Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Thơ Nhạc Duy Quang - Mơ Về Trường Xưa - Thơ Đỗ Thị Minh Giang




Inline image

NHỜ NHỮNG HẠT MƯA DỖ DÀNH - Thơ Đông Hương



Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời, nước và văn bản
 
*
Ta không trách trời mưa _ em lại trách
vì tiếng mưa khâu tim rách lại giùm
mưa cũng ru cho an bình tiếng khóc
khi ta buồn, mưa khúc khích thâu canh
*
Em nghịch ngợm, trêu tình ta với gió
nào biết ta kẻ tội phạm đi đày
ngục hoang vu giữa đồi sa mạc cát
bỏng cháy từng mỗi giọt nhớ trên tay
*
Gia đình ta xưa có em duy nhất
em đi rồi_ hồn mất mác _ bơ vơ
khoảng vắng lặng chỉ lời mưa nặng hạt
đừng ghét mưa, vì mưa rất nhân từ
*
Em vào đời, rồi em không thích ở
ta cũng đành dù tim phải long đong
nhờ những hạt rơi từ trời mới đỡ
ta khỏi chìm vào cơn sốt cố nhân

đông hương

Sài Gòn Cơn Mưa Và Nỗi Nhớ - Thơ Ngọc Quyên


Sài Gòn mưa bay 
mưa bay trên những vòng tay 
Sài gòn ngất ngây 
trên từng ký ức hao gầy.

Một trời đắm say 
sầu trên nỗi nhớ lưu đày 
hàng mưa lắt lay 
ru hồn tha thiết chiều nay .

Sài Gòn mưa bay 
mưa bay giăng kín đường dài 
ngày ta chia tay  
thu hờn dỗi khóc trên vai.

Lệ nào qua tim  
hạt nào lăn tìm 
nồng nàn hơ ấm bờ môi
người đi đong nhớ hồn tôi.

Một trời đắm đuối 
hàng me xanh ngát chờ mong 
chiều tàn mắt trông 
người đi xa khuất đôi dòng.

Lệ tràn nuối tiếc 
xuân thì đôi bóng kề vai 
nụ hôn thiết tha 
tình trao nào có phôi pha.

Sài Gòn xót xa 
mưa bay thành phố nhạt nhoà 
giọt sầu cay cay 
lệ hay mưa ướt vai gầy .

Người đi có hay 
công viên mưa gió chiều nay 
mùa thu lá bay 
ngàn năm thương nhớ nào phai.

Ngọc Quyên

VỊ NGỌT CUỘC ĐỜI - Thơ Kiều Phong Toronto


Được nghe những lời tâm sự, cảm động, sung sướng ! 
Không ngờ nhiệt huyết, công sức, tiền bạc, mồ hôi 
Cuả một thời dấn thân đóng góp cho đời 
Giờ thu nhận được VỊ NGỌT sau một thời gian dài hồi đáp 
Thuận duyên tao ngộ với Đồng Bào mới quen 
Sau những giờ  trao đổi những trăn trở, nỗi niềm 
Cảm nhận Ấm Lòng dù đang đang giưã muà đông tuyết giá 
Tạp Chí Đấu Tranh Văn Học Nghệ Thuật LỬA VIỆT
Thời thập niên tám mươi được bí mật  chuyển về tận Sài Gòn 
Qua các thùng quà yểm trợ thân nhân 
Dưới dạng giấy gói quà từng trang, từnh mảnh lẻ 
Trải qua thời gian lưu trữ, góp nhặt đóng thành 
Phải đúng người có  tinh thần đấu tranh 
Biết trân quý, thưởng thức thơ văn chuyển lưả 
Nhờ vậy người đọc lên tinh thần 
Hải Ngoại xa nưả vòng trái đất vẫn giữ được Lưả Lòng 
Nặng Nợ Quê Hương dù gặp nhiều nghịch cảnh 
Giờ được hội ngộ những người thực hiện Tạp Chí trước đây 
Tay bắt , mặt mừng cảm động xum vầy 
Đồng ưu tư, trăn trở trước Vận Mệnh cuả cuả Đất Nước 
Hai chữ Đồng Bào chỉ Dân Tộc Việt có thôi 
Ý nghiã bao hàm cùng một bọc, giống nòi 
Khởi thuỷ từ Quốc Mẫu Âu Cơ gần năm ngàn năm trước 
Lưu lạc muôn phương nhưng vẫn giữ Màu Cờ 
Hồn Nước, Hồn Dân Tộc dù nghịch cảnh ,vẫn nhớ 
Hạnh Phúc ở chỗ Hiểu, Cảm Thông 
Đồng hội, đồng thuyền  xuôi theo dòng 
Phần tinh thần thăng hoa tươi thắm 
Đó cũng là Niềm Hạnh Phúc, tuyệt vời 
Chỉ những ai cùng tần số nghe rõ mà thôi 
Khác băng tần không thể nào thông cảm 
Dòng đời dẫy đầy cay đắng, ngọt bùi 
Những ai Hiểu, Cảm Thông thăng hoa, trân quý.

KIỀU PHONG (Toronto)

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Nhớ Cánh Hoa Xưa - Thơ Phạm Thị Minh Hưng.


Vắng xa nhau cõi trầm luân  
Có ai hò hẹn, âm thầm đợi mong,  
Ngại ngần cách núi ngăn sông,  
Lững lờ kỷ niệm, nhớ nhung ngập lòng...
Lá me thoáng nhẹ chiều đông,  
Pasteur nẻo cũ, tình hồng xanh xao, 
Nhạt nhòa áo lụa phai nhàu,  
Duy Tân bóng lẻ mây sầu về đâu!
Phương trời chôn kín tình sâu,  
Tìm đâu cánh phượng ngày nào dấu yêu,  
Sân trường ghế đá ban chiều  
  Còn ai chốn cũ, quạnh hiu lệ nhòa
Tìm đâu trắng một màu hoa, 
Cài lên tóc mượt chiều xưa, má đào  
Ngát xanh ngọn cỏ dạt dào  
Tình thơ mộng, biết lúc nào bể dâu 
Ai ngờ mộng đã dãi dầu 
 Bỗng dưng héo úa, nông sâu thay màu  
Chốn xưa gió hắt hiu sầu,  
Cánh hoa nay biết về đâu... Nắng tàn...

Phạm Thị  Minh-Hưng

Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

Sầu Khách - Thơ Mặc Khách

TINH TRANH.jpg

Tình Cha - Thơ Chương Hà





Con biết ba rất nghiêm khắc.
Tới lớn tụi con còn sợ.
Sợ nhưng tụi con rất thương ba
Kính yêu chứa chan trong nỗi sợ.
Thương ba từ tấm gương ba cư xử
Hiếu thảo, nghĩa tình, vị tha vẹn đủ.
Thương các con cố giữ trong lòng.
Lo các con, bửa cơm thiếu đứa chưa về, chưa chịu ăn.
Vui mới ra mặt ngày cả mấy đứa đều đậu hết,
Cuối năm phần thưởng chất đầy nhà làm tiệc
Mà không cho mừng vui quá sức, đờn ca xướng hát.
Đứa nào học dở bị phạt
Chỉ cơm nguội, không có đồ ăn.
Cả tháng trời phải ráng học hành
Được điểm tốt mới được yên phận.
Cha nghiêm, khuôn khổ cho các con được nên người hữu dụng,
Un đúc tốt trong luân thường , đạo lý Khổng Mạnh,
Tạo nên người đáng mặt làm người.
Các con khôn lớn , cha đã qua đời
Hiểu được thắm thía ơn cha như núi Thái Sơn
Muốn tạ được nghĩa ơn, thì đã muộn.

Chương Hà

CHA ƠI

Hai mươi bảy năm từ hồi cha mất tới giờ
Trong giấc mơ con vẫn thường thấy cha linh hoạt như xưa
Chờ các con từng bửa ăn chiều tới
Dặn dò cháu chắt học hành gắng sức tranh đua
Chúa nhựt lăng xăng cả nhà tụ hội bửa trưa
Cứ nhắc nhở các con ăn cho đủ sức
Niềm vui nhứt thấy các con trở lại nghề như trước
Ở xứ người còn sắp xếp cho các con sống gần
Đại gia đình hằng ngày vui vẻ , quây quần
Sống hạnh phúc như nửa đời thuở trước
Ngày ngày cha thư thả nằm đong đưa ở võng nhà xe
Cái nhà xe dài mái che cho cả sáu nhà
Cha chỉ huy làm theo ý cha cho được
Lúc yếu rồi cha chỉ lẻo đẻo theo vịn ống nước
Phụ mẹ tưới rau,tưới cây,tưới cỏ
Rau cải lúc nào cũng tươi xanh
Sân cỏ sau nhà cha kín đáo ương một vườn dưa
Chừng bưng vô ba chục trái cả nhà chưng hửng
Cha soạn tiệc mừng cha mẹ năm mươi năm chung sống
Vui mừng chờ ngày tuần tới không lâu
Cứ dạy tụi con theo gương mà sống với nhau
Đối xử, ở ăn cho tròn tình nghĩa
Ngày cuối cha nói thèm ăn hoằn thắn
Mẹ nấu liền cha ăn một bửa no nê
Tối đó cha than mệt , rồi bỗng ngã ra bất ngờ
Mất không một lời từ giã
Các con hiểu như cha vẫn còn sống đó
Trong lòng đủ đầy hạnh phúc với vợ con
Cha mất rồi hai mươi bảy năm vẫn còn
Bên các con một gia đình đầm ấm
Chương Hà 2016

LÒNG CHA

“Khi con còn nhỏ cha ôm con trong lòng
Khi con lớn khôn,cha giữ con trong tim”
Như cuộc trần dính liền trong định mệnh
Mình cùng chia sẻ suốt đời.
Cha hân hoan khi con châp chững bước vội
Con ngọng nghệu bập bẹ tiếng ba
Con tập tành đáng vần chữ mẹ
Khuyến khích , vỗ về lần đầu con nhập học
Ch\i cùng con từng trò chơi: thả diều, đánh đáo
Ân cần dạy con biết hiếu thảo
trung dũng, nhân nghĩa
Con lớn khôn thành nhân chi mỹ
Cha vẫn phập phồng không thể vững lòng , toại ý
cứ lo âu từng biến chuyển đời con
Con thành gia thất cha mừng vui hơn
Gia đình mình giờ được phần đầm ấm
Con đổ vỡ, lòng cha quặn thắt, rướm máu
Chiều về nhìn con ngồi trong bóng tối , buồn thiu
Đứng đi lủi thủi
Cha tê tái, chua sót cùng ngậm ngùi
Thông cảm với con những gì cha từng chịu đựng
Điều bất hạnh phải chi riêng chỉ để mình cha gánh trọn

Chương Hà

Nhớ Cha - Thơ Minh Thuý

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Nhớ bố - Thơ Quách Như Nguyệt




Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Vì bố ơi, con bố cảm nhận rằng
Chẳng có ngôn từ nào diễn tả
….hết ý tình, tình bố đã thương con
*
Được bố thương, bố hiểu nhất trong nhà
Được bố cưng từ thuở vừa mở mắt
Bố giải bầy hầu hết điều thắc mắc
Bố mất đi… đời sống buồn hiu hắt
Khi mất bố là mất gần tất cả

Mất tình bố tròn đầy, tình bố bao la
*
Gặp cảnh khổ, bố chẳng hề kêu ca
Sống đơn giản, thích bố thí, để đức cho con cái
Bố dễ chịu, tính tình thoải mái
Luôn điềm đạm, luôn nhẹ nhàng kiên nhẫn

Bố hiền lành, là người biết tri ân
Là người con chí hiếu, người bạn ân cần
Người chồng tốt, bố luôn chìu chuộng mẹ
*
Bố mất đi, con chơ vơ trên đời
Khi mất bố, con mất cả bầu trời
Đâu nào biết tử biệt buồn đến thế
Father Day, nhớ bố quá bố ơi!
*
Bố mất đi, đời ảm đạm, mưa rơi!
Con hụt hẩng, đời sống này trống vắng
Ai khuyên răn, ai trợ giúp, ai hãnh diện, vỗ về…
Khi con hư, ai dễ dãi, cười hề
Ai làm vơi nỗi buồn, ai thêm thắt niềm vui?
Ai luôn ở gần con, lo lắng, thương yêu …
…nâng con lên…  mỗi khi con buồn khổ?
*
Bố con mình hay tâm đắc, chuyện trò
Cùng sở thích.. thơ, xi nê, âm nhạc
Bên cạnh bố, thấy được thương và hiểu
Thấy bình an vô vàn, thấy yên chí, an tâm
*
Chưa bao giờ con làm thơ về bố
Để trong lòng nhiều khi thấy hay hơn
“Người đàn ông quan trọng nhất đời tôi”
Là bố đó, viết hết lòng…
con đã viết đoản văn này…, nhớ bố!

Quách Như Nguyệt
June 20th, 2015

LÒNG CON HIẾU THUẬN - Thơ Huy Văn


Những lúc cuối đời Ba thường im lặng
Chỉ trầm ngâm, ngồi ...xa vắng, mông lung
Vì Alzheimer hay lực cạn, sức cùng
mà như thể luôn dật dờ diện mục?

Từ lâu rồi Ba đã về cõi phúc
Má cũng vào miên viễn đã 3 năm
" Di ảnh gần mà Người đã xa xăm
Nhà đã vắng lóng rày càng thêm vắng!" ( * )

60 năm! Từng ngày mưa, tháng nắng
Ba là thân cổ thụ giữa đời trần
Là tấm gương con soi rọi tâm thân
để từng bước dấn thân bằng hạnh nguyện.

Như hải đăng sáng ngời trên mặt biển
Ba dìu con khi chập chững vào đời
Giữa lao trần, lúc con ngã... chơi vơi
Ba luôn đỡ nâng con qua nghịch chướng.

Ba dạy con bằng tấm lòng phương trượng
Ánh mắt nhìn đầy ắp lượng từ tâm
Ba dìu con qua ngàn nỗi hôn trầm
để hướng thượng và an nhiên...tịch tịnh.

Con nhớ Ba và chuỗi ngày an định
của gia đình khi nghiệt ngã, truân chuyên
Đây lời kinh hòa tâm ý hương nguyển
Dâng Từ Phụ tấm lòng con hiếu thuận.

HUY VĂN
( Để nhớ cụ Phêro HUỲNH VĂN ĐẶNG  R.I.P)
( * ) Trích từ Buồn Qúa Đỗi Má Ơi! Thơ Huy Văn )