Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2019
Thứ Năm, 14 tháng 3, 2019
Tháng Ba, Đà Nẵng và Em - Thơ Lê Tấn Dương DSLV
Tháng ba, bếp lửa tàn chinh chiến.
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.
Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.
Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.
Tháng ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đã vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.
Cuối tháng ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên bãi Tiên Sa.
Tháng ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.
Tháng ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.
Tháng ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không còn nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.
Tháng ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.
Tháng ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngã Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nhòa, giọt lệ chia phôi.
Tháng ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đã cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.
Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)
Sao nước sông Hàn vẫn sục sôi!
Hải Vân ngơ ngác sầu vong quốc
Đà Nẵng ngậm ngùi khóc chia phôi.
Ta vẫn nhớ thương về nơi ấy,
Những chiều nắng nhạt Ngũ Hành Sơn
Nhớ đỉnh Sơn Trà trong gió lộng
Tiếng oán than như tiếng gọi hồn.
Đường lên đỉnh núi, mây pha nắng.
Lạc bước đào nguyên một thuở nào
Nước biếc non xanh như thủy mạc
Chân cầu sóng vỗ vọng lao xao.
Tháng ba, gió rít trên đèo Hải
Như tiếng gọi hồn bằng hữu xưa
Đã vùi thây giữa miền hoang địa
Không tiếng kèn vĩnh biệt tiễn đưa.
Cuối tháng ba, sóng gào biển vắng
Ta gọi tên em tận Sơn Trà
Biển tháng ba, biển thành mộ địa
Khóc oan hồn trên bãi Tiên Sa.
Tháng ba, sóng vỗ bờ cuồng loạn
Mây kéo chập chùng đỉnh Hải Vân
Đà Nẵng ngượng ngùng thay áo mới,
Tiếng thở dài rớt xuống tịnh không.
Tháng ba năm ấy, em rời phố
Mưa khóc từng cơn xuống chợ Cồn
Đoá hoa công chúa không buồn nở
Thành phố buồn, chết giữa hoàng hôn.
Tháng ba, em hát câu từ biệt
Dép “lốp” thay giày trên phố xưa (*)
Áo trắng sân trường không còn nữa
Chim lạc bầy, khóc suốt đêm mưa.
Tháng ba, phượng hoàng bay về núi
Bỏ lại Sơn Trà đứng bơ vơ
Tiếng vạc kêu sương như tiếc nhớ
Đâu phố phường một thuở mộng mơ.
Tháng ba, em buộc vành tang trắng
Đi giữa Ngã Năm khóc đổi đời
Lệ bi thương tràn đầy trên mắt
Lệ nhạt nhòa, giọt lệ chia phôi.
Tháng ba, hoa mùa Xuân không nở
Ngọn lửa đau thương đã cháy tràn
Trăng nước sông Hàn âm thầm vỡ
Đà Nẵng buồn, mây phủ màu tang.
Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)
Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019
NGHĨA TRANG BUỒN. - Thơ Hoàng Nhật Thơ.

Anh nằm đây bao năm yên giấc ngủBóng hoàng hôn ủ rũ cuối chân mâyNghĩa trang buồn quạnh vắng mấy hàng câyTừng chiếc lá vờn bay về xa vắng.Anh về đây một ngày thu nhạt nắngMưa thu buồn một sáng nhẹ tuôn rơiMưa phất phơ vẫy tiễn một mảnh đờiVề lòng đất ôm trọn trời Tổ Quốc.Anh hy sinh trọn lời thề "Vị Quốc"Trên chiến trường ... Anh gục ngã tuần quaTừ phương xa khói lửa giữ Sơn HàAnh trở lại bằng vòng hoa "Thương Tiếc".Giọt mưa thu hay lệ nhòa mắt biếcMảnh tang buồn ... Em góa phụ ngây thơAnh lắng im ... Em tan nát thẫn thờHồn chết lịm hằng giờ ... môi mặn đắng.Nghĩa trang buồn mỗi ngày chưa tắt nắngEm một mình lặng lẽ đến thăm anhNgồi lắng im nghe chết quãng đời xanhÔm bia mộ ... thiếp dần ... Em nào biết.Tháng Tư Đen ... bạn bè anh tuẫn tiếtKhi lệnh truyền buông súng, mất quê hươngCuộc chiến tàn sao lại quá tang thươngMáu loang đỏ khắp nẻo đường đất nước.Tháng Tư Đen ... tang sầu phủ vận nướcLá Cờ Vàng ... giặc kéo xuống hôm naoCả Miền Nam mặc niệm, lòng nghẹn ngàoNgày "giải phóng" ... máu trào nơi khóe mắt.Giặc tràn vào ... Quê Hương mình đã mấtChúng đê hèn tàn phá cả nghĩa trangChúng trả thù hèn hạ quá dã manTừng bia mộ, xương tàn văng tung tóe.Ba tám năm nghĩa trang buồn quạnh quẻCây phủ giăng như một đám rừng hoangCỏ tràn lan che mất lối nghĩa trangTượng "Người Lính" bàng hoàng ... giặc phá vỡ.Quốc Hận nay, đảng gian manh tráo trởĐến thắp nhang che giấu dạ bất lươngĐảng chủ trương độc ác mở con đườngXuyên nghĩa địa ... con đường tang thương quá.Anh nằm đây ngỡ yên dưới mộ đáNhưng đâu ngờ lũ giặc quá dã manChúng trả thù ngay cả nắm xương tànĐể xây dựng cái "thiên đàng cộng sản".
Hoàng Nhật Thơ
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019
TÔI MỪNG SINH NHỰT CỦA CHÍNH TÔI - Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Chín sáu (96) năm xưa cũng ngày nầy
Từ cõi hư vô tôi đến đây
Cơm Cha, áo Mẹ nên vai vóc
Ơn Thầy khai trí mới nên người.
Đến tuổi trưởng thành rời tổ ấm
Lăng lộn mưu sinh giữa chợ đời.
Vinh nhục, thăng trầm, thành rồi bại
Quê hương khói lử khắp nơi nơi.
Đầu quân chống giặc, vì Tổ quốc
Giử nước không thành, bỏ cuộc chơi
Đất khách lưu vong, thân trôi nổi
Ôm hờn vong quốc suốt cuộc đời.
Hôm nay sinh nhựt lần chín sáu (96)
Đường trần cuối nẽo sắp đến rồi
Gác trọ quê người, nâng cốc rượu
Tôi Mừng Sinh Nhựt của chính tôi.
Hoa Đô,Lockwood House,3-10-2019.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2019
Chào Em, Cô Gái Mùa Xuân - Thơ Ngô Đình Duy
Chào em, cô gái mùa Xuân
Áo dài sắc thắm dạo Xuân phố phường
Thấy em, anh nhớ quê hương
Ngày Xuân trẻ đẹp yêu đời
Áo dài phất phới Xuân thời nở hoa
Xuân về trên đất quê ta
Mai vàng thắm nở, đào ra sắc hồng
Quê người ngày Tết vào Đông
Áo dài muôn sắc bao tà
Em đi Hội Tết như là bướm bay
Giao Thừa pháo nổ đinh tai
Đì đùng liên tục tung bay khói mù
Sân chùa hương khói mịt mù
Viếng chùa lễ Phật tâm như yên bình
Áo dài ngày Tết thật xinh
Đến chùa em rủ bạn mình cùng đi
Thắp hương khấn nguyện em quỳ
Cầu xin Chư Phật độ trì chúng sinh
Ngày Xuân hỷ sự lắm điều
Em vui thỏa thích như diều bay cao
Xuân về anh vẫy tay chào
Chúc em may mắn…ngày nào cũng Xuân
Ngô Đình Duy
(San Jose , Mùng 5 Tết Kỷ Hợi, 9 Feb 2019)
MÙA XUÂN BAO GIỜ TRỞ LẠI - Thơ Thu Chi Lệ
Tuổi hồn nhiên theo thời gian đi mất
Xuân có về cho lá trổ màu non
Vườn sau đã vắng bóng chim về hót
Con đường xưa hiu hắt bóng hoàng hôn
Hỏi mùa xuân ấy bao giờ trở lại
Gió đông về run rẩy giọt sương mai
Chiếc lá rơi cho cành cây khắc khoải
Mây vô tình mờ nhạt bóng hình ai
Một trời quê mơ hồ như khói sóng
Đêm về đâu lạnh lẽo ánh trăng tan
Đã xa rồi mong manh hình với bóng
Còn lại gì cho nỗi nhớ mênh mang
Trong hư ảo tìm mùa xuân năm trước
Tưởng bóng người về lại bến sông xa
Đã sớm biết cuộc tình như mây nước
Sao lòng còn quay quắt bóng chiều qua..
Vầng trăng xưa mang nỗi sầu ly biệt
Cánh hoa tàn còn đọng chút hương đêm
Nỗi nhung nhớ cho lòng thêm tha thiết
Mong xuân nào về lại chốn bình yên...
Thu Chi Lệ
Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2019
HUYỀN THOẠI XƯA - Thơ Nhạc Nghiêu Minh
Phận buồn như chiếc lá mùa thu
Rơi trên vùng nhớ thời gian
Có ai còn nhắc tới
Ngoài trái tim gọi tên người yêu
Tuổi hồng như màu nắng hoàng hôn
Gọi đêm về ướt đẫm mù sương
Mất hút mùa trăng
Chỉ còn là những giấc mơ
Có ai xoải ngược dòng sông về nguồn xa tít
Nhớ nụ hôn buồn tiễn đưa năm nào
Nhìn chiếc lá khô lăn tròn trên thịt da
Như nhắc tuổi đời bao mùa thu qua
Nếu có xót xa
Hãy nắm tay nhớ về một cuộc tình chan hòa
Hạt nắng chờ nẩy mầm trên luống tóc xanh
Đã hóa thân
Thành vầng mây bạc trong huyền thoại xưa
Nếu còn ai nhắc tới
Ngoài trái tim gọi tên người yêu
NGHIÊU MINH
CHIỀU CÔ THÔN - Thơ Tha Nhân
Bóng chiều phủ xuống đồng xanh
Chim trời sải cánh bay nhanh nẻo về
Từng đoàn mục tử đường quê
Theo nhau nối bước đi về cô thôn.
Gió chiều gợn sóng mạ non
Đòng đòng con gái lúa còn nhấp nhô
Đỉnh trên mây trắng lững lờ,
Xa xa ráng đỏ khuất bờ đê cao.
Một dàn có trắng bay vào,
Đáp nhanh xuống đám xanh màu cỏ non
Cánh diều lướt gió cuối thôn,
Cất cao tiếng sáo véo von đưa tình.
Mấy con bê bú xinh xinh,
Chạy sau vú mẹ một mình no nê
Tranh nhau lấn bước đi về
Nhà em lối nhỏ đã kề cận đây.
Khói lam rộn rã bay bay,
Lửa vàng bếp ấm vui tai reo mời.
Chuông chùa vọng lại nơi nơi
Vang vang theo gió chiều trôi yên bình!!
Saigon 1963
Tha Nhân
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019
NHỚ - Thơ Huỳnh Tâm Hoài
Gió mưa thổi lạnh bên ngoài
Đem vô cái lạnh…. làm dài trở lăn
Thở ra cho hết buồn thầm
Ứ trong tim những vết bầm nhớ thương
Biết rằng đời rất vô thường
Kéo chi, kéo mãi …để vương vấn hoài
Nhưng còn dấp kỷ niệm đầy
Chổ nào cũng thấy những ngày bên nhau
Huỳnh Tâm Hoài
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019
Chùm Thơ Đông Hương
Em nghiêng chiều xuống_bắt cầu
qua anh_tìm lại mây màu trời Xuân
chiều nghiêng đôi cánh cong vênh *
chông chênh trên rặng núi Alpes_thẫm dần
*
Em như cánh nhạn bâng khuâng
hỏi mình nhớ đủ số hôn ngọt ngào?
oằn người dưới gió xôn xao
không gian bên ấy dáng màu hoàng hôn
*
Xa xa, mây rũ xuống buồn
lịm vào tuyết trắng trắng quanh triền Mont Blanc
em chơi vơi giữa muôn trùng
đổ đâu chừ cánh_ngại ngùng_đổ đâu?
*
Em nghiêng đêm xuống phố sầu
xem chừng kẽo vỡ bóng nhau đang về
nhớ anh_tình cảm xưa kia
em gom lại đủ, chưa hề mất đi.
đông hương
* chữ Lan Phi
Xa phần tư quả điạ cầu
hai bờ liệu đủ cùng màu sao_trăng
giữa mơ_ấm _lạnh ngực trần
vòng tay xưa ấy_khoảng không quanh mình
*
Nhớ gì đâu rồi rưng rưng
cho tràn oà vỡ đê lung linh hồng
sáng này nắng chiếm không gian
vẫn nghe thấm lạnh môi ngoan quanh triền
*
Thời gian bất trị_liên miên
quay nhanh không đợi nhịp tim theo cùng
với người_cạn giọt sầu đông
mai anh bến mới_tôi trồng quạnh hiu
*
Lang thang như những ngọn triều
ra _vào_đi_ở tuỳ theo phong thần
ngón gầy khoắn nhẹ rêu rong
cho đừng bọt sóng chạm chân lên buồn
*
Tôi _xưa, nay bóng cuộc tình
nhạt nhoà hương sắc vơi dần từ khuya
lục trong cổ tích bốn mùa
lỡ tay đánh vỡ bình thơ ngọt ngào
*
Xa nhau phần tư địa cầu
hai bờ lăng lắc làm sao bắt cầu
thôi thì gắng giữ cho nhau
bao nhiêu cảm xúc ban đầu ...dễ thương
đông hương
Sáng ra, bóng ngã qua thềm
mưa đêm hiên ướt, rêu mềm trợt chân
nép vào nhau, sẻ bâng khuâng
bay đi hay ở_mênh mông chân trời
*
Đằng sau cửa kính một người
nghe mưa_chạnh nhớ ...mà thôi...cũ mèm
sau đồng tử bỗng lem nhem
giọt ngà khó trị luân phiên chảy dài
*
Buồn gì_ đầu lắc ngoảy ngoay
ta chùng chình giữ giòng cay quanh tròng
nghe như tiếng phổi phập phồng
cắn môi cho chặt sợ buồn ghé thăm
*
Giận đời_ngồi bệt trên thềm
đưa tay bắt hạt mưa _hồn chênh vênh
giọt bay ướt áo đàn chim
giọt rơi trên tóc màu sương quá mùa
*
Chần chừ, trời đã quá trưa
trái sầu lịm chín, đòng đưa...chờ ngày
mưa nhiều đủ...để...quên ai??
đông hương
Điệu buồn gõ những lời ru
trên không ngày tháng Mẹ ru đầu đời
nhẩn nha tự thuở thôi nôi
võng đưa còn đó _mà người trời xa
*
Điệu buồn _nước mắt chan hoà
cô đơn gậm nhấm đã 3 phần đời
Mẹ đi mấy chục năm rồi
đếm trong thoáng nhớ_nợ người còn vay
*
Điệu buồn_con gõ Mẹ ơi
ngón gầy trên phím_giọt dài quanh môi
à ơi, nốt ngủ lâu nay
phím chùng vì đã lâu ngày nhện giăng
*
Điệu buồn nức nở trong đêm
con nhai mặt gối đến mềm...như tương
hồ mơ như Mẹ... cạnh giường
con ôm chặt Mẹ...chỉ toàn khoảng không...
đông hương
Mình_cánh én không mùa Xuân
vẩn vơ liệng giữa không trung vô tình
chim về đổ ngọn tư riêng
tháng Hai rồi, nụ lặng yên giấc buồn
*
Ừ_mình cánh én băng ngàn
tương tư _nhớ thuở nắng hồng sớm mai
Xuân xưa...nayè chỉ di hài
dấu chân thương đã phủ đầy bụi quên
*
Chim về tìm lại tổ quen
rạ, rơm mưa bão rêu phong ...rã tàn
đậu nhìn bờ tổ mong manh
nhìn đau lần cuối rồi lang thang đời
*
Trời sinh mình_cánh chim côi
bồng phiêu ngàn ngã vẫn đời cô đơn
Xuân giờ là đã... cố nhân
còn đâu Hiệp Phố mà mong... Châu về...
đông hương
Cho tôi một phút thần tiên
ngồi xem thiên hạ huyên thuyên ngạo đời
cho tôi một khắc trời ơi
mỉm cười nhìn nắng cuối trời đang phai
*
Cho tôi một thoáng nhớ dai
nghĩ về lại chốn thiên nhai kỷ hoài
cho tôi nợ ẩn ngữ người
si thơ, mê cả mảnh trời trong mơ
*
Cho tôi đếm được đợi chờ
bên song quán trọ, nghe hư vô về
khuấy hoài tách đắng đam mê
hình như độ đắng càfé bám thìa
*
Cho tôi tìm lại diệu kỳ
khung trời huyền thoại kỷ tri thuở nào
cho tôi giây phút nôn nao
tâm hồn mở cửa: Anh vào...tự do
đông hương
Em về nghe Huế hát buồn
từ anh đi trận bao lần chờ thư
biết là thư Lính không như
nhiều trang, sợ địch thủ chờ chung quanh
*
Thư anh viết dưới tàn trăng
ba lô _bàn, vẫn gọn tràn yêu thương
nhớ sao màu áo bông rừng
vết thương cằm trái chiến trường Pleime
*
Ngực _vai ri rỉ chan hoà
mùa hè đỏ lửa _tháng 3 mở đường
tình em anh cỏng trên lưng
ba lô chĩu nặng mùi hương ngọc ngà
*
Hành quân nào biết ngày về
tương lai_viễn ảnh_hẹn thề mù sương
chiến tranh khói lửa kinh hoàng
toàn đêm thao thức, tiền đồn ngồi canh
*
Mơ thèm một điếu Capstan
thèm hôn em_tóc, vờn quanh vai mình
hương hoàng lan trên môi em...
ôm M_16 ngỡ ôm... thân tròn
***********
Bao năm bạn với chiến trường
nào ngờ gãy súng nửa chừng...thảm thương
tù đày tại Hoàng Liên Sơn
mười năm đày ải, da mòn bọc xương
*
Bẵng tin em gái hậu phương
chờ anh, chờ mãi, chờ hoài...không tin
Mạ đòi em phải lấy chồng
cấm không cho đợi nữa...đành sang sông
*******
Mình duyên không nợ thôi em
chờ chi thằng lính trận quèn cụt chân
làm sao bảo bọc được em
thì xem như mộng yêu thương quặt què...
*
Thư anh đến, dài...lê thê
răng anh không gửi trước vài ba hôm
mặn chùng, tràn cả giòng Hương
trời ơi! trái đắng ...trong tim...vỡ đầy
đông hương
Donghuong Tonnu est avec Hoài Nguyễn.
Cảm đề cho VỀ LẠI HUẾ XƯA
*
ÁO HOA RỪNG ƠI
*
Anh về có gặp em mô…
người xưa vắng bóng, con đò bến im
giòng trôi, lạc giấc mơ_chìm
răng anh không hỏi ngày em tuổi hồng
ngày em chưa đi lấy chồng
ngày mô mẹ cũng bảo đừng chờ anh
anh là lính chiến, quanh năm
nay đây mai đó sống còn mong manh
trời ơi ! cuối tháng pháo hồng
em vô duyên quá...không tròn lời thương
***
Áo Hoa Rừng ơi! đành nợ anh
kiếp sau gặp lại...em đền...gấp đôi...
đông hương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














