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2016

GẶP NGƯỜI PHẾ BINH - Thơ Huỳnh Mai Hoa


Tôi đã gặp giữa mùa Xuân năm ấy
Người phế binh với chiếc nạng bên mình
Đứng ngơ ngẩn....sân nhà đầy cỏ dại
Mắt đượm buồn trong ánh nắng bình minh

Người chống nạng đi vòng quanh sân cỏ
Để tìm xem những hoa dại lạc loài
Vì thương lính nên mùa Xuân hoa nở
Trao tặng người thay thế một cành Mai

Tôi đã gặp giữa mùa hè nắng đổ
Người phế binh còn một cánh tay gầy
Đứng ngơ ngẩn....sân trường hoa phượng nở
Nhớ những ngày ôm sách vở trong tay

Người cúi nhặt xác Phượng tàn trên đất
Như nhặt mảnh đời tan nát héo hon
Cánh tay trái không đủ nâng cành tươi mát
Thì thôi đành nhặt kỷ niệm đem chôn

Tôi đã gặp giữa mùa Thu bàng bạc
Người phế binh không nhìn thấy lá vàng
Đôi mắt sáng vùi chôn ngoài trận mạc
Ngơ ngẩn...nhìn màu bóng tối mênh mang

Người chống gậy đi giữa ngàn lá chết
Tiếng xạc xào hay tiếng vọng ngày xưa
Tiếng rên xiết của một đời sắp hết
Còn lất lây vài giây phút sống thừa

Tôi đã gặp giữa mùa Đông rét mướt
Người phế binh và một chiếc xe lăn
Bên hè phố giữa dòng người xuôi ngược
Người ngủ quên trong lặng lẽ, âm thầm

Người muốn quên đi giòng đời mệt mõi
Và không còn muốn nhớ đến thời gian
Bên đời người có còn ai ngóng đợi
Có còn nơi sưởi ấm mảnh thân tàn ?

XIN NHỚ NGƯỜI PHẾ BINH

Kể từ lúc Quê Hương vào tay giặc 
Núi sông buồn, dân tộc quá tang thương
Đói rách, cùm gông trên mọi nẽo đường
Đời tơi tả dưới tay bầy lang sói

Trong nghiệt ngã, lao đao đời hấp hối
Có ai còn nhớ tới những phế binh
Hiện diện như một chứng tích tội tình
Trước cặp mắt tiểu nhân người Cộng Sản

Nói sao hết những cảnh tình bi thảm
Người hy sinh bỏ từng mảnh xác thân
Cho chúng ta một thuở sống yên lành
Không có bóng loài ma trơi ám ảnh

Đã có những người phế binh thầm lặng
Cúi đầu làm hành khất giữa Quê Hương
Xin đồng bào, dân tộc chút tình thương
Chia sớt bớt đau thương người tàn phế

Chúng ta là những người chung thế hệ
Thế hệ đau buồn, chết chóc, thê lương
Nhưng chúng ta đã có một con đường
Đã vượt thoát khỏi cảnh tình bi đát

Xin thương xót người phế binh đói khát
Còn lất lây trong địa ngục tham tàn
Tỏ chút tình, cho một chút bình an
Trong những chuỗi ngày dài đầy thống khổ

Chúng ta đã được người đời giúp đỡ
Xin đưa tay giúp lại những ân tình
Của những người đã vì nước hy sinh
Giờ còn lại mảnh thân tàn rách nát. 
.
Huỳnh Mai Hoa

Con đường mưa bay - Thơ Khiếu Long

Image result for mưa buồn
 

Cơn mưa ngang qua thành phố
Bỗng dưng nhớ qúa về em
Con đường mưa bay kỷ niệm
Tình yêu một thưở êm đềm

Em còn về ngang lối cũ
Đường Thị Nghè bóng cây xanh
Mưa bay trên vùng tóc rối
Dìu nhau mơ giấc mộng lành

Tháng mười bây giờ bên ấy
Mưa từ ký ức  trở về
Em vẫn những chiều ngóng đợi
Anh còn lạc giữa cơn mê

Mưa làm tim anh se thắt
Giọt mưa buốt lạnh xót xa
Anh đi trong mưa tìm lại
Ngày xưa tuổi dại ngọc ngà

Khiêu Long

Hạt Mưa Buồn (Tình Khúc Mưa Số 47) - Thơ Ngọc Quyên

alt



Tùng dòng mưa đan trải
Những cọng buồn liêu xiêu
Chiều đi rồi đêm tới
Góc phố mờ quạnh hiu.

Hiên nhà ai hoang lạnh
Cho hồn em lang thang
Về một mùa thu tím
Có nắng nhạt lá vàng.

Có tình lên tiếng gọi
Một mai thế giới nầy
Dẫu thu tàn xuân muộn
Chẳng xa rời phút giây.

Một mảnh tình đan vá
Đời đã khép mộng vàng
Bởi bão ngàn gió nổi
Mưa ngậm đất lầy hoang.

Mưa len vào số kiếp
Những hạt mưa luỵ phiền
Theo nhau chừng nối tiếp
Vào ngõ hồn cô miên.

Bao mảnh đời rách nát
Lầm than một kiếp người
Cũng về nơi gió bụi
Dưới dòng mưa tả tơi.

Mưa vẫn hoài mưa mãi
Ngậm ngùi bước chân đêm
Về ngôi nhà lạnh lẽo
Với mưa lạnh rơi thềm.

Hạt mưa buồn tí tách !
Lầy lội ngõ buồn tênh !


Ngọc Quyên

Thời Gian - Thơ Người Phương Nam

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

Có Vì Sao Rơi - Thơ Dư Thị Diễm Buồn


“... Cô bạn tôi ơi, sao lặng thinh?
Đường đi hiểm trở chỉ một mình?
Lại đây, em hãy ngồi gần chị
Ta sẽ tìm ra bến thái bình...
Nước cháo đỡ lòng uống đi em
Trời mưa tầm tã, phủ màn đen
Con tàu trên Biển Đông cuồng nộ
Say sóng vài ngày em sẽ quen...”

Chị tới lui khắp chỗ trên tàu...
Luôn giúp trẻ, già... đang yếu đau
Từ đó dần dà tôi mến chị...
Đồng cam cộng khổ chuyến bôn đào


Chị kể tôi nghe khi giặc về
Tóc tang xao xác khắp thôn quê
Chồng đi cải tạo nơi rừng núi...
Anh đã ra đi chẳng trở về!

Xưa anh theo tàu đi khắp nơi
Khi thì sông rạch, lúc ngoài khơi
Say đời thủy thủ, anh vui sống...
Trôì nổi bao năm khắp biển trời


Thuở xưa thôn xóm thật an lành
Mái lá ẩn trong tàn cao xanh
Sống giữa ruộng vườn cây sai trái
Bên dòng sông Cửu nước vờn quanh

Có những đêm rằm ngát khói hương
Trăng lên soi sáng rực khu vườn
Thuyền trôi trên sóng hiu hiu gió
Tình tứ giọng hò điệu mến thương
Bỏ cảnh quê xưa, bỏ mái nhà
Bỏ dòng sông nước quyện phù sa
Tấm lòng để lại trên bưng lãng
Trên rặng trâm bầu trong bóng đa


Chị dắt trẻ vượt biển bao la
Từ bé con chưa hề thấy cha
Dẫu biết đi là vào ác hiểm!
Đi là vĩnh biệt chốn quê nhà...


Lênh đênh tàu chạy mấy ngày liền
Sóng nổi dập dồn, gió đảo điên
Có kẻ nằm vùi thoi thóp thở
Có người bất tỉnh nói quàng xiêng

...Mẹ tôi tha thiết đọc kinh cầu
Nguyện Phật, cầu thần linh biển sâu
Ơn phước xin ban người vượt biển
Tự do bến đợi chẳng dài lâu...


Mơ màng như đến chốn hoang sơ...
Tiếng hét làm tôi tỉnh giấc mơ
Rũ rượi chị ngồi im chết điếng!
Đau thương nét mặt... hóa ngây khờ!

Vụt nhanh như chiếc lá rơi tòm!
Đôi cánh tay gầy ôm xác con
Chị đã chìm sâu vào lòng biển!
Mông lung đêm tối, nước đen ngòm!


“...Bao năm qua rồi hỡi chị ơi!
Mỗi lần bất chợt thấy sao rơi
Mỗi lần có dịp qua vùng biển
Nhớ chuyến vượt biên cổ nghẹn lời!...”
Dư Thị Diễm Buồn

HỒN BỤI PHẤN - Thơ NHƯ THƯƠNG

alt

 
Nghe hồn bụi phấn bay bay
Giữa rừng, giữa núi mà cay lệ nhòa
Thầy ơi... trường, bạn làng xa
Bốn mùa gió thốc lùa qua tim mềm
Trường con trống hoác ngày đêm
Tội cho sách vở luốc lem tủi lòng
Thầy thương mái tóc tuổi hồng
Bảng đen, con chữ theo dòng lao xao
Tuổi thơ thèm chút ngọt ngào
Thèm đến trường đẹp xạc xào bước chân
Cũng đành vạn dặm xa gần
Qua sông, qua suối những lần gian nan
Thầy trò dắt díu hàng ngang
Vượt sâu, vượt cạn như ngàn mây bay
Tạ ơn thầy với tháng ngày
Dạy con học chữ, vòng tay chào thầy
Mây mù những sớm heo may
Thương sao bàn ghế loay hoay... gập ghềnh
Cám ơn bụi phấn buồn tênh
Vẫn bay trong gió bốn bên vách trường
 

Như Thương

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016

Thuở Học Trò - Thơ Thái Quang Đáng



CẢM ƠN THƠ - Thơ Ngô Minh Hằng


*
Ðôi dòng xin cảm ơn thơ
Ðã cho ta những mộng mơ vui buồn
Cùng thơ ta gởi tâm hồn
Cùng ta thơ xẻ nỗi hờn quốc vong
Trong thơ ta phổ tiếng lòng
Trong ta thơ khóc non sông điêu tàn
Cho ta thơ đã nghìn trang
Tình thơ tinh khiết đá vàng từ tim
Qua thơ, vũ trụ ta tìm
Qua ta, thơ, những cánh chim tung trời
Ðem tình thơ rải muôn nơi
Hát câu chính khí, ca lời tự do
Yêu thơ từ tuổi học trò
Với thơ quả có hẹn hò nghiệp duyên
Và từ xa cách quê hiền 
Thơ là người bạn hàn huyên bên đời
Cùng đau kiếp phận dân Hời
Cùng chia tiếng khóc nụ cười tha hương
Vắng thơ ta sẽ rất buồn
Và đời vong quốc chán chường xiết bao

 *
Cảm ơn Thơ biết nhường nào !!!

Ngô Minh Hằng