Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2020
Sầu Riêng Thơ Trần Quốc Bảo
Sầu Riêng
Tình Quê ấp ủ cho miềng nhớ nhau.
Hậu Giang con nước trôi mau,
Hổng trôi vơi đặng mối sầu riêng em!
Ví dầu còn chút ấm êm,
Là trong mộng mị hằng đêm trở về.
Ngàn trùng đành lẽ cắt chia,
Nhưng tim ai chẳng phai lìa hình ai.
Bao nhiêu tình tự Đồng Nai,
Xuôi theo Lòng Tảo ra ngoài Đại dương.
Gửi người trăm nhớ ngàn thương,
Ấp yêu mùi vị Quê Hương nồng nàn!
Kể từ Nước mất, nhà tan!
Đường xưa xóm cũ điêu tàn xác xơ.
Buồn hiu hắt bãi Cần Giờ,
Ưu phiền trải xuống Dốc Mơ từng chiều!
Hận sầu riêng miệt Lái Thiêu,
Giọng hò trên bến Ninh Kiều cô đơn!
Sương mờ sóng nước Cái Mơn,
Mây buồn phủ ngọn Thất Sơn não nề.
Người đi nặng một lời thề,
Góp muôn ngọn gió thổi về Quê Hương.
Quét tan mây ! xé màn sương !
Cho sông núi rực ánh dương chan hoà
Trái sầu riêng gửi tặng qua,
Mang theo chờ đợi xót xa từng ngày!
Ầu ơ ... thương nhớ vơi đầy,
Trong mơ, em thấy cờ bay vàng trời !
Thứ Năm, 22 tháng 10, 2020
Sự Thật - Thơ phóng tác "You say" - Mùi Quý Bồng
You say that you love rain,
But you open your umbrella when it rains.
You say that you love the sun,
But you find a shadow spot when the sun shines.
You say that you love the wind,
But you close your windows when wind blows.
This is why I am afraid,
You say that you love me too
*****
SỰ THẬT
Em nói trời mưa em rất yêu
Nhưng mưa, em mở dù mang theo.
Em nói em yêu trời rực nắng
Nhưng nắng, em chọn chỗ râm nhiều.
Em nói là em yêu gió lắm
Gió, em đóng cửa sổ, tại sao?
Vì thế, khi “yêu anh” em nói
Anh tự hỏi, sự thật đúng bao nhiêu?
MÙI QUÝ BỒNG
(phóng tác)
10/22/2020
Thứ Tư, 21 tháng 10, 2020
YÊU SAY - Thơ Trúc Lang OKC
Tình vốn đẹp khi tình chưa mất mát ?
Nhan sắc Em là cả một rừng thơ !
Chân Ta đi trống vắng hết hoang sơ,
Bước khờ dại gót si tình lặng lẽ,
Có phải thật tương tư không lối rẽ ?
Đến yêu say mê mệt tới cuồng điên !
Hay Em là giọt nắng mới vô biên ?
Trôi lạc giữa thời gian xa lạ bóng !
Cho Ta nhốt hư vô vào biển sóng,
Nhả thơ ra từ miệng lưỡi thiên thu,
Tình Liêu Trai đâu phải chuyện riêng tư ?
Để mãi mãi yêu say hình với mộng !
Hay vũ trụ theo Em hoang dã sống ?
Đến mơ hồ không thấy mắt giai nhân !
Tượng đá buồn từng giọt nắng sương ngân,
Mơ phiêu bạt nụ hôn mê hoảng thức ?
Men da thịt Thiên đàng hay Địa ngục,
Phấn hương nhàu có nói rõ con tim!
Ta mỏi ôm mảnh nhung lụa săn tìm ?
Tình chiêm bao mất trắng hết hai tay !
Ác mộng nào ! Sao Em chẳng hề hay ?
Không ngừng lại cuốn bay sương với gió,
Sắc cú vọ theo sau không gỡ bỏ,
Cứ yêu say vò nát xác chân trời !
Cho Ta xin tia nắng thuở yêu đời ?
Ngày tháng vắng trong tim Em thác loạn !
Đôi mắt ấy có bao giờ đứt đoạn,
Giữa hoang sơ mục nát bóng thời gian,
Máu hung cuồng chưa ngoảnh mặt leo thang ?
Sao tượng đá lại ngàn năm trắng xóa !!!
TRÚC LANG OKC
Đông Canh Tý 2020

