Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Thơ Cao Mỵ Nhân, Lê Viên Ngọc, Thục Nguyên, Trịnh Cơ, Hồ Công Tâm



[1]
NGA MI CẢM TÁC


Ôi cảnh từ ly ở cõi thiền
Thương người sầu tủi giấc cô miên
Bao năm khắc khoải lời kinh muộn
Một thoáng bâng khuâng tiếng kệ phiền
Đợi sáng nằm mơ mây xứ Phật
Quên mình suy tưởng mộng thần Tiên
Nga Mi có phải chờ tương ngộ
Hay chỉ mình ta ủ nỗi niềm ...


Hawthorne, 25- 2- 2017 

CAO MỴ NHÂN


[2]
THIÊN MỤ

Thiên Mụ rêu phong một cảnh thiền 
Bảy tầng hương nguyện ngóng triền miên
Chuông khuya trầm tĩnh nghe thanh thản
Mõ sớm ngân vang gác muộn phiền
Thoát tục là đây hồn nhớ Huế
Thấm tình ấy vậy khách mơ tiên
Người xa muôn dặm sầu quên lãng
Mắt hướng cố đô luống chạnh niềm


26-2-2017

Lê Viên Ngọc


[3]
THOÁT TỤC

Cũng muốn nương thân chốn cửa thiền 
Lánh xa trần tục khổ triền miên 
Tháng ngày chay tịnh quên sầu não 
Sớm tối kệ kinh bớt lụy phiền 
Chẳng dám hồ đồ mơ hoá Thánh 
Không hề ảo tưởng mộng thành Tiên 
Chỉ vì ngao ngán đời gian dối 
Mà cõi lòng riêng chịu lắm niềm


26-2-2017

Thục Nguyên


[4]
AN NHIÊN

Từ lúc đem thân dưới cửa thiền
Cuộc đời ô trọc hết triền miên
Ngồi bên kinh kệ tâm không lụy
Đứng cạnh trầm hương trí chẳng phiền
Ngày tháng tu tâm lòng hướng Phật
Thời gian dưỡng tánh dạ quy Tiên
Lâu rồi buông xả vòng nhân thế
Công quả sớm khuya vẫn một niềm.


26/2/2017

TRỊNH CƠ (Paris)


[5]
NỖI NIỀM AI OÁN

Lặng lẽ bên song một thoáng thiền
Thương người dưới nguyệt đối sầu miên
Bâng khuâng tưởng nhớ tình thơ mộng
Thao thức cố quên nỗi muộn phiền
Mõ điểm chuông ngân mơ cảnh bụt
Oanh đưa suối tiễn mộng non tiên
Quê nhà sực tỉnh nghe ai oán
Đất khách xót xa lại chạnh niềm


26-2-2017

Hồ Công Tâm



Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

Rất Sài Gòn - Thơ Trầm Vân


Có gì đó rất Sài Gòn
Tiếng " em hổng biết " nghe mòn lỗ tai
Em dzề nhịp bước khoan thai
Đôi tà áo lượn thương ngoài nhớ trong
Ấy là áo trắng Gia Long
Hay Trưng Vương lượn phiêu bồng nắng mưa
Tóc dài con gió đong đưa
Hương bay ngan ngát phố chờ cây nghiêng
Có gì đó rất ngọt mềm
Chia ly xí muội , ly kem ngọt ngào
Lối tình chim hót xôn xao
Xuân về trên má đỏ au xuân thì
Có gì đó nghẹn bờ mi
Rưng rưng tiễn bước em đi xa vời
Phượng buồn rũ cánh đôi nơi
Đỏ bên này tím phương trời xa xăm
Có gì đó xót lặng thầm
Bóng đêm khuyết nửa vầng trăng tạ từ
Nỗi buồn đùn lá mục khô
Sài Gòn thôi đã mịt mờ bóng em

Trầm Vân

TÂM SỰ VỚI THI NHÂN - Thơ Nguyễn Phan Ngọc An



Là nhà thơ ta nghĩ có tội gì

Là thi sĩ chỉ là ru với gió
Gửi tâm tư theo vọng ảo xa mờ
Có ai nghèo hơn mấy gã văn thơ
Nên suốt kiếp trắng tay là vậy
Dẫu như thế từ đây, ta vẫn thấy
Một hồn thơ dào dạt sóng vỗ bờ
Một lòng thuyền chuyên chở vạn lời thơ
Ý cao đẹp và tình người cao đẹp
Ở thời buổi con người tâm hạn hẹp
Sống tị hiềm, tham vọng với ganh đua
Người làm thơ cho gió chuyển sang mùa
Mang hơi ấm chở che hồn đơn lạnh
Như ta đây, riêng một đời bất hạnh
Chỉ vì ta là kẻ sống cho thơ
Ba mươi năm ta đón nhận hững hờ
Chẳng ai dám yêu người thơ với thẩn
Người giỏi hơn ta, người không nhầm lẫn
Dẫu thơ người, tư tưởng vượt ngàn khơi
Người khôn hơn ta, người chẳng rong chơi
Vào những chốn của trường văn trận bút
Ta nông cạn bởi trong vài giây phút
Nghĩ rằng thơ là chứa đựng bầu trời
Có tình yêu không cần viết thành lời
Có đầy đủ hương hoa cùng vũ trụ
Nhưng thực tế phũ phàng từng con chữ
Thà lặng im mà hàm chứa ngàn sao
Ta quý người tim vọng chẳng hư hao
Xin hân hạnh đổi trao vài tâm sự …

nguyễn phan ngọc an - 2017
www.trangthongocan.blogspot.com

THÁNG NGÀY CỦA ANH VÀ EM - Thơ Đỗ Công Luận

MỜI RƯỢU - GIÀ VUI TÍNH - Thơ Huỳnh Tâm Hoài


Image result for hài bạn nhậu
 
Nầy bạn…cùng tôi nhấp men cay
Ngày Xuân xa xứ …muốn cùng say
Bạn bè tứ tán mong gì hợp!
Quạnh quẻ …chỉ mình tôi ngồi đây
Thèm bạn…đưa ly mời tứ xứ
Mượn ảo ảnh nầy…ta cụng ly
Hảy uống cùng tôi buồn vọng quốc
Nóc cạn mấy chục năm chia ly!
Chạy tản lạc…năm châu bốn biển
Xuân xứ người gượng gạo…Xuân phai!
Mời bạn quê hương...mà rưng lệ
Mấy chục năm cam khổ đọa đày
Bạn của ta đứa thân tàn phế
Đứa lang thang cơm áo qua ngày
Xuân đây- Xuân đó…Ừ! Xuân đến!
Hảy uống cùng tôi…nhấp men cay!
 

GIÀ VUI TÍNH
 
Còn mấy sức…ta chơi mấy sức
Sợ gì già, còn sức cứ chơi
Chơi thơ, hát nhạc, chơi tứ chiến
Chè chén cù cưa cạn chén vui
Có bè, có bạn chơi xã láng
Còn sức còn chơi chừa để chi?
Em sức mấy mà chê ta già xụi
Đến thử coi ta còn sức như voi
Tim còn đập, ta còn háo sắc
Thì dấu chi ánh mắt nhử mồi
Đâu phải thầy tu mà lần chuổi
Sức còn…mấy sức…thì cứ chơi!

Huỳnh Tâm Hoài

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

CHÚC MỪNG SINH NHẬT THI HUYNH ĐÔNG HẢI



Sinh nhật chúc mừng Đông Hải huynh 
Tháng hai mười một tiệc linh đình !
Vợ  chồng trăng mật dài vô tận !
con cái  kính yêu thực chí tình 
Nhạc thánh phổ hòai  âm điệu đẹp  
Thơ thần viết mãi luật niêm tinh 
Phụ tùy phu xướng : Nhà êm ấm
Sinh nhật chúc mừng Đông Hải huynh

LTĐQB
***
Nhàn hạ !
*
Thọ tỷ Nam Sơn chúc đại huynh :
Thơ hay nhạc vọng tới thiên đình.
Yến Oanh hào hiệp "đầy" : "ân ái".
Loan Phụng hoà minh ngập nghĩa tình.
"Tối bảy" lần ăn luôn trí : "sáng".
"Ngày ba" cữ nhậu mãi tâm "tinh".
Trăm năm hạnh phúc cười nhàn hạ.
Thọ tỷ Nam Sơn chúc đại huynh !

Tím
********
THƠ MUỘN
*
Thơ muộn - tạ tình với muội, huynh, (*)
Đa đoan công việc cũng xin đình.
Thương về tiểu muội, thương trăm mối, 
Gởi đến đại huynh, gởi chút tình.
Viết vội đôi dòng không mấy sáng,
Đáp nhanh vài vận chẳng còn tinh.
Mực khô, bút hỏng, mong đừng trách,
Thơ muộn - tạ tình với muội, huynh.

ĐÔNG HẢI - nđh
(*) Tím tiểu muội và Thi huynh Lạc Thu

Mình Ơi - Thơ Mây Tím



Mình ơi nhớ lắm thương nhiều 
Hoàng hôn nắng ngã liêu xiêu chân đồi 
Mây trời phương lạ xa xôi 
Đợi chờ nhắn gió gởi đôi lời tình 

Yêu thương mộng với ta mình 
Một đêm hoang đảo bóng hình tim ghi 
Để rồi ngấn lệ bờ mi 
Đèn khuya thao thức ước chi bên người 

Đất trời giông bảo tả tơi 
Vòng tay tình hởi đâu người tôi thương 
Rặng tây còn chút nắng vương 
Mình dìu nhau bước cuối đường mưa rơi 

Em mơ thầm gọi tên người 
Nhìn đôi chim hót Lả lơi trên cành 
Chiều nghiêng đỉnh núi mây xanh 
Trắng trong sương lụa khói làn mong manh 

Mình ơi thương nhớ vô vàn 
Gởi Mây theo gió muôn ngàn Nụ Hôn 

Arna 24/2.2017 
Mây Tím ( MM )

CHO NGƯỜI LÍNH TRẬN - Thơ Dư Thị Diễm Buồn



Sinh vi tướng, tử vi thần
Kinh dâng cố Đại tá Hồ Ngọc Cẩn
Cùng Chiến sĩ VNCH Vị Quốc Vong Thân

Tôi biết anh qua chiến trường An Lộc
Những trận kinh hoàng Dầu Tiếng, Kontum...
Đoàn quân anh, quân thù nghe vỡ mật
Bởi những chiến binh dũng cảm anh hùng

Quảng Trị, Huế, Khe Sanh, Tam Giác Sắt
Mỏ Vẹt, Đồng Xoài, Trảng Nhỏ, Miền Tây
Mòn đường biên giới, qua vùng Đông Bắc...
Bước anh đi hằn lại những nơi này


Tháng Tư Đen giặc tràn vào tán loạn
Người tháo thân, kẻ kêu gọi đầu hàng
Nhìn đồng đội rã tan... anh quyết chọn
Cho riêng mình một cái chết vinh quang
Trước họng súng thù hiên ngang cao ngạo
“...Xác thân tôi phải phủ lá cờ vàng
Cài huy hiệu quân nhân lên ve áo
Mặc đồ lính trận như các anh em...”


Phút mặc niệm, những anh linh vì nước
Tôi ngậm ngùi, cúi mặt khóc thương anh!
Lịch sử Việt ghi anh hùng vị quốc
Trang chiến binh làm rạng rỡ giống dòng...

(Trích thi tập “Những Ngày Xưa Thân Ái”, năm 1998)
Dư Thị Diễm Buồn
nhayduwdc

DÁNG HOA NGÀY CŨ - Thơ Đặng Hoàng Sơn hoạ thơ Mạc Phương Đình


DÁNG HOA NGÀY CŨ

thôi em nhé, con đường xưa bóng nhớ
chỉ là mây, là gió bước giang hồ
đêm đã hết anh vẫn còn mộng ước
dù tình mình như bọt nước hư vô.
.
thôi em nhé, chuyện tình xưa mòn mỏi
gót chân son, mười năm bước mỏi mòn
em vội đi để mình anh sầu nhớ
trăng chưa tròn, tình là mảnh trăng non.
.
xin em nhớ, đường đời đầy bão nổi
chia tay rồi là dang dở đời nhau
em ra đi trong phút giây rất vội
nhưng tim anh vẫn đậm mối tình đầu.
.
xin em nhớ tình xuân đầy kỷ niệm
nụ hôn đầu mùa hạ ngát hương sen
đêm ân ái thu thề nguyền bạc tóc
dù đông sang mờ nhạt ánh hoa đèn.
.
em hãy nhớ, cuộc tình đầu tuổi nhỏ
dù chia xa em đừng vội quên người
xin chúc em thuyền tình vui bến mới
mặc đời ta như con nước trôi xuôi.

Đặng Hoàng Sơn.


DÁNG HOA
.
thôi thì em, giã từ xưa bóng nhớ
thôi thì em mây nước cũng giang hồ
đêm khép lại, gối đầy trong mộng ước
dấu cuộc tình trả lại sóng hư vô.
.
thôi thì em chuyện mười năm đã mỏi
đường em đi, gót nhỏ chưa mòn
ngày khuyết tật, võ vàng theo sợi nhớ
mùa trăng qua sầu rụng mảnh trăng non.
.
dẫu đường đời, mây cuồng bão nổi
người xa người, ngày tháng có ngừng đâu
dẫu lòng mình, lời chia tay có vội
dòng tâm tư vẫn đậm sóng tình đầu.
.
nghe mùa xuân mịt mù như kỷ niệm
ngày hạ hồng lay lắt ngõ hương sen
đêm bàng bạc mây trời thu bạc tóc
nụ hôn trôi đông giạt những hoa đèn.
.
nghe chăng em, gió ngân lời tuổi nhỏ
dấu yêu kia thôi dành tặng cho ngườì
trong tịch mịch mở hồn thao thức cũ
dáng trầm thơm còn đọng nét hoa vui.

Mạc Phương Đình.