Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

MÙA KIẾP NẠN - Thơ Huy Văn



Có ngày nào không là ngày Quốc Hận?!
Có đêm nào không nhớ lúc tan đàn!
43 năm! Cảnh Nước mất, Nhà tan
luôn ray rứt trong lòng người xa xứ! . 

Vai quang gánh, chân mỏi mòn lữ thứ
Bến lưu vong, khách mãi đợi con thuyền
Đất, Trời còn rấm rứt cuộc truân chuyên
Thương quê Mẹ điêu linh trong cuộc sống.

Bao dâu bể vẫn chưa nguôi hy vọng
Một ngày vui trong mắt lệ đoàn viên
Bến bờ xa nối sông núi ba miền
Thành một dãi non sông mùa thạnh trị.

Dẫu sông núi lạc vào tay ngạ quỷ
Vẫn còn đây hồn thiêng của Cha, Ông
Những người con của nòi giống Lạc Hồng
đem xương máu làm đê ngăn hiểm họa.

Xưa cung kiếm dấn thân vì chí cả 
Bóng chinh y trải một gánh tang bồng
Nay nhật nguyệt từ trời xa, đất lạ
trỗi điệu Hời khóc Tử Sĩ trận vong.

Nén hương thắp muộn mùa kiếp nạn
Thay tiếng lòng tưởng niệm thuở chi binh
Chung thiên cổ xin mời nhau cùng cạn
Nghĩa đệ huynh ngàn năm mãi thắm tình.

HUY VĂN 

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

Về Thăm Mộ Chàng - Thơ Tâm Tiễn




30 Tháng 4 Thăm Mộ Chiến Hữu

- Mộ bên trái: Cố Thiếu Úy Phạm Đăng Hải 
Sinh năm 1952
Phi công trực thăng, tử trận năm 1973 .
Hưởng dương 22 tuổi

- Mộ bên phải: Cố Đại Úy  Phạm Đăng Phước
Sinh năm 1947. Bộ binh, tử trận năm 1974
Hưởng dương 28 tuổi
Phước và Hải là anh em ruột. Với Hiền GC là bà con cùng đầu ông Sơ (bên Ngoại)

1/9/15
Mộ chàng đã hết rêu phong
Hôm nay ghé lại lòng không nỡ rời
Chàng về Cực lạc xa xôi
Trần gian thiếp vẫn mồ côi một mình
Bảy Hiền cảm tác

Ngày 1/9/2015 đi thăm mộ chiến hữu
Mộ đã được duy tu hôm Thanh Minh năm 2015

DỪNG NGAY LẠI HỠI Ý ĐỒ ĐEN TỐI - Thơ Ngô Minh Hằng


Xin nói rõ về một ngày thống hận
Ngày oan hờn tang tóc của miền Nam
Ngày kết cuộc của nhiều năm xâm lấn
Ngày cộng mở đầu vạn nỗi hờn oan
*
Ngày mở đầu của bao màn bi kịch
Của tang thương, chết chóc, của lao tù
Của ngờ vực giữa họ hàng thân thích
Của cha con, hai chiến tuyến nghịch thù !
*
Ngày hỏa ngục, ngày đau thương ly biệt
Người chết ven đường, kẻ chết biển khơi
Già trẻ, gái trai, xác nằm la liệt
Đạn xé, lửa thiêu không vẹn hình người !
*
Ngày mở đầu của gạt lừa, gian dối
Bắt vợ xa chồng, con phải lìa cha
Ngày tan nát, ngày nhục nhằn, hận tủi
Máu lệ cùm gông tràn ngập sơn hà
*
Ngày mở đầu cướp của dân nhà, đất
Nhưng cắt Hoàng Sa - Nam - Giốc dâng Tàu
Coi mạng con người không bằng con vật
Đời sống dân lành thua kiếp ngựa trâu ...
*
Ngày mở đầu của hờn đau chất ngất
Ngày dân Nam gục xuống bởi bạo tàn
Người yêu nước gọi là "NGÀY QUỐC HẬN"
Bởi thương giống nòi và xót giang san
*
Thương lính kiên cường, phục người trai Việt
Sống đã hiên ngang chết cũng anh hùng !
Thành dù mất nhưng anh linh tuấn kiệt
Mãi muôn đời bất tử với non sông
*
Chỉ kẻ không tim, bất lương, tán tận
Mới quên hờn dân tộc, Tháng Tư Đen 
Mới đổi tên ngày đau thương, quốc hận
Thành những từ vô nghĩa để mờ quên !
*
Nghe rõ nhé, cộng còn gieo oan khuất
Còn giết dân và dâng đất cho Tàu
Thì mỗi ngày sẽ là ngày quốc hận
Không chỉ một ngày cuối tháng Tư đâu !!!
*
Này, Việt cộng mới lập lờ, gian xảo
Mới mị lừa và qủy quyệt thế thôi
Dừng ngay lại hỡi ý đồ đen tối
Nếu thật thiện lương và óc, tim người


Ngô Minh Hằng
2013

ĐÀ NẴNG “GIẢI PHÓNG” - Thơ Hoàng Long



Bốn mươi năm “giải phóng”
Đà nẵng đẹp hơn xưa
Cầu sông Hàn “hoành tráng”
Pháo bông soi sáng cả dòng sông
Người người hân hoan chào mừng 
Ngày hội lớn **

Du khách cứ thế mà khen
Có biết đâu
Dân quê vẫn nghèo đói 
Tết đến không có cơm ăn
Nói chi đến bánh Chưng bánh Tét

Một chàng trai trẻ nói với tôi rằng:
Ba cháu “liệt sĩ Cách Mạng”
Gia đình cháu “gia đình vẻ vang”
Làng xã xây cho Mẹ cháu “căn nhà tình nghĩa,cấp bốn”
Chỉ có vậy thôi
Mẹ cháu buôn thúng bán bưng
Cháu làm thuê làm mướn
Con cháu bắt ốc mò cua
Quần quật ngày đêm
Quanh năm suốt tháng
Phỏng lưng cháy trán
Không đủ áo cơm
Mồng năm
Ngày Tết
Cũng khoai với sắn
Cứ thế mà ăn
Cho đầy cái bụng

Tôi biếu anh hai triệu
Anh cúi đầu cảm ơn và rưng rưng nước mắt:
“Bác ơi ,lần đầu tiên trong đời
“Cháu nhận được số tiền quá lớn”

Bốn mươi năm “giải phóng”
Đà nẵng đẹp hơn xưa
Đêm đêm 
Phố xá tưng bừng
Đèn hoa lộng lẫy
Café’ ,ca nhạc khắp nơi
Nơi nào cũng lắm kẻ ăn chơi

Có biết đâu
Các anh thương binh Việt Nam Cọng Hòa
Vẫn còn lây lất !!

Bốn mươi năm
Khá dài với đời người
Quá ngắn với lịch sử Việt Nam

Ta không than van
Không oán trách
Mai đây lịch sử sang trang
Xóa tan cờ đỏ -Cờ Vàng Tung Bay-
Hoàng Long
Tháng 3/2015
**29 tháng 3/1975 ,Việt cọng chiếm Đà nẵng

THƠ TƯỞNG NIỆM THÁNG TƯ ĐEN - Thơ Hồ Công Tâm



[1]
Doanh Trại Ngày 30/4/1975

Lệnh buông súng đợi để bàn giao
Doanh trại còn nguyên giặc chửa vào
Súng đạn ngổn ngang ngoài vọng gác
Quân trang bừa bãi cạnh bờ rào
Chiến công một thuở từng oanh liệt
Xương máu hai miền uổng biết bao
Nhìn ngọn cờ vàng trong khoảnh khắc
Tướng quân cố nén lệ tuôn trào.

[2]
Tướng Phạm Văn Phú

Hiệp định Paris bán đứng rồi
Đồng minh phản bội bạc như vôi 
Cao nguyên triệt thoái còn chi nữa
Đất nước tan tành mất đến nơi
Lê kiếp sống thừa trên đất khách
Chẳng thà tuẫn tiết tại đây thôi
Một chai độc dược theo hồn nước
Danh tướng đời nay được mấy người.

[3]
Tướng Lê Nguyên Vỹ

Tướng quân quả cảm lại thanh liêm
Chẳng đội trời chung giặc búa liềm
Tư lệnh Sư Đoàn 5 dũng mãnh
Chỉ huy đơn vị rất uy nghiêm
Đương đầu địch thủ tay mưu lược
Đối diện đồng minh chẳng tị hiềm
Nhật lệnh bàn giao giờ phút chót
Một viên đạn cuối giấc cô miên.

[4]
Tướng Lê Văn Hưng

Sáu chục ngày đêm pháo nổ oành
Chiến hào nồng nặc máu xương tanh
Bốn sư đoàn địch vào công hãm
Một tướng quân ta quyết thủ thành
An Lộc kiêu hùng ghi chiến tích
Bình Long anh dũng rạng uy danh
Còn dân còn nước còn hương khói
Dẫu thác ngàn đời đẹp sử xanh

[5]
Tướng Nguyễn Khoa Nam

Tướng Nguyễn Khoa Nam rạng sử xanh 
Thong dong tựu nghĩa chết theo thành
Thương dân chiến cuộc tàn đâu nỡ
Yêu lính, chỉ huy nhục chẳng đành 
Tại thế không xa hoa vật chất
Tận trung giữ đởm lược hùng anh
Một vì sao lóe trong đêm tối
Cũng đủ soi non nước vận hành.

[6]
Tướng Trần Văn Hai

Tướng Hưng cùng với Tướng Khoa Nam
Tuẫn tiết theo thành thác đã cam
Vận nước suy vi đành thọ tử
Việc nhà bối rối biết khôn kham
Chẳng đành sống nhục quên danh dự
Thành được chết vinh giữ phẩm hàm
Chén rượu hòa tan viên độc dược
Ngàn xưa danh tướng vốn phi phàm

[7]
Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn

Không thể sống chung với sói lang
Một còn một mất chẳng đầu hàng
Mắt trừng họng súng lời đanh thép 
Miệng mắng quân thù ý sắt gang
“Cộng Sản độc tài quân bịp bợm!
“Tự do dân chủ dáng hiên ngang!
Pháp trường lệ nhỏ ngùi thương tiếc
Một tấm trung can biết đá vàng.

[8]
Tâm Sự Người Lính Già

Phần tư thế kỷ nặng nề qua
Người lính giờ đây tuổi đã già
Đau xót quê hương ngày gãy súng
Nhớ thương đồng đội thuở xông pha
Ngậm ngùi đất khách vầng trăng khuyết
Tủi phận chinh nhân bóng xế tà 
Thao thức đợi chờ ngày quật khởi
Mùa xuân Dân Tộc khúc hoan ca

[9]
Tháng Tư Đen

Tháng Tư lại đến nữa rồi ư ?!
Bốn mấy năm rồi lại Tháng Tư
Nước mất nhà tan từ dạo ấy
Sao dời vật đổi đến bây chừ
Quê hương mất hút nơi “tiền kiếp”
Đồng đội còn chăng nẻo viễn cư
Dân tộc trầm luân bao khổ nạn
Tang thương huyết lệ khấp phần thư..

[10]
Biển Dâu Lưu Lạc

Biển dâu ai oán giấc miên trường
Lưu lạc bên trời bấy tuyết sương
Chênh chếch đầu non vầng nguyệt khuyết
Hắt hiu cuối bãi bóng tà dương
Giấc mơ đoàn tụ còn trăn trở
Chiến cuộc chia lìa quá thảm thương
Ôi những đời trai chưa thắm mộng
Vội đem thân thế bỏ sa trường.


HỒ CÔNG TÂM


NHƯ NƯỚC RA KHƠI VẪN NHỚ NGUỒN - Thơ Nguyễn Kinh Bắc




* Tặng Nhỏ Mít Ướt

Cảm ơn cô bé, làm tôi nhớ 
Cả một trời xưa bỗng hiện về 
Nơi đã xông pha vào khói lửa 
Để rồi mất nước mới thương quê 

Tôi đi chinh chiến, đi chinh chiến 
Chân đã in trên những nẻo đường 
Đâu chỉ quê nhà nơi đất Bắc 
Mà Bình Dương đấy, cũng quê hương !

Tôi thương chi lạ từng thôn xóm 
Rất đỗi thân quen tự thiếu thời 
Vườn nhãn Lái Thiêu đơm trĩu trái
Hương sầu riêng lịm ở bờ môi 

Những buổi tan trường, qua phố Búng 
Lặng nhìn theo vạt áo ai bay 
Tôi xưa cũng một thời đi học 
Lòng vấn vương sao những lúc này 

Đơn vị hành quân trên Phú Giáo 
Đêm về, pháo địch dội cầm canh 
Tôi - anh lính trẻ -  còn măng sữa 
Đánh trận mà mơ gái thị thành 

Tân Hưng, Bố Lá, Cầu Sông Bé 
Kỉnh Nhượng, Bàu Ao, Suối Nước Vàng 
Đồng đội hôm qua vừa ngã xuống 
Theo dòng lịch sử giở sang trang 

Tôi quên sao được, Bình Dương ạ !
 Như nước ra khơi vẫn nhớ nguồn 
Kỷ niệm đã hòa trong máu thịt 
Cho dòng tâm sự mãi trào tuôn 

Nguyễn Kinh Bắc
(Philadelphia)

BAO GIỜ TA SẼ TRỞ LẠI QUÊ HƯƠNG? - Thơ Thiên Kim




Em đọc bài thơ Quốc Hận Tháng Tư
Nhớ về Quê Hương đã  quá xa rồi
Em chắc nhớ nhiều, bồi hồi tê tái
"Bao giờ Ta sẽ trở lại quê hương"?

Em vẫn biết rằng quê hương tù ngục
Do bọn người nhiều gian ác,  bất trung
Độc ác dẫy đầy hại Dân, bán Nước
Ba phần thế kỷ quê mình  đau thương!

Miền Bắc  hơn bẩy mươi năm quằn quại
Đói cơm, thiếu áo vì Cộng ngu đần
Miền Nam Tự Do,  Cộng  muốn lấn xâm
Đem quân vào Nam dối gian nhồi sọ!

Hơn bẩy chục năm Bắc phương đói khổ
Chúng giết nông dân đã quá nhọc nhằn
Con người khô cằn  ruộng vườn chút đỉnh
Cướp bóc đảng bắt "Tố khổ chủ điền"

Quốc Hận Tháng Tư, miền Nam  mất nước
Nghề cũ cộng sản "cướp sạch" như xưa
Triệu triệu đảng lấy ,  đưa dân tiền Hồ
Dân xài một tuần, lang thang chết đói

Miền Nam  tiệm vàng , đảng vào lấy sạch
Lấy nhà cướp của,  đuổi chủ lên rừng...
Đảng dối gian rằng "Vùng Kinh Tế mới"
Dân chết vạn người, đói khát tả tơi!

Lớp lớp đói ăn bỏ "Kinh Tế Mới"
Về thành phố ngủ đầy dẫy trên đường
Dân thành ăn mày, lang thang cả nước
Trẻ em đói khát , tìm hạt cơm rơi!

Chợ Trời hàng triệu món đẹp trong nhà
Để  đổi "bo bo", bán hết  đem ra
Gạo thóc Cộng đem ra ngoài Bắc cả
"Giải phóng" thế ni,  chửi  giặc tên Hồ!

"Quân Dân Cán Chính" Yêu Nước Trung Thành
Đảng Cộng  đem  vào ngục  tù  rừng hiểm
Đất nước điêu linh, Dân tộc hoang tàn
Hơn Bốn Ngàn năm!  Đây lần tang tóc!

Hơn bốn thập niên,  Cộng vào vơ vét
Những tên cán bộ giàu sụ bạc tiền
Người dân oan  nghèo ruộng vườn mất hết
Dân chửi  đêm ngày, có thấu  Trời không ???

Những người yêu nước, chống bọn Cộng Tầu
                                     Cộng đã  bắt giam  với án nặng sâu                                    
Đảng   cho  Trung cộng biển, đảo, biên  giới
"Giệt chủng  dân Việt"  chất độc khắp nơi  !

Câu hỏi "Ngày nào Ta về Quê cũ"
Muốn có Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền
Quốc nội người  dân đấu tranh gian khổ
Người Việt Hải ngoại yểm trợ không ngưng...

Cầu chúc  Việt Nam hơn Bốn Ngàn Năm
Tổ Quốc anh linh  xin giúp  Giang san
Đuổi giặc Cộng sản  tàn ác gian  tham
"Về  quê  ta cùng   xây  dựng  nước Nam"

Thiên Kim

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

Lá Vàng Cuối Thu - Thơ Trầm Vân



Cho anh mượn lại nụ cười
Xưa xao xuyến gió bầu trời ngả nghiêng
Con đường hẹn rối lời chim
Xạc xào lá rụng cho mềm lòng thu
Hàng cây nghiêng xuống đón chờ
Hồng lên giọt nắng ngẩn ngơ yêu người
Lục bình nương sóng thả trôi
Tình nương sóng mắt đâm chồi nụ hoa
Áo em nghiêng lượn thướt tha
Cho anh mượn lại đôi tà áo hương
Ngày nao ngát lối thiên đường
Giờ chia đôi ngả tóc buông sợi sầu
Vết thương lòng, vết cắt đau
Áo em nghiêng lượn về đâu chia lìa
Nỗi đau tiễn bước em đi
Nỗi buồn đeo bám ở lỳ trong tim
Tóc em xõa xuống sợi mềm
Cột lòng anh với nổi chìm phong ba
Thương em mỏi gót tình xa
Đi về với nỗi nhớ nhà lênh đênh
Cho em mượn nhé vai tình
Để em tựa nhớ chông chênh tháng ngày
Sáng chiều mưa nắng đổi thay
Lòng anh mãi giấu bóng gầy dáng yêu
Một mình ngồi tựa vai chiều
Lạc loài những tiếng chim kêu muộn màng
Thu đi đông ngả mùa sang
Lòng anh rụng chiếc lá vàng cuối thu


Trầm Vân

Ngày Còn Trẻ - Thơ Thadée Thái Quang Đáng

Inline image

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

Tranh Thơ Tháng Tư - Minh Thuý - Bảo Trâm


image1.jpegimage2.jpegimage3.jpegimage4.jpegimage5.jpegimage6.jpeg



On Apr 21, 2018, at 9:11 AM, Dinh Mac <macpdinh@yahoo.com> wrote:

Thơ Ý NGA



VINH DANH 
NGƯỜI LÍNH CỘNG HÒA

*
Kính dâng hương linh Tử Sĩ QL VNCH 
đã hy sinh để bảo vệ tự do cho miền Nam VN.
*
Thành kính tri ân:
-QUÂN LỰC VNCH & quý Anh Chị Em Nghệ Sĩ
đã đóng góp những sáng tác
để vinh danh NGƯỜI LÍNH CỘNG HÒA
*
Mượt mà giai điệu yêu thương
Ngọt ngào, khe khẻ nhạc vương nắng chiều
Lửng lơ, êm ả bao nhiêu
Bấy nhiêu niềm nở tưng tiu, hài hòa:
 
Đối đầu vũ khí Nga, Hoa
Đồng minh cắt giảm vẫn ra can trường
Thành trì giữ vững, dân thương
Tri ân xông xáo chiến trường lập công.
*
Đủng đa, đủng đỉnh ruộng đồng,
Rủ rê bằng trắc, phiêu bồng giọng ngân
Lơ thơ, lấp láy điệu vần
Đãi đằng trầm bổng đằng vân ngọt ngào:
 
Thơ khen Chiến Dịch Hạ Lào,
Văn khen vượt Ải Địa Đầu Truyền Tin,
Pháo Binh, Thiết Giáp… giữ gìn,
Vòng vây khép kín kìn kin giặc vào!
*
Vỗ về, thỏ thẻ… Ôi chao!
Vững vàng, thong thả, tài cao ai bày
Âm thanh trong trẻo đêm ngày
Thơ hay phổ nhạc, rừng tày, thác reo:
 
Chí hùng giữ Nước quyết theo
Bao nhiêu gian khổ lưng đèo, cao mây
Cho dù bị giặc bủa vây
Cuộc đời binh nghiệp dựng xây vì Nhà.
*
Không riêng Võ Bị Quốc Gia;
Công Binh Kiến Tạo, Lính Già, Quân Y,
Bộ Binh, Quân Cảnh… cũng vì
Thương dân, bảo quốc. Oai nghi Nhảy Dù,
Cục Quân Tiếp Vụ, Quân Nhu…
Anh em Biệt Kích chống thù: Cộng nô.
 
Biệt Khu bảo vệ Thủ Đô*,
Công Binh Chiến Đấu giúp cho Quân Đoàn,
Chỉ Huy hay Hạ Sĩ Quan,
Lục, Không, Hải, Địa Phương Quân… luyện thuần
Biết luôn “Tự thắng, dấn thân
Quyết vì TỔ QUỐC: dân cần, có ngay!
 
Các Quân Binh Chủng dạn dày
Chiến trường đổ máu, cờ bay giữ vàng.
Bao nhiêu chiến tích vẻ vang
Bấy nhiêu khí thế vinh quang lưu truyền
Giữ thơm DANH DỰ, luyện rèn
Tinh thần TRÁCH NHIỆM võ biền: sử lưu.

Ý Nga*8.4.2017