Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

SAIGON.... Thơ Ngọc Quyên & Đặng Hoàng Sơn



                                                          Sài Gòn Ngày Ấy Xa Rồi

Thu về lá rụng đìu hiu
Xuôi theo cơn gió phiêu diêu cuối trời
Lá vàng bay lạc biển khơi
Phương trời vẫn nhớ tình tôi với nàng.

Một lần tình đã dỡ dang
Nghìn năm vấn mảnh khăn tang nhớ người
Tình anh theo sóng trùng khơi
Bỏ người ở lại đơn côi lối mòn..

Tháng ngày đếm giọt mưa tuôn
Sầu tư chồng chất ngõ hồn đơn côi
Sài Gòn ngày ấy xa rồi
Biết bao kỷ niệm tình tôi với người.

Bây giờ chia cách đôi nơi
Thương người chiếc bóng đơn côi bẽ bàng
Tháng ngày mòn mõi dung nhan
Tơ lòng dạo mãi cung đàn tình xưa...


Đng Hoàng Sơn


Sài Gòn Nốt Lặng Cung Trầm


Lá ơi sao lá bay nhiều
Cho người thả mộng phiêu diêu cuối trời
Nụ tầm xuân lạc biển khơi 
Chì còn rã mục chơi vơi cội già.

Chỉ còn nỗi nhớ tình ta 
Nghìn năm khép kín hương đà phai phôi
Chỉ em lặng lẽ bên đời
Đi về sớm tối đơn côi ngõ buồn.

Chỉ còn mưa lạnh rơi tuôn 
Sài Gòn đẫm lệ dỗi hờn người đi
Lệ hay mưa khép viền mi
Tóc xanh phai bạc xuân thì còn đâu .

Chờ người xoan tím âu sầu
Nắng ưa mưa chịu dãi dầu thắng năm
Sài Gòn nốt lặng cung trầm
Bài ca hạnh ngộ...thôi đành người ơi !



Ngọc Quyên

THU TÌNH CÔ LỮ - Thơ Huy Văn



Đứng thẫn thờ trên phố chiều xứ lạ

nhớ cao nguyên trải nắng lụa trên tay

nhớ dã quỳ theo cánh gió nghiêng lay

và nhớ quá con đường xưa chung bước!



Từ viễn phương thả hồn về mạn ngược

Nối nửa vòng trái đất để tìm nhau

Tháng năm dài mà nhật nguyệt qua mau
Đối gương thấy tóc thay màu sương gió!

Thu nhẹ lướt trên ngàn cây, ngọn cỏ

gọi u tình về dỗ giấc xanh xao

Đêm viễn hoài mang hồn lạc chiêm bao 

ươm mộng ảo, ấm mảnh đời viễn xứ  

Dõi mắt nhớ xuyên cõi trời sương phủ
Hỏi lòng sao xa quá một đường mây?!
Sương long lanh như ngấn lệ vơi đầy
thương ly khách nửa đời xa cố quốc.

Chinh y dẫu đã phủ đầy rêu, mốc
vẫn còn mang hương sắc một thời xuân
Thời gian trôi, cứ thế biết bao lần
nghe rấm rứt giọt buồn trong đêm vắng.

Ngồi đối bóng nhớ phố xưa thầm lặng
nhìn đàn con đang lìa núi, xa rừng
Dáng thông nghiêng như ôm mảnh tình chung
hẹn nhau buổi tương phùng ngày vinh sử.

Trôi thấm thoát những thu tình cô lữ
cảm hoài dâng theo từng bước ly hương
Phố mù sương, Em, dốc nhỏ giáo đường
là hạnh phúc trong từng mùa luân lạc.

HUY VĂN

Giới thiệu Chùm Thơ trên Trang Đối Lực 178




MIỀN ĐẤT QUÊ HƯƠNG

Tôi với anh chưa một lần gặp gỡ
Ý tình văn nghệ... náo nức hồn tôi!
Trót sinh ra, ta làm kiếp con người
Xa cố quốc làm sao không đau xót?

Tôi yêu quê Nam tuổi xanh mật ngọt
Lũy tre xanh bao bọc cánh đồng làng
Hàng dừa xiêm, gió lay nhẹ mơn man
Thu tiễn hạ... lúa vàng vùng châu thổ

Mương sau chùa, tôi thường câu quen chổ!
Cá lóc, cá rô, háo hức đớp mồi...
Cuối xóm trưa bà ru cháu à ơi...
Ngoài ruộng trảng, vẳng tiếng trâu nghé ngọ

Quê Nam hỡi, nhớ thương sao là nhớ!
Nhớ mẹ ngồi sàn gạo bên hông nhà
Bảo vệ quê, cha đi lính miền xa...
Nơi xóm cũ, mẹ sống đời chinh phụ!

Dòng Cửu Long tràn bờ sông bãi sú
Mang phù sa cho lúa tốt nếp tươi
Châu Đốc, Long Xuyên ngược đến Tháp Mười
Nơi nước ngọt cây lành từ bao thuở...

Bạc Liêu, Năm Căn, Vị Thanh, Cờ Đỏ...
Gương liệt oanh chiến tích vẫn còn đây
Ôi Sài Gòn, kỷ niệm đẹp chưa phai
Đường Nguyễn Du với hàng me bóng ngã

Chợ Bến Thành tưng bừng trong nắng hạ
Thương những chiều hò hẹn cổng Văn Khoa
Tuổi học trò ôi kiều diễm ngọc ngà
Mái tóc huyền xõa vai gầy áo trắng

Thời thanh xuân đẹp màu trời xanh thẳm
Nhớ làm sao hòn Phu Tử, Vũng Tàu...
Nắng chiều buông trên sóng biển lao xao
Xuôi tàu đêm: Huế, Nha Trang, Đà Nẵng...

Bao năm qua, mang nỗi buồn xa vắng
Mỗi chặng đường, mỗi cảnh sống trong tôi
Đây đất tạm dung, là đất của người...
Vùng đất đứng muôn đời... là đất Việt

Chưa gặp lại, dù một lần... nuối tiếc!
Ở nơi nao, cũng giòng giống Lạc Hồng
Anh sông Hương, tôi nhánh cuối Cửu Long
Cùng nuối tiếc, chung nỗi buồn xa xứ!

Quê anh đó, có sông Hương núi Ngự
Có hồ Tịnh Tâm, lấp loáng ánh trăng
Đàn Nam Giao, chuông Thiên Mụ đêm rằm
Núi Ngọc Trản, Văn Lâu, Hoàng Thành Huế...

Nước Việt Nam đấp xây bằng máu lệ
Ai oán nào hơn cái Tết Mậu Thân!
Đường xâm lăng, giặc cưỡng chiếm miền Nam
Vạn người mạng vong chôn mồ tập thể...

Buồn não nuột Huế xưa ơi! Thương Huế...
Nhớ Trường Tiền, vĩ Dạ, nhớ sông Hương...
Bóng dáng ai thấp thoáng lối mờ sương...
Ôi hoài niệm xác xao... tình viễn xứ!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN


 ĐÔI MẮT ‘’GENE’’

Ai di truyền ‘’Gene’’ đôi mắt Em ghen ?
Để Ta thuở Thiên đàng chưa biết khóc !
Đường Địa ngục bao giờ cây cỏ mọc,
Bước chân đi hạt bụi dính trên tay,
Hơi rượu nào đỏ mặt khuấy cơn say ?
Những chiếc lá liếc mình trên mặt nước.

Những con ngựa hoang - Những sườn tóc ướt - ?
Những đường gân xanh - Những Thái Dương buồn –
Hay tim Em có những giọt mưa tuôn
Ta lặng lẽ đứng nhìn hoang dã rét !
Núi buốt lạnh sông hồ mây rỉ sét,
Tiếng mơ hồ hú vọng rớt mong manh ?

Đôi mắt ‘’Gene’’ như âm nhọn bay nhanh,
Trời chẻ góc trên những băng ghế đá ?
Những hình ảnh méo mó kỳ dị lạ,
Ngón tay Em lẩy bẩy móng vô hình,
Ta nghe tình chạy lạnh khắp hành tinh,
Những trận gió mới - Bờ sông cửa sổ.
 
Em có phải đôi mắt ‘’Gene’’ mệnh số ?
Hóa kiếp người trong cuộc sống rong chơi !
Hù dọa Ta mê hoặc xác không lời,
Đến hung bạo ngông cuồng hoang quái dị,
Hay vẻ đẹp không nguyên căn triết lý ?
Trôi lững lờ giữa sắc sắc không kh6ng !

Tại sao Ta nợ môi mắt Em hồng ?
Đến lả lướt rừng xanh ca vũ trụ !
Lời man rợ điêu u tình dã thú,
Kiếp giang hồ từ một thuở xa xưa ?
Vốn về đây trong nóng bỏng mây mưa !
Những con ngựa hoang - Những sườn tóc ướt - ?

TRÚC LANG OKC
 Thu Đinh Dậu 2017


    NGÀY TÀN của ĐẢNG   

    Cơ đồ Nhà Sản đến ngày tàn,
    Trọng Lú đi đêm với Hán gian.
    Đả hổ diệt ruồi mong giữ ghế,
    Rung cây nhát khỉ mộng làm bàn.
    Thanh trừng nội bộ chia phe nhóm,
    Móc nối ngoại bang… rã đảng đoàn.
    Hy vọng niềm tin vào Tuổi Trẻ
    Cứu nguy Dân Tộc, giữ Giang San.

    California, August 6, 2017
    HỒ CÔNG TÂM  

Vùng Lên Nắm Lấy Thời Cơ

Nô cộng buôn dân sắp lụi tàn;
Vùng lên lật đổ bọn tà gian.
Bút lông vứt xuống - không thương tiếc;
Gươm súng vung lên - miễn luận bàn.
Vểnh mặt triệu người hòa một khối;
Đâu lưng muôn kẻ kết chung đoàn.
Thời cơ đã đến cùng nhau tiến;
Biển cũng lấp bằng - núi cũng san.

06-8-2017
Thảo Chương Trần Quốc Việt

90 Năm Mái Trường Mến Yêu

Mừng ngôi trường 90 năm
Nghe như tiếng gió lâng lâng vẫy chào
Tiếng chim mừng hót xôn xao
Dìu bao kỷ niệm lượn vào ngày xưa

Qua bao sáng nắng chiều mưa
Từng hàng ngói đỏ cũng vừa rong rêu
90 năm thoáng qua vèo
Ngôi trường cổ kính thêm nhiều danh vang

Nổi danh trò giỏi chăm ngoan
Nổi danh thế giới bảng vàng khắc tên
Nổi danh kỷ luật trường nghiêm
Thầy trò quí mến càng thêm hài hòa

Thưở đầu trường được gọi là
Lycée Petrus Ký tha thiết lòng
Học trò cứ mãi ước mong
Đậu vào trường để mẹ mừng cha vui

Mái trường xanh ngát khung trời
Ngát xanh tình nghĩa thả trôi tháng ngày
Học trò lễ độ vòng tay
Khoan dung ánh mắt bóng thầy mến thương

Đẹp thay truyền thống ngôi trường
Những lời tâm huyết vẽ đường trò đi
Khi mà tổ quốc lâm nguy
Ra đi vì nước sá gì gian nan...

90 năm đẹp rỡ ràng
Niềm vui mở cửa thênh thang gió luồn
Ngôi trường nổi tiếng danh thơm
Về trường tìm lại cội nguồn mến yêu

Trầm Vân


 GÓP LỬA CHỊ EM ƠI!

Thay lời đa tạ Quý Chị
về những sáng tác đấu tranh
đã phổ biến trên các diễn đàn.
*    *     *

Cùng được sáng từ vầng trăng chiếu rọi
Cùng mặt trời, được sưởi ấm sáng trưa
Ngày trôi qua, thương quá cảnh mù lòa
Bao mắt sáng đạy đòa trong Ngục Tối!
 
Đảng ngu muội không nghe lời chống đối
Chị em ơi! Không còn lối tháo lui
Đừng buông xuôi, giặc tới xin chớ lùi
Tay yếu đuối, thời ngàn lời góp lại!
 
Gom bút giấy, viết những… ngày mắt thấy
Những đắng cay từ… tháng ấy lưu đày*
Những đêm dài từ… năm ấy đến nay*
Ta đã trải cùng bi ai cố quốc.
 
Các Anh ngủ thời Chị Em canh thức
Cùng góp lòng cho Đại Cuộc, Nhà Chung
Noi Trưng Vương thổi cho Ngọn Lửa phừng
Dân đứng dậy, ta nằm yên sao đáng?

Ý Nga, 4-4-2014.

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

GỬI EM “CÔ GÁI BÌNH LONG “ - Thơ BK KHUYẾT DANH

cô giáo
Nhớ theo Hổ Xám vào An Lộc

Ðội pháo trên đầu như đội mưa
Múa kiếm đứng ngăn thù cửa Bắc
Mà tưởng mình là Nguyễn Huệ xưa.
Trong tiếng đạn reo mù khói trận


Bỗng gặp em, cô giáo như mơ
Em ngồi rũ tóc trong hầm tối
Ðọc tiếng kinh cầu, như đọc thơ.
“Lạy Chúa con là người ngoại đạo

Nhưng tin có Chúa ngự trên trời
Chúa ơi, Biệt Kích là thi sĩ
Thi sĩ cầm gươm như đi chơi”.
“An Lộc địa sử lưu chiến tích

Biệt Cách Dù vị quốc vong thân”
Lời thơ hôm ấy sao hay quá
Nghĩa trang buồn như tiếng lá rơi.
Pha hỡi, bây chừ em đâu nhỉ?

Cô giáo hôm xưa đã lấy chồng?
Chúc em hạnh phúc răng long bạc
Còn anh hôm nay vào Phước Long.
Anh theo quân vào nơi hiểm địa

Hét tiếng xung phong đến vỡ trời
Bắn cháy xe tăng như uống rượu
Mà tưởng em đang rót chén mời.

Bóng địch chập chùng nơi cửa ngõ

Ba trăm quân đánh một sư đoàn
Mãnh hổ nan địch quần hồ bại
Anh thối binh về mà thấy oan.

Nửa chừng lại gặp cơn bão lửa

Toán Delta bị kích giữa đàng
Ôi lại Phước Long lưu chiến tích
Anh bị trúng đạn giữa rừng hoang.

Và chừ giờ đang ngồi bó gối

Tay xích chân xiềng trong trại giam
Máu bụng vẫn tuôn ra như suối
Anh biết mình thôi thế là tan.

Nhưng giây phút cuối anh vẫn nhớ

Màu áo hoa dù nón mũ xanh
Nhớ dáng em xưa cô giáo nhỏ
Họa bút thành thơ như tiếng oanh.

“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”
Sá gì một cõi đi về đất
Biệt Cách lưu danh, Biệt Kích đời.

BK Khuyết danh

Ru Người Ru Đời - Thơ tặng của Lê Tuấn

Inline image 2

Ru người
Ru đời


“viết tặng nhà thơ Mạc phương Đình, khi đọc tác phẩm (Ru người. Ru đời)”
 
Bỗng dưng câu nói ngại ngùng
Cơn đau thắt lại nghìn trùng nhớ thương
Ru đời điệp khúc vấn vương
Nương theo dòng chảy đoạn trường chơi vơi

Ru người giọt lệ nhẹ rơi
Khóc cho thân phận. Ru đời lưu vong
Thả hồn vào chốn hư không
Lắng nghe tâm động cõi mông lung buồn.

Lê Tuấn

(Cảm nhận qua tác phẩm thơ của thi nhân Mạc Phương Đình)

Gánh Hàng Hoa - Thơ Diễm Hương & Phạm Thị Minh Hưng

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Đêm uống rượu với người-tình-cũ ở Huế - Thơ Huy Uyên



Thôi em về đi ta chén cuối
Bao năm huyền-thoại đã xa rồi
Ngồi Đập-Đá sầu trôi Vĩ-Dạ
Đoạn cuối cùng hai ta chia tay thôi .

Hình như trong mắt em cười
Sao lệ nhỏ làm hồng thêm đôi má
Nước dưới chân cầu mãi vờ trôi
Tình đã bỏ đi xuôi theo biển cả .

Ta rượu say giọt buồn cố-xứ
Bạn bè ra đi nào có quay về
Gột sầu trôi hoang ngày tháng cũ
Mặt đăm buồn cạn chén ly bôi .

Đêm trôi nghiêng em đứng nhìn sông
Hồ em dấu chuyện tình mà lệ nhỏ
Những cặp tình-nhân hôn nhau cuối đường
Quên hết cả đất trời của Huế .

Em gởi về Thuận-An nổi nhớ
Bên đồi Tuần trời tím vàng thu
Đã lâu chôn tình sâu nấm mộ
Để đêm say biết mấy cho vừa .

Giá đừng gặp nhau ở Huế khi về
Trên bàn còn sót ly rượu độc
Tuổi thanh-xuân ngày tháng qua đi
Cuối cuộc say hình như muốn khóc .

Gởi lại em nữa đời với Huế 
Đêm nay ngồi uống rượu với người xưa !

Huy Uyên

       Em và cuối thu ở Huế

Em dấu chuyện tình trong đáy mắt
Chiều sông trôi em đứng bên sông
Mấy mươi năm kể từ dạo đó
Sót lại đời nhau một giọng cười buồn .

Mùa thu Huế và những cơn mưa
Hắt chiều từng ánh đèn vàng vọt
Hai ta nhìn phố lạnh buồn
Môi hôn xưa ,một thời đã mất .

Mùa thu chao nghiêng trời kĩ-niệm
Bao tháng ngày một giấc chiêm-bao
Cuộc tình rồi xuôi trôi về biển
Bỏ đời nhau quên lối xưa về  .

Em cả đời một thuở chân trần
Sông chao thuyền người một bóng
Có chờ tôi về kịp không
Ở bến xưa quạnh hiu nước mắt cháy bỏng  .

Rồi một ngày lùa tóc bay cùng gió
Bóng em lặng lẻ qua cầu
Tình sương câm mặt trời đi ngũ
Nép kín đời tím tái trong nhau .

Bên ngoài gió đổi chiều
Nổi đau ùa về cùng khắp
Có phải tim người mọc rêu
Ngọn đèn đã tắt .

Mưa Huế chậm buồn qua khung cửa
Vàng vọt nụ hôn môi cuối đường
Que diêm nữa đêm cháy đỏ
Lối cũ đi về mù sương .

Mưa,mưa dấu lạnh vào hồn
Ngày còn yêu nhau em má đỏ
Nụ cười quanh mắt đuôi lá răm
Thuở đó hai ta đong đầy nổi nhớ .

Trần truồng rong rêu của rắn
Cánh đồng tím màu mưa
Tim người còn lắng đọng
Nhớ em ngửa mặt nhìn trời .

Có phải ngày em bỏ đi
Nổi buồn ngậm tăm nổi nhớ ...

Huy Uyên