Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Em Tuổi Dần - Thơ Chương Hà



Em tuổi dần nên em lận đận
Mấy mươi năm mới gặp được anh.
Anh tuổi canh nên anh cô độc
Chờ đợi em gần suốt đời mình.
Vậy mà chỉ gặp nhau đôi lúc;
Em bận bịu chuyện nầy, anh lục đục chuyện kia:
Bổn phận, trách nhiệm, ràng buộc, sẻ chia.
Khó giây phút riêng tư nhàn rỗi.
Hạnh phúc là những hy vọng mong manh chờ đợi
Hai trái tim khi gặp lại, chỉ chan chứa niềm vui.
Niềm vui nhẹ nhàng , nồng ấm dù hiếm hoi,
Nó nuôi dưởng tình yêu miên viễn.
Nó bền vững sống cùng năm tháng,
Đầy hơn không gian và dài hơn cả thời gian.

Chương Hà

ANH CHỊ EM ƠI! - Thơ Thiên Kim


Có những người yêu nước
Chẳng quản ngại gian lao
Dù máu đào tuôn chẩy
Trái tim vẫn căng đầy
Nhìn quê hương thống khổ
Anh tan nát tâm can
Quyết viết bài phản kháng 
Mong Việt Nam huy hoàng
Nhìn quê hương tan nát
Chị nào ngồi thản nhiên
Ôm con đi tranh đấu
Giặc đập đánh thương đau
Ôi nước Việt điêu tàn
Nhìn tương lai tiêu tan
Dựng cờ Vàng ưu ái
Em dâng hiến sức tài
Hãy cùng nhau đòi lại
Đất nước Tự do xưa
Đòi Nhân quyền, Dân chủ
Đòi Hạnh phúc, ấm no...
Giải thể đảng độc trị
Bao năm ức hiếp dân
Đầy đọa người công chính
Vơ vét đến tận cùng
Mở cửa ngục tù nhanh
Đón Anh, đón Chị về
Bao năm trong ngục lạnh
Trái tim vẫn trong lành
Toàn dân đừng run sợ
Nếu cứ mãi thờ ơ
Có một ngày quá muộn
Quê hương sẽ không còn
Tràn xuống đường cả triệu
Giặc cộng sợ hãi nhiều
Rồi hoa Dân chủ nở
Hạnh phúc biết bao nhiêu!
Tràn xuống đường cả triệu
Giặc cộng sẽ tiêu điều
Một Việt Nam ngời sáng
Hạnh phúc biết bao nhiêu...

Thiên Kim

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

Hạnh phúc - Thơ Như Nguyệt


Càng lớn tuổi càng thấy đời thật đẹp
Vì “ngộ” rằng vui khổ cũng do ta
Xin bỏ bớt tham sân si, tôi, ngã 

Chẳng có gì quan trọng phải lo xa

Chuyện buồn phiền tôi quên mau, hỉ xã
Chấp nhận mà, có gì phải kêu ca
Phản bội à, thật ra cũng thường mà
Ganh ghét hả, đâu có gì là lạ

Đời đẹp quá y như là cổ tích
Chuyện thần tiên tưởng chẳng có trên đời
Có sức khỏe, an hưởng nhiều sở thích
Còn gì bằng, du lịch khắp nơi nơi

Càng lớn tuổi càng thấy mình hạnh phúc
Muốn sẻ chia, mong bạn cũng như tôi
Càng buông bỏ càng đỡ nhiều vướng rối
Rồi một ngày, bỏ lại tất cả thôi…

Bạn và tôi cùng yêu cuộc đời này
Mấy mươi năm không dài đâu bạn ạ
Ta trân quý từng phút giây hiện tại
Chuẩn bị ngày… qua thế giới phương xa 


Như Nguyệt
12 tháng Bẩy, 2017

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

LY CAFE' ĐẬM ĐẶC - Thơ Hoàng Long











Điếu thuốc ,anh cắt làm hai
Mỗi lần hút một nửa
Không để lại một chút tàn
Anh chơi đàn thật hay
Nhạc cổ điển
Mozart,Betthowen
Trong căn phòng chật hẹp
Tôi ngồi nghe anh đàn
Tiếng đàn hay ,thật hay
Đà lạt mùa Đông lạnh
Anh em tôi không lạnh
Âm -ấm tình bạn thân-
Anh sống độc thân
Độc thân đúng nghĩa
Không Mẹ ,không Cha
Tôi hút hava-tampa
Nhìn khói tỏa
Và 
Nghe tiếng đàn của anh
Lúc bỗng lúc trầm
Trong căn phòng độc thân
Một đêm Đông Đà Lạt
Được tin anh tử trận
Tôi mất người bạn thân
Tiếng đàn còn văng vẳng....
Hoàng Long

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Chùm Thơ Đông Hương

NỢ NÚI SÔNG ĐÃ TRẢ, CHỈ CÒN NỢ EM



Ai có nhớ không thời còn chinh chiến
khói đạn cay, cay mắt mũi cây rừng
tiếng cú rúc ma từng hối sau núi
chút chạnh lòng thương người ở hậu phương
*
Đêm đêm ngồi trắng mắt canh chờ địch
tiền đồn dù rào kẽm sắt vẫn nguy
bóng tối quanh bao trùm nguyên vạn vật
luôn chúng anh, người lính giữ biên thùy
*
Nghĩ chúng anh là những người tráng sĩ
một lần đi, không biết có ngày về
những lời ước hẹn cùng em sau Tết
chỉ là cơn gió thoảng vội đi qua
*
Anh không được mắn may như thằng bạn 
một mảnh mìn thù ghim trúng ngay  tim
hầm nấp cá nhân, giờ là suối máu
lấm tấm vai đỏ cả áo hoa rừng
*
Anh ngủ lại rừng, trường miên giấc điệp
chỉ linh hồn lang thang núi đồi quen
xa luôn cả cánh pơ lăng trong túi
chắc khô rồi, ai nhớ gửi cho em
*
Anh không về, nhưng mong em đừng khóc
nợ núi sông đã trả, chỉ nợ em
xin hẹn đến kiếp sau tình hương lửa
và đừng làm góa phụ mãi nghe cưng

đông hương
  

Tuesday, July 18, 2017

CÒN AI NHỚ


Có ai nhớ những bàn tay thương mến
mười ngón từng tìm đến để đan nhau
cũng nhiều khi long trọng một lời cầu
xin một khoảng đợi mai sau giao hợp
*
Có ai nhớ những bàn tay nhút nhát 
cứ chần chờ để ngày tháng dần trôi
mới hiểu ra là mình đã mất người
rồi nuối tiếc trời ơi sao khờ dại
*
Để người đi, mình làm người ở lại
nhìn con ga buồn vời vợi không tàu
và ghét mình đã làm tội tim đau
lòng như chết, nửa tinh cầu xa bạn
*
Chiếc hôn ngây mới hôm nào nồng ấm
sợ phai dần, còn phiên phiến hương dư
trong lá thư người nhắn cứ đợi chờ:
_ Em trở lại chứ không hề vĩnh biệt
*
Có ai nhớ mười ngón tay tha thiết
hỏi ai còn nuối phút cạnh nhau xưa...

đông hương

NHỚ



Nhớ những tháng_ ngày ghi trên tờ lịch
và những phố phường ngày đó đi qua
nghe trở lại tiếng chân buồn nước mắt
và bàn tay vuốt tóc xoả lòa xoà
*
Nhớ cơn mưa một buổi trưa tháng Hạ
ngồi nhìn nhau, không dám thở...tại vì
sợ hơi thở ướt mưa rồi tan rã
thành bụi mây , theo gió vút bay đi
*
Nhớ những hàng cây im lìm như tượng
bước chân mình giẫm trên lá ngủ trưa
trên chót vót cây, nắng hồng cúi xuống
chỉ hướng cho hồn mở ngõ vào mơ
*
Nhớ vẫn như in một ngày mười chín
tim bỗng vụng về nhịp trật lung tung
...
nay đã trôi xa giấc thương chưa trọn
nhưng nụ ngọt ngào riêng giấu cho em

đông hương       

Sunday, July 16, 2017

XA _ GẦN 



Đâu là xa, đâu là gần
để cho ngày tháng không cần thời gian
cuối đời sợ quá muộn màng
mà tôi cứ để lang thang tâm hồn
*
Một tuần trọn bảy ngày mong
thèm cơn mưa _ thèm cả nắng hồng giữa đêm
thèm luôn những chiếc ngây nhìn
lúc trời trang điểm cho mình sắc hương
*
Chải từng sợi tóc, soi gương
thoa lên môi chút son hồng đài trang
rồi ngồi nhớ_ rồi bâng khuâng
biết đâu Hợp Phố mà mong châu về *
*
Thà làm một kẻ đam mê
cuộn mình tròn lại trong bề bộn mơ
lên ngàn bẻ lá làm thơ
mai nhờ phố phổ thành ca khúc tình
*
Thật xa nhưng lại thật gần
nên đêm ấm trọn _ vẹn toàn giấc hoang

đông hương

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Kỷ Niệm Buồn (Viết cho linh hồn VDT) - Thơ Thanh Vân

Đông về mang theo niềm phẩn uất 
 Nhớ người xưa đã chết trận năm nào 
 Người yêu chết, lòng tôi đầy u uất 
 Sống giữa đời mà ngỡ tựa chiêm bao
 

Bao nhiêu năm từ khi anh nằm xuống 
 Vẫn nhủ lòng đừng nhớ chuyện ngày xưa 
 Quên Y khoa, quên những buổi đợi chờ 
Quên trực thăng, quên hoa hồng Dalat
 

Quên được không?Bao nhiêu năm lưu lạc 
Đêm đêm nằm vẫn nhớ dáng anh xưa 
 Áo bay đen, chiếc khăn quàng tím nhạt 
 Ám ảnh từng đêm, cuộc sống dư thừa

Đông  năm nay trên Quê Hương xứ lạ 
Nhớ lại ngày hai đứa mới quen nhau 
Đường Công Lý hai đứa mình thường gặp 
 Chiều Tự Do đâu thấy nắng phai màu
 

Olympia, Queen Bee, Huỳnh Hữu Bạc 
 Kể sao vừa những năm tháng có nhau 
 Giờ nơi đây một mình tôi ngơ ngác 
 Lòng thật buồn, mây xám gợi niềm đau.
 

Mặc Đĩnh Chi tôi tiễn anh lần cuối 
 Chiều tan trường thường đến kể chuyện xưa 
 Nào ngờ đâu Quê Hương không còn nữa 
 Tôi xa anh, xa mãi đến bây giờ.

 Thanh Vân