Thứ Hai, 28 tháng 12, 2020

Bài thơ tự trào “91 còn Vui” của Nhà Thơ Trần Quốc Bảo

 

            91 CÒN VUI    

  Thơ Trần Quốc Bảo tự trào.     

         
Chín mốt Tuổi Già, vẫn cứ vui,  

Rượu Hồng chúc Thọ, vợ mừng tôi!  

Bạn bè như tóc, rơi gần hết,  

Huynh đệ theo răng, rụng cả rồi!  

Chuyện thế chướng tai, đành điếc lác,  

Trò đời gai mắt, giả mù thôi!  

Niềm vui Hồng Phúc: "còn Hiền Nội,  

Còn Rượu, còn Thơ"... Cảm tạ Trời!  

   

Trần Quốc Bảo  

         Richmond, Virginia  

 Địa chỉ điện thư của tác giả:  

     quocbao_30@yahoo.com  

 



 

            Quà Tặng 91! 

Bài thơ vừa lên Net, liền nhận ngay được bài đáp họa của

nhà thơ Nguyễn Phú Long.  XIN CÁM ƠN HIỀN HỮU !

                                  -----o0o-----

Kính Họa Thơ Tự Trào của Huynh Trần Quốc Bảo

        Chúc Mừng

Tuổi già chín mốt vậy là vui
Đây đó bạn bè ới chúng tôi!
Sớm tối cháu con tình chẳng thiếu     
Gần xa thân thuộc nghĩa thừa rồi!    
Tạm thời đất khách còn ray rứt;            
Xa cách quê hương nhớ thế thôi!
Vẫn có nhau uyên ương sánh bước,
Vần thơ, ly rượu... cám ơn Trời!

                      Nguyễn Phú Long
                            Richmond, VA.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020

CÁNH THÉP XA VỜI - Thơ Bảo Trân

 



 

Anh ạ, mùa Đông về rồi đó

Nhắc nhớ làm sao buổi hẹn đầu

Màu xám mây trời thân ái lắm

Ru hồn áo trắng mộng… ngày sau

 

Sóng nước êm đềm ta ngắm chung

Hoàng hôn diễm tuyệt đến vô cùng

Ước mơ trên bến sông chiều, mãi

tay ấm trong tay dệt mộng lòng

 

Ai ngờ, tơ chẳng se chung mối

Nên lời ước hẹn ngại ngần trao

Từ tạ, mà sao lưu luyến quá

Cánh thép xa vời… mộng ước chao

 

Thì thôi quên nhé, chiều hò hẹn

Quên cánh chim trời một cuối Đông 

Quên cả ánh hoàng hôn nồng ấm

trên sóng êm đềm, bên bến sông 

 

Sóng nước hoàng hôn đã nhạt rồi

Phút đầu gặp gỡ, lỡ làng đôi

Đã không duyên nợ xin đừng tiếc

Nhớ chuyện ngày xưa, chỉ ngậm ngùi…

 

 Bảo Trân 

BẢNG CHỮ CÁI CUỐI NĂM - Trần Duy Nhiên (dịch)

 


Ai cũng biết cuộc đời không hoàn hảo,

Bởi nơi đâu cũng thấy lắm buồn phiền,

Cho dù thế bạn vẫn mãi ngợi khen,

Dù đang sống qua những ngày khốn khổ.

Đừng hờn căm hoặc mở lời than thở

Engại gì khi Chúa ở cùng ta?

Gió có to, cùng bão táp phong ba...

Hãy trông cậy Đấng Toàn Năng Bất Diệt.

Im lặng tin vào những điều mình biết

Không Tình Người cuộc sống sẽ ra sao?

Lấy đâu ra niềm vui lẫn tự hào?

Mãi cảm tạ vì những ơn quí giá

Người luôn ban, với tình yêu cao cả

Ôi! hãy ra cho khỏi “chốn thương đau”

Phải biết rằng khi tha thiết nguyện cầu

Quyền năng Người sẽ đem về chiến thắng,

Rạng ngời lên trong bóng đêm cay đắng.

Sao cứ chờ cứ đợi ở tương lai,

Thay vì nhìn hiện tại mỗi ban mai?

Ước mong bạn sống tâm tình cảm tạ

Vào những ngày sung túc hoặc tả tơi.

Xưng danh Người ở mọi lúc mọi nơi

Yêu mến Chúa... Bạn không còn buồn bã.

 

                      Trần Duy Nhiên dịch

 

ALPHABET REFLECTIONS

Although things are not perfect
 Because of trial or pain
 Continue in thanksgiving
 Do not begin to blame
 Even when the times are hard
 Fierce winds are bound to blow
 God is forever able
 Hold on to what you know
 Imagine life without His love
 Joy would cease to be
 Keep thanking Him for all the things
 Love imparts to thee
 Move out of "Camp Complaining"
 No weapon that is known
 On earth can yield the power
 Praise can do alone
 Quit looking at the future
 Redeem the time at hand
 Start every day with worship
 To "thank" is a command
 Until we see Him coming
 Victorious in the sky
 We'll run the race with gratitude
 Xalting God most high
 Yes, there'll be good times and yes some will be bad, but...
 Zion waits in glory...where none are ever sad!

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2020

THU CỦA MỘT THỜI - Thơ Mạc Phương Đình

 

   có một thời đêm đêm chờ trăng 
chừng như ngày tháng chẳng xoay vần 
vàng rơi trên lá, trăng hay nguyệt 
một nhánh sầu tư dưới bước chân.

   có một thời dấu đời loang lổ 
cả bốn mùa ngày nào cũng thu 
em khoe áo hạ xanh như nắng 
sợi khói trong thơ bỗng mịt mù.

   có một thời theo mầu gối lạ 
gói thời gian pha khúc ru khuya 
em đi va vấp theo đường mới 
cứ ngỡ thu sang bóng nguyệt về.

   một thời mỗi ngày thôi chờ em 
mắt ngộp màu thu đẫm nụ tình 
nồng cả tương tư trong giấu lệ 
em đi chân buồn trong lênh đênh.

   một thời mơ tưởng thu là mộng 
để lá vàng bay mãi với trăng 
dỗ giấc mơ chìm đêm tiếng nhạn 
góc hồn đọng mãi chút bâng khuâng.

 Mạc Phương Đình.

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

Thơ Mùa Giáng Sinh 2020 - Minh Thúy Thành Nội - Phương Hoa - Lê Tuấn

 

Giáng Sinh 2020

Mùa Noel vắng lặng 
Mây trắng xoá hôm nay 
Cảnh vật màu hiu hắt 
Cà phê ấm giữ tay 

Ngồi nhà vì bệnh dịch 
Đại họa vẫn lại qua 
Huyệt lạnh chôn tầng lớp 
Sinh ly tử biệt xa

Nhà Thờ chuông đổ vọng 
Tưởng nhớ mấy mùa xưa 
Mắt thả ngoài khung cửa 
Trời buồn đổ giọt mưa

Trầm ngâm lời nguyện ước 
Biết kể mấy cho vừa 
Chúa xuống ban ơn phước 
Không còn cảnh tiễn đưa

Giáng Sinh về khắp chốn 
Lệnh cấm phải tuân hành 
Covid đang tàn hại 
Cầu xin cuộc sống lành
 
      Minh Thuý Thành Nội 
        Tháng 12/25/2020

NOEL NGUYỆN CẦU 


Đèn Noel ngoài phố 

Luôn sáng ngời xưa nay

Dầu mưa dông bão tố

Người người tay trong tay


Giáng Sinh này ác bệnh

Triệu triệu người kinh qua

Đau lòng người ở lại

Bao oan hồn lìa xa


Đèn sao giăng rỡ rỡ

Nhưng giờ đà khác xưa

Thánh Đường buồn nức nở

Buồn rơi tràn cơn mưa


Đêm về qua lối cũ

Nhớ chuyện mình năm xưa

Sao lòng nghe ủ rũ

Tiếng kinh cầu xa đưa

 

Hồi chuông nơi đầu phố

Đường không khách bộ hành

Cầu Chúa xin cứu độ

Trần gian được phước lành


Phương Hoa - DEC 25th 2020

Giáng Sinh Mùa Covid 19

 

Giáng sinh về trên phố

Rực rỡ đèn đêm nay

Tiếng chuông ngân vang vọng

Thánh kinh cầm trên tay.

 

Đếm bao ngày dịch bệnh

Khóc thương người đã qua

Gió đông về nức nở

Xô đời nhau xót xa.

 

Giáng sinh về rực rỡ

Em lộng lẫy như xưa

Nghe tiếng lòng nhung nhớ

Tuyết nhẹ rơi trong mưa.

 

Em trở về chốn cũ

Tìm lại thoáng hương xưa

Đêm nguyện cầu hiển thánh

Điệu nhạc buồn tiễn đưa.

 

Giáng sinh về trên phố

Dịch Covid hoành hành

Loài người đang khấn nguyện

Ơn Thiên Chúa An Lành.

 

Lê Tuấn

Giáng sinh về trong dịch bệnh Covid 19

December 25, 2020.

Xóm Đạo Làng Tôi - Thơ Dư Thị Diễm Buồn

 



Nhớ Xóm đạo, âm vang lời cầu nguyện
Trăng thượng tuần lơ lửng vượt hàng cau
Ngôi giáo đường in bóng dải sông sâu
Cồn bần chớp sáng muôn đèn đom đóm.

Mỗi canh qua gà ó o... vang xóm
Đầu canh tư, bếp đỏ lửa nấu cơm
Vui bước ra đồng đập lúa, cào rơm
Kẻ tưới rẫy, người bón phân, bỏ thuốc.

Tờ mờ sáng tiếng gàu dai tát nước
Lúa mập xanh, no nưỡng hột đòng đòng
Nắng ban mai, thôn nữ má ửng hồng
Chàng niên thiếu đa tình cao giọng hát.

Cá ăn mống, vịt trời kêu oang oác
Bầy chuồn chuồn xanh đỏ, lượn quanh ao
Đàn vịt le về bãi sậy bờ lau...
Bên lùm cỏ, sáo đen xà xuống thấp.

Ghe lưới về, xóm chài thêm tấp nập
Chuông đinh đong thanh thoát nóc giáo đường
Bóng con chiên lũ lượt dưới hàng dương
Sáng chủ nhật, đến nhà thờ rước lễ...
             
Cây Thánh Giá, gác chuông cao ngạo nghễ
Sân vách còn loang vết tích chiến chinh
Giáo dân chơn chất, son sắt, nghĩa tình
Thờ Chúa, vững tâm trước đời dâu bể.

Đêm Noel Chúa Hài Đồng giáng thế
Mang bình yên cho tất cả mọi người
Xin dừng chân nơi xóm đạo làng tôi
Dân khốn khổ mỏi mòn mong ơn phước.

Từ giặc tràn vào, chịu chung thảm cuộc
Người trốn đi, kẻ dưới ách bạo quyền
Chịu biết bao nỗi nghiệt ngã oan khiên
Xóm đạo buồn, vang vang lời cầu nguyện...

Dư Thị Diễm Buồn

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

NOEL PHÁT DIỆM - Thơ Trần Quốc Bảo

 


 
Quê tôi Phát Diệm, vào mùa Noel,
Phú vinh, Thượng kiệm, rực rỡ ánh đèn,
Niềm vui tràn ngập đêm đen,
Khởi từ hang đá Bê-lem tầm thường.
Đâu đây thơm ngát trầm hương,
Như tân, Hướng đạo, Lưu Phương rộn ràng!

Bốn tuần Mùa Vọng,
Thống hối sẵn sàng.
Chuẩn bị đón mừng hồng ân vĩ đại.
Đã bao năm nhân loại đợi chờ,
Tới ngày “Tin mừng Cứu độ”
Trời đất giao thoa

    


      

Dòng sông Trì Chính hiền hòa,
Bốn nhịp Cầu ngói dẫn qua Nhà Thờ.
Uy nghi tượng Kitô Vua,
Giang tay ban phước giữa hồ nước xanh.
Từ hai cổng đá, vào Phương đình,
Mộ Cha Trần Lục ứng linh lạ thường!

Tới Vương Cung Thánh đường Phát Diệm,
Kiến trúc hài hòa Á đông,
Chót cao trên đỉnh tháp chuông,
Ngôi sao Sinh Nhật dẫn đường ba Vua.
Vài em mục tử dẫn chiên lừa,
Tìm vào hang đá,
Nơi Chúa Hài Đồng vừa giáng sinh.      

       


      
         

Ngày xưa Noel Phát Diệm,
Khắp một vùng đèn nến lung linh,
Thánh ca vang rộn Thiên đình!
Niềm vui hòa với lời kinh bồi hồi,
“Sáng danh Thiên Chúa trên trời!"
"Bình an dưới thế cho người thiện tâm” 

               Trần Quốc Bảo
                         Richmond, Virginia
                     Địa chỉ điện thư của tác giả:
                  quocbao_30@yahoo.com