Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

THO XƯƠNG HOA VỀ NGƯỜI - Hồ Khiên - Kim Oanh - Tha Nhân - Lâm Hoài Vũ


Về Người

Hỡi người đồng điệu văn chương
Khác quê, nhưng cũng đồng hương đó mà
Ngậm ngùi sau buổi can qua
Hồn thơ man mác chan hòa chiều nay

Hỡi người ở cuối chân mây
Cùng chung cõi ảo tháng ngày lưu vong
Tôi từ súng gãy, long đong
Người thương tiếc tuổi xuân hồng bay xa

Hồ Khiên
***
Các Bài Họa:
Về Người...


Vì Người tôi viết từng chương
Trong chữ gói ghém quê hương đấy mà
Anh Hùng gãy súng thời qua
Mãi vì sao sáng hiệp hòa tình nay

Là ngọn đuốc rực trời mây
Soi đường hậu duệ cứu ngày diệt vong
Công Người chẳng thể đếm đong
Việt Nam chuyển gió, ngựa hồng vượt xa

Kim Oanh
***
Hữu Duyên!

Hữu duyên có bạn văn chương
Hiểu tình Đất Nước Quê Hương mặn mà
Biết bao chiến sĩ hôm qua
Hy sinh xây dựng Cộng Hòa bấy nay

Cờ Vàng phất phới như mây
Nêu cao chính nghĩa xóa ngày diệt vong
Phận ta tình thế cân đong
Chờ ngày phục quốc, cờ hồng vứt xa

Tha Nhân 
**
Tnh Xa

Ngày xưa hãnh diện huy chương.
Giờ đây hoài niệm vấn vương mặn mà .
Cho dù mấy chục năm qua .
Làm sao vơi được lệ nhoà chiều nay .

Thu về nhuộm tím trời mây .
Tâm tư khắc khoải những ngày lưu vong .
Đường đời sao lắm long đong ?
Vần thơ chia sẻ nỗi lòng tình xa ....

 Lâm Hoài Vũ

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Mộ Khúc Một Dòng Sông - Thơ Lê Tấn Dương (Đặc San Lâm Viên)



Vàm Cỏ Ðông - Ta gọi thầm rất nhỏ.
Êm đềm trôi như suối tóc nguời tình.
Yêu tha thiết, tên em, ơi ! Vàm Cỏ,
Dòng sông xưa và một thuở đao binh.

Em hiền hoà gọi bốn mùa vang vọng,
Ðể trái sầu rớt rụng xuống lòng ta.
Màu áo ai trên nhịp cầu soi bóng,
Trên sông xanh, trong nắng xế chiều tà.
           
Em bao dung như lời kinh xứ đạo,
Ru hồn ta vào mộng ước hoàng hoa.
Ta yêu em bằng tình yêu khờ khạo,
Sông ơi sông ! Vàm Cỏ của lòng ta.

Em muộn phiền trong lửa đời ly loạn,
Ðem nhớ thương vào khúc hát quân hành,
Gởi cuộc tình lên vai nguời lính trẻ,
Nhớ Trảng Bàng chiều sương khói mong manh.

Thương Ðức Hòa những ngày ta đụng trận,
Về Lộc Giang lấy chút nắng yên bình.
Trao nụ hôn cho Hiệp Hòa thương nhớ.
Hương thời gian hay duyên nợ ba sinh.
               
Giữ cho anh mối tình quê tha thiết,
Có hoa cau, hoa bưởi ngát không gian
Trong nắng sớm, vườn nhà ai xanh biếc,
Thơm dịu dàng mùi hương dạ quỳnh lan.

Rồi mùa Xuân, nát tan đời lính trận.
Em yêu ai câm nín giữa trời quê.
Em thương ai mang kiếp đời lận đận.
Vàm Cỏ Đông! Biết có đợi ai về.

Về làm chi, sông xưa buồn lên tiếng,
Còn lại gì trong khúc nhạc chìm sâu.
“Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu”. (*)

Và mùa Hè nắng vàng trên sông nhỏ,
Em có còn soi bóng rặng dừa xanh.
Ngôi trường xưa vẫn còn màu ngói đỏ ?
Như màu hoa phượng vĩ sân truờng anh.

Rồi mùa Thu gọi mùa Ðông thương nhớ,
Ngôi giáo đường im bóng giữa rừng cây.
Tiếng nguyện cầu, vang từng chiều thu ấy,
Thương chim xưa, giờ đang sống xa bầy.

Bao nhiêu năm, trái sầu còn rớt rụng.
Trên mảnh đời trôi nổi kiếp viễn phương,
Mơ về em, sông ơi ! ngày dậy sóng .
Thuyền sẽ về trên dòng sông yêu thương,
Thuyền sẽ về trên dòng sông quê hương.

Lê Tấn Dương
(Đặc San Lâm Viên)


(*) Trích từ bài Đường thi “Hoàng Hạc Lâu” của Thôi Hiệu (704-754)
Thi sĩ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu (1889-1939) dịch:

“Quê hương khuất bóng hoàng hôn,
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Vần Thơ Lục Bát - Thơ + Hoạ - Lê Tuấn & Phương Hoa



(Kính họa bài Vần Thơ Lục Bát của thầy Lê Tuấn)

Gió chiều rộn rã xoay vần
Trời mây man mác quyện chân người về 
Dạt dào vị ngọt hương quê
Rủ câu Lục Bát tìm về với nhau 

Duyên thơ tựa mối tình đầu
Cỏ hoa luôn tạo nhịp cầu viếng thăm
Núi non trao hẹn nghìn năm
Đẹp câu sáu tám trăng Rằm ra Giêng

Vườn Xuân bướm lượn cành nghiêng 
Cỏ hoa vui xoá lụy phiền nhớ thương
Khiến lòng xao xuyến tơ vương 
Bài thơ Lục Bát dẫn đường vào mơ

Phương Hoa - 
Nov 18th 2019



Vần Thơ Lục Bát

Vào xem lục bát reo vần
Nào ngờ câu lục, vướng chân em về
Lời thơ ngôn ngữ chân quê
Để cho câu bát, vụng về bên nhau.

Câu sáu quyến rũ mở đầu
Nhường cho câu tám, bắc cầu sang thăm
Duyên tình ước hẹn trăm năm.
Đường xuân phơi phới, trăng rằm tháng giêng

Hoa xuân cánh mỏng chao nghiêng
Cho anh ôm mối muộn phiền nhớ thương
Bài thơ lục bát vấn vương
Đôi vần nối nhịp, cung đường mộng mơ.

Lê Tuấn

"Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng."

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

LÁ BÀI LẬT TẨY - Thơ Vĩnh Liêm

image.png

Tôi là kẻ chơi bài thường thua cuộc,
Khi có em, tôi vẫn mãi thua luôn!
Thua vì em cứ mang những nỗi buồn,
Cứ than thở những ngày xưa yêu dấu…

Tôi là kẻ chơi bài nên chẳng thấu,
Những nỗi buồn của thiếu phụ năm xưa.
Dẫu yêu nhau thế mấy cũng chưa vừa,
Vì hụt hẫng những chuỗi ngày tươi đẹp.

Nước đã mất, nhà đã tan – đời hẹp!
Có vui gì với cuộc sống xa vời?!
Nỗi sầu buồn thương đất nước chơi vơi,
Trước mảnh hổ háo mồi từ phương Bắc.

Ai đứng dậy vì sơn hà xã tắc?
Ai hiên ngang mang dòng máu anh hùng?
Có lẽ nào vì khiếp nhược mà run?
Vì vị kỷ nên muôn đời nô lệ?

Tôi đau khổ vì xót thương thế hệ…
Xin cám ơn Ngài Tổng Thống Lincoln!
Không có Ngài thì nô lệ mãi còn,
Đời vẫn khổ, nỗi nhục nhằn vây khốn!

Ở xứ Việt bây giờ nhiều hư đốn…
Chỉ còn mơ có được miếng cơm thôi!
Khi bụng no thì mọi sự qua rồi,
Chẳng tha thiết đất nước còn hay mất!

Cay đắng lắm! Nhưng đó là sự thật!
Thấy những gì cay mắt phải nên lời.
Tôi lật bài để mời gọi cùng chơi,                               
Một ván cuối, may giữ gìn được nước!

Nếu không thế, thì toàn dân khiếp nhược!
Trách ai đây? Than trách đã muộn rồi!
Sao không cùng lật tẩy một lần thôi?
Bọn Cộng Sản đã bán rồi Quê Mẹ!

(Thung Lũng Liên Sơn, 03-07-2013)
VĨNH LIÊM

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

BÀI THƠ CHẤM MỰC - Như Thương


... 
Bâng khuâng trang giấy đợi chờ 
Bút anh nghiêng ngả dại khờ tình si 
Vén mây ngắm đoá dậy thì 
Môi em chợt hoá nhu mì nét yêu 
Dường như giọt nắng xế chiều 
Bừng thành lửa hạ, em kiêu sa vàng 
Hay là sắc đỏ rộn ràng 
Từ dung nham thuở dặm ngàn xa xưa 
Hay là giọt nắng hoá mưa 
Hồn anh níu lại như chưa bao giờ 
Trái tim bối rôi thẫn thờ 
Thôi anh mắc nợ nửa bờ trần gian 
Mơ hồ thu đã nhuộm vàng 
Anh gom hết lá tặng nàng... Tương tư 
Đem về ép giữa cổ thư 
Thơm trang sách mỏng tưởng như bất ngờ 
Nghe tình chợt đã giăng tơ 
Để anh chấm mực làm thơ tỏ tình.

Như Thương 

TÓC MÂY - Thơ Huy Văn




Nhớ xưa...tóc Em dài theo cánh gió

Nắng phản quang lóng lánh những hạt mềm

Tóc dịu dàng theo từng bước nhẹ, êm
thả như suối trên bờ vai ...óng mượt!

Từng sợi bay như mây trời nhẹ lướt
Chiều Lâm Viên đồi núi vẽ tranh thơ
Là nhân duyên hay gặp gỡ tình cờ
sao rộn rã trong tim lời dấu ái?!

Như dáng liễu soi hồ gương... mềm mại
Tóc nhẹ lay mấy nhánh rất...liêu trai!

Thả tự nhiên, không trâm giắt, hoa cài
mà vẫn đẹp nét đoan trang, thùy mị.


Tóc Em là khói mây vương mạc thủy
Lững lơ bay...cứ thế gọi chiều buông
Thoáng tơ vương nhè nhẹ lắng vào hồn

Lời giao cảm gửi gió lùa qua tóc.

Tôi mơ thành thông xanh ôm dáng ngọc
Ứơc được làm gương, lược trải hương nồng
và mỗi ngày cùng Em tựa bên song
cho nắng ấm đến mơn man, ve vuốt.

Em đâu biết thuở tan trường...đếm bước
có tôi thầm gọi gió lướt tóc mây
Đẹp làm sao mái tóc ủ tình đầy
e ấp xỏa dịu dàng trên vai nhỏ!

Đời tán, tụ. Người nổi, trôi, đây, đó
Dài tay nâng kỷ niệm nói lời yêu
Chốn tha phương dù nắng sớm, mưa chiều
Tôi vẫn nhớ tóc Em ...mùa trọ học!

HUY VĂN

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

Bóng Nhỏ Em Đi - Thơ MPD trên CapheCauMat

Em chỉ viết hoa tên Anh - Thơ Nguyễn Thị Thanh Dương



Em viết hoa chỉ một tên anh,
Mỗi mẫu tự là một tình thân,
Từ khi có anh, em xa lạ
Tên của bao người trong thế gian.

Nhưng tên anh thì không bao giờ,
Dù mai anh tan biến như mơ,
Dù mai anh xa xôi vạn lý,
Tên anh vẫn tràn đầy hồn thơ.

Em viết xong rồi lại nhớ thêm,
Tên anh nằm trên ngón tay em,
Những mẫu tự viết hoa lộng lẫy,
Như bài thư pháp đẹp ngàn trang.

Em viết tên anh bao lần rồi,
Giấy mực bao lần đầy lại vơi,
Chỉ một tên viết hoài không chán,
Em viết hoa tên anh cả đời.

Anh đã cho em nhiều mộng mơ,
Những khi nắng sớm những chiều mưa,
Những lúc khóc cười trong cuộc sống,
Anh vẫn bên em suốt bốn mùa.

Tên anh bỗng đẹp giữa đời thường,
Em nắn nót từng mẫu tự thương,
Viết lên trang giấy còn chưa đủ,
Những lúc nhớ anh em gọi tên.

Anh như từ trong cổ tích ra,
Dù anh được sinh bởi mẹ cha,
Gặp em, anh đã là duyên kiếp,
Là của nhau rồi hai chúng ta.

Anh đã là mây bốn phương trời,
Mây sẽ bay về một phố thôi,
Thiệp hồng viết tên mình anh nhé,
Tên anh tên em. Mộng thành đôi.

 Nguyễn Thị Thanh Dương.
  ( Nov.10, 2019)

Mến Chúc Người - Thơ Trầm Vân

Thu hải đảo - Thơ Phạm Phan Lang - Nhạc Vĩnh Điện



 
Thu đã về rồi ai có hay
Tôi ở nơi đây những tháng ngày
Thu về không sắc không se lạnh
Hải đảo nắng vàng mây trắng bay
 
Nhớ lắm mùa Thu ngập lá vàng
Ngẩn ngơ trong gió chuyển mùa sang
Tôi thường đi mãi trong rừng vắng
Nhặt lá Thu bay tưởng đến chàng
 
Nhưng mùa Thu ấy không còn nữa
Hải đảo nơi này không dáng Thu
Muốn tìm một chút hương Thu cũ
Chỉ thấy non cao phủ sương mù

Tôi nghe buồn lắm ở trong lòng
Trở gió Thu sang dạ ngóng trông
Xa xa đầu núi mây giăng phủ
Lạ quá sao như bóng dáng cng!
 
phamphanlang

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

Mùa Thu Cuối Cùng - Thơ Ngọc Quyên




Thu qua chưa mà hồn lạnh giá
Mùa yêu đương rộn rã lá vàng
Xếp tên nhau thì thầm gió gọi
Duyên ước tình chẳng thể ly tan .

Nồng nàn hương ấm đêm dậy mộng
Em về lá trải bước chân quen
Xạc xào như tiếng ru tình hỡi !
Phơi phới hồn thu rợp bóng người .

Có phải giấc mơ tình im tiếng
Thu đã về , sao lệ chứa chan?
Dòng mưa tan chảy môi hồng thắm
Chiếc lá tình xơ xác lụi tàn .

Thời gian gỏ nhịp đều thổn thức
Cây đã khô lá đã rụng vàng
Sao không thấy bóng người cuối phố?
Trái tim buồn héo hắt tình tan .

Hồn đã vỡ mộng đời thôi hết
Tình đã bay theo gió mùa sang
Còn chi đâu mảnh đời trơ trọi
Chỉ trong nhau bao nỗi muộn màng.

Những mùa thu qua không tàn úa
Nắng lụa vàng hanh chim trắng bay
Giờ đây xơ xác triền mây tím
Hỏi người , mùa thu chết có hay ?


Ngọc Quyên 

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2019

Mộng Ảo - thơ Mạc Phương Đình



MỘNG ẢO
Mạc Phương Đình
..
Chùm hoa nắng nở vàng trên cửa sổ
Em đi qua bỏ lại một mùi hương
Tà áo lụa như tấm lòng trinh bạch
Gọi mời ta theo dấu mở con đường
.
Hoa nắng nhỏ long lanh mang vị ngọt
Nở trong lòng lặng l mối tơ vương
Từ buổi ấy mặt hồ thôi lặng sóng
Bước thời gian mờ nhạt dấu yêu đương
..
Chim vỗ cánh mang đầy bao nỗi nhớ
Bóng mây xa theo gió gọi trên ngàn
Em ở đó sao chừng xa vời vợi
Những dòng thơ lay lắt bóng trăng tan
.
Thuyền đợi sóng vỗ về âm điệu cũ
Dấu chân xưa in lối ng hoa vàng
Đêm trăn trở ru từng cơn mộng ảo
Chút lạnh nào se sắt gió trường giang
.
Tìm đáy cốc nỗi buồn tan giọt rượu
Hồn bỗng trôi theo bóng nguyệt mơ màng.
.
Mộng Ảo là bài thơ đầu tiên trong tập Ru Người Ru Đời gồm 110 bài, do Yêu Thương xuất bản năm 2005. 
Thành thật cám ơn Mạc đại ca gửi tặng.


Đặng Hoàng Sơn.

TRÁI TIM MẸ ĐÃ NGỦ YÊN - Thơ Đỗ Công Luận

Ảnh cùng dòng

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

ĐƯA THU VÀO MỘNG - Thơ Trần Quốc Bảo.


Trăng trắng ngà, giữa ngàn sao lấp lánh,
Sương mơ màng, trên đỉnh núi xa xa
Cúc nở nụ cười chúm chím vàng hoa
Tường vi đỏ, như môi cô hàng xóm.  


 Nắng hồng trên cỏ, chớp lia đom đóm,
 Ấy là Thu!… Thu đã tới trước nhà!
Chào đón Nàng, có giọng hát sơn ca
Đàn bướm nhỏ, bay chập chờn khiêu vũ.
  
Cả rừng phong, áo muôn mầu quyến rũ,
Liễu nghiêng đầu, hong mái tóc xanh lơ
Mây lưng trời, bỗng dừng lại ngẩn ngơ
Gió mơn trớn đa tình hôn trên má.     

Chao ôi! Thu dịu hiền… yêu Thu quá!
Một trời Thu… hay tất cả là Thơ?
Ánh trăng thanh, nhuộm vũ trụ huyền mơ
Đêm buông xuống, ta đưa Thu vào mộng.

Đành đã biết, Thu ôm tròn lẽ sống,
Nhưng xá gì… lá rụng với mây bay!
"Thu ẩm hoàng hoa tửu" (*) ngất ngây say
Há phải đợi Đông về ngâm Bạch tuyết!

Rót tự trái tim, những dòng trác tuyệt,
Đưa tình Thu, lên cung Nguyệt mơ màng
Xa chốn trần ai, ô nhiễm, hỗn mang
Thu nhập hồn Thơ… lênh đênh trời mộng!

Trần Quốc Bảo
                Richmond, Virginia
      Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
         quocbao_30@yahoo.com

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2019

GIAO KHÚC MÙA THU - Thơ Nhạc NGHIÊU MINH



em nghe một màu quan san đi qua vùng kỉ niệm 
từng chiếc lá thu như từng cánh thư   
rơi trong niềm nhớ 
bờ suối em qua 
phủ đầy lá vàng
hoàng hôn cũng mang màu vàng thu


có ai hát trong chiều thu
sao em biết mùa thu không trở lại?
trên những chiếc lá mơ
có ai khắc bài thơ lên đó
mùa thu là mùa yêu nhau
rộn ràng trong từng lá biếc
tình yêu vẫn còn thì thầm
đến bây giờ

em mang theo dư vang trời thu một thời son sắt
phố xưa vẫn đầy lá vàng
mây cao nguyên chiều xuống thấp
đôi tình nhân ngồi bên cốc cà phê
nhìn trong mắt nhau ấm nồng
ngoài trời thu mênh mông
mênh mông!

NGHIÊU MINH

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

LỜI HẸN ƯỚC - Thơ HUY VĂN

image.png


Tôi vẫn chưa về thăm rừng núi cũ
nhìn chiến trường xưa nhớ thuở hoa niên
Cứ trôi mãi theo cảnh đời lữ thứ
nên đã lâu chưa thỏa được ước nguyền.

Hơn 40 năm! con thuyền xa bến đợi
Đã ngần ấy năm vàng võ một ân tình
Khi sơn khê còn khuất ánh bình minh
làm sao thấy lối về trên chân bước?!

Lục bình còn trở về theo con nước
sao thuyền tôi còn neo bến hà phương?!
Một chuyến lưu vong là hun hút dặm trường
và lãng đãng, vô thường đời phiêu bạt!

Biết " Thế sự thăng trầm quân vấn mạc " (*)
vẫn hỏi thầm vì sao phải ly tan?
Súng còn trên tay tại sao phải tan hàng
để cả nước rơi vào tay quỷ đỏ?!

Chưa trở về không phải là buông, bỏ
Chẳng qua vì lực đã bất tòng tâm
Xưa dọc ngang, nay bó gối âm thầm
thu hình giữa cảnh đời nơi lưu xứ.

Mới hôm nào còn vào sinh ra tử
Đến bây giờ đã hơn 40 năm
Đường về quê mỗi ngày một xa xăm
mà sương tuyết đã chập chùng giăng mắc!

Từng đêm buồn, suốt canh thâu se sắt
Bó tay nhìn đất nước chịu cùm gông
Từ viễn phương xin gửi một chút lòng
thay hẹn ước sẽ về trong quang phục.

HUY VĂN
(*) Thế sự thăng trầm quân mạc vấn- Thơ Cao Bá Quát
     Chuyện đời lên xuống anh đừng hỏi

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2019

Chùm Thơ Đông Hương




Trên đường về cội, tim san sẻ
những chuyện buồn vui nó với tôi
trong cuộc đời này qua giấc mị
hình như tầm thức ngủ quên rồi
*
Có lúc ảo hư mà rất thật
đôi khi mộng lại thực vô cùng
nhiều lúc thèm ơi nhiều thứ nhất
bỗng giật mình: _vớ vẩn vô duyên
*
Tâm trạng một người đi trong tối
ánh sáng phù du chỉ phút giây
đêm đen trước mắt, tay vã vội
quàng quơ không khí tìm nút ngày
*
Trái buồn chĩu nặng cành vô vọng
trên rừng tâm tưởng, lá tư riêng
tiếng gió rơi qua trời dị mộng
mùa về, sao quên bẵng mất tên
*
Tội lỗi là do tim ngờ nghệch
không nhớ nổi đường lên thiên nhai
liệng từng hòn sỏi cho ăn chắc
nó_tôi rong vô định miệt mài
*
Thôi thì mặc nó, đâu cần biết
trời tôi lâu lắm đã không Người
mất mác nhiều rồi, thêm một chút
thì mình với nó vẫn...đơn côi

đông hương

TẤM THẺ BÀI THƠM MÙI... TRẦM HƯƠNG



Em là Huế thì anh là Đại Nội
em phượng hồng, anh Vọng Cảnh_Thiên An
em áo tím thì anh là Lính Trận
em giòng Hương thì anh Biệt Động Quân
*
Anh đến Huế, dấu giày Saut in đậm
áo quân trang thơm hương ngát hoa rừng
tóc mây thẹn núp quanh vai một bận
lỡ cảm rồi , Huế nhớ Lính ngàn năm...
*
em là rứa, Lính _người tim em chọn
dẫu biết ngày mô Lính trở về không
chiến trường mô Hạ Lào hay Lệ Khánh
màu phong sương đỏ khô góc thư tình.
*
Tim hồi hộp khi người đưa thư tới
trời Huế vui hay xụ mặt xuống gần
tay Huế run, cầm thư không dám xé
sợ tim ngừng_và nước mắt thành sông...
*
Răng cũng chịu, dù anh về ...nạng gỗ
băng quấn đầu hay cụt một bàn tay
Huế chỉ sợ, cờ phủ nôi anh ngủ
bạn anh trao kỷ vật..tấm thẻ bài...

...

Thư gửi Huế, viết có vài ba chữ
mưa trắng rừng, anh núp dưới poncho
quanh đạn rít, đại bác gầm...đào lổ
may hào sâu không trúng đạn AK
*
Chờ Lính nhé, Huế ơi chờ Lính nhé
mai mốt về, đeo em nhẫn cỏ tranh
viên đạn đồng thế mề đay trên cổ
áo hoa rừng thay áo cưới mừng em

***

Chiến tranh không cho chết người Lính Trận
mà lại là O Huế của tôi thương
ngày tôi về, kinh thành như sập đổ
thẻ bài không mùi máu...mà trầm hương !

đông hương

Tuesday, July 9, 2019

THÁNG BẢY TRỜI MƯA


Tháng Bảy trời mưa, trời mưa sướt mướt
như hôm em buồn, em khóc với anh
nước mắt lang thang chảy về cùng cực
thành sông mênh mông, dài cả dặm ngàn
*
Tháng Bảy không anh, đường về quên lối
áo ướt, xiêm y nút ngẩn ngơ hồn
chút gió thoảng qua bật tà bối rối
cảm nhận tim trần dưới ngực triều dâng
*
Tháng Bảy đôi khi nhiều mưa, nắng ít
hay tại giòng châu làm lụt_tràn bờ
ngày tháng qua, mùa trở về Ngâu cũ
nhiều nhớ anh tròn ngẫu hứng hồn thơ
*
Tháng Bảy đếm tay: 8 mùa tháng Bảy
thuở em bắt đầu biết tương tư thơ
trời khiến cho mình gặp nhau trên giấy
giữa vạn ý lời, ngay cả trong mơ
*
Trời tháng Bảy mưa, mưa hoài_rưng rức
hạt mưa thì thầm trên phím buồn tênh
hồn nẫu xanh xao_vấn quân bờ ngực
giá buốt tim rồi, viễn ảnh lênh đênh...

đông hương

Monday, July 8, 2019

CƠN MƠ DI HOÀI



Thà đừng nhắc đến cơn mơ sắp chết
cái gì rồi cũng mất hết nay mai
xin anh nhé, một lời thơ tha thiết
về khắc lên trên phiến đá di hoài
*
Tâm hồn trống, chỉ gió đùa với gió
hơi thở luồn qua màn phổi trầm ngâm
chân nước mắt lạc bước quanh môi cổ
gót du miên thầm lặng quanh khoé buồn
*
Con bà nó, sao nhớ anh nhiều thế
trái tim mình kỳ lạ _ẩn riêng mang
đến nhịp cuối, không ưng ai thay thế
anh xa rồi nhưng anh vẫn tri âm
*
Anh chừ biết ở chốn nào mà gặp
mà gặp rồi sợ quay lưng lại nhau
trời thơ cũ chia hai chiều đối mặt
nhìn buồn hiu_rối loạn giấc mơ đầu
*
Gắng phẳng lặng tâm hồn đừng giông bão
bạn mây trời và chim chóc _cỏ hoa
dối với tôi_đời như cơn gió lốc
thổi mưa về cho tình cảm phù sa...

đông hương

Saturday, July 6, 2019

TÌM LẠI TUỔI XƯA


Mở ngày tìm dấu sắc Xuân
mở đêm che bớt sắc Đông xạm màu
gió xuân thì thổi lao xao
nhành đời lá sắp rụng vào thiên thu
*
Đóng ngày, khỏi sợ sương mù
đóng đêm cho thấy đợi chờ huyễn hư
mùa nồm mây dạo lửng lơ
nắng hong không đủ giấc mơ lạnh đồng
*
Vỗ về bằng những có_không
trong nguồn cội cũ bế bồng hạt ngoan
rơi trên hai má võ vàng
chảy tròn thung lũng ngực trần đồi_non
*
Cười tôi ưa chuyện dị òm
kể cho đời bớt mỏi mòn phù vân
đôi khi trái cấm lạc lòng
chạy tìm quay quắt xuân hồng tuổi xưa

đông hương


Friday, July 5, 2019

MỘT THUỞ QUA RỒI TUỔI MƯỜI HAI


Trầm mình ngột ngạt trong cô độc
nhớ thử còn đang tuổi đến trường
mấy cánh phượng hồng xum xoe sắc
Hạ hồng rộn rịp tiếng ve ran
*
Trời xứ người chiều nay phớt gió
tháng 7 mùa Ngâu mây rũ buồn
nhớ làm gì chuyện không còn có
guốc mộc_áo dài_tóc chấm lưng
*
Kể từ mô?  từ mười hai tuổi
cái thuở ngực vừa như chủm cau
thân hình thẳng đuột như cành củi
tan trường, Đồng Khánh rộn... mi _tau
*
Chưa thèm để ý dân Khải Định
giờ chơi lo lượm hột phượng hồng
cải vã răng...ri, chia kẹo bánh
đi rình mấy chị đẹp trường mình
*
Bữa trưa xin mạ cho ở lại
xuống hàng bác Cách cạnh " préau "
chia nhau tô bún bò nóng hổi
u mọi, nhảy dây...nhảy cò cò

*****
Chừ tóc mây nghiêng màu tiêu muối
thân hình cũng quá nửa mùa Thu
kiếng lão nhìn đời đi rất vội
bỗng chạnh hồn tôi những vu vơ
*
Đếm biết nhiêu lần mười hai tuổi
hoàng hôn đời về tự bao giờ
gót lần từng chặng trên đường cuối
còn chừng...dăm bước nữa...mà thôi!

đông hương

Thursday, July 4, 2019

CÓ CƠN BÃO VỪA QUA NGANG


Có cơn bão vừa qua ngang thành phố
có ngọn buồn bay lạc cõi thương yêu
có ánh mắt đăm chiêu bên cửa sổ
có trái tim vừa cảm nhận tiêu điều
*
Có cơn mưa trái mùa vừa ào xuống
có bóng xưa in dấu bước không hồn
có tiếng thở dài từ phổi khuya, gượng
có nhớ nhiều trăn trở mới trầm _thăng
*
Có ngọn nắng đã quên về thăm Hạ
có võng mây đong đưa ru hôn hoàng
có lời tình trong thơ anh khó tả
có nốt trầm như nước mắt tròn lăn
*
Có ngồi gõ lại bức thư bỏ dở
có nhiều khi tấm tức mãi dỗi hờn
có ray rứt mới biết mình chưa ngủ
có riêng sầu, ngồi bó gối nhìn đêm
*
Có em ở vị trí mình xa ngái
có mong tìm mùi hương ngải thân quen
có rất nhiều giọt mặn loang trên gối
có mi chùng vời vợi bóng tri âm
*
Có cơn bão đã qua ngang thành phố
có giòng mưa nghe tựa những xôn xao...


đông hương