Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

TỈNH DẬY ĐI - Thơ Ngô Minh Hằng

 

Như chú bé tiếc hoài con dế nhỏ
Ta ngậm ngùi thương mãi một dòng sông
Như tượng đá bâng khuâng hồn thiên cổ
Ta ôm hồn Do Thái đứng hoài mong
 *
Ôi tổ quốc, quê hương ta sầu hận
Sóng điên cuồng cao ngất ngọn tang thương
Mong đợi mãi ngày nước tuần, dân vận
Sao bao năm chưa xoay chuyển luân thường ?
 *
Sao bao năm vẫn làm người vong quốc
Vẫn đớn hèn trong mộng mị áo cơm ?
Vẫn phân hóa, không sao đoàn kết được
Vẫn đành lòng bán rẻ cả danh thơm !
 *
Vẫn vô tình bán hồn cho quỷ dữ
Mua giàu sang, mua ảo vọng công hầu
Quên tất cả lương tâm và lịch sử
Mặc vong tồn cho thế hệ mai sau !
 *
Tỉnh dậy chứ, sao mê hoài mãi thế ?
Kìa giống nòi thôi đã quá đau thương !
Còn kịp đấy, tỉnh mau đi mà để 
Biết rằng mình còn có một quê hương !!!


Ngô Minh Hằng
29.5.1997

Tạ Ơn Đất Mẹ - Thơ Trần Quốc Bảo

 


Tạ ơn mảnh đất thân yêu,

Cho tôi ấp ủ bao nhiêu tình đời!

Kể từ bụi đất thành người,

Chôn nhau cắt rốn ở nơi Quê nhà.

 

Tuổi nào bò đất lê la,

Tuổi nào chân đất đi ra trường đời.

Đất lành nuôi sống đời tôi,

Hai mùa lúa chín, vàng tươi cánh đồng!

 




 

Đất là mồ mả Cha Ông,

Đất ôm biển cả mênh mông ngút ngàn!

Đất là Tổ quốc Giang san,

Một mai về đất thanh nhàn nghỉ ngơi!

 

Tôi qùi hôn đất Quê tôi,

Tạ ơn Đất Mẹ, bụi đời thân con!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

          quocbao_30@yahoo.com

THƠ "CẢM XÚC NHỚ QUÊ" của HỒ NGUYỄN và CÁC BÀI HỌA

 

 

CẢM XÚC NHỚ QUÊ

 

Đọc mấy vần thơ bỗng nhớ quê,

Bao năm xa cách vẫn chưa về.

Thân thương bóng cũ giờ đau xót,

Quý mến năm nào nghĩ tái tê.

Hạnh phúc thi vần trao thắm thiết,

Bình an âm điệu chuyển mân mê.

Cảm tình thân hữu gieo dòng nhạc,

Cuộn quyện cung vàng dạ kéo lê.

HỒ NGUYỄN 

(14-4-2022)


CẢM XÚC THI HỌA ĐÀN CA TÀI TỬ

 

Thơ tranh đầy đủ mối tình quê,

Mỹ thuật trình bày tiếng vọng về.

Đồng ruộng lúa vàng ươm phía ấy,

Con cò cánh trắng liệng bên tê.

Đường xưa lúa gánh anh thương quá,

Lối cũ xe bò chị cũng mê.

Phượng vỹ ve sầu nghe tiết tấu,

Phong lưu tài tử, khách ngồi lê.

Mai Xuân Thanh 

(April 14, 2922)


HỌA: ĐẸP TÌNH  QUÊ  

 

Tuổi Xuân nhớ mãi cảnh đồng quê,

Thắm thiết thân thương thả bước về.

Mấy thuở buồn vui xưa lối cũ,

Đôi lần nghĩa đậm chốn ni tê.

Dòng sông trong chảy bừng hương sắc,

Rặng núi mờ xa ngắm mải mê.

Thỏ thẻ đôi lời ươm kỷ niệm,

Lung linh bóng bạn tinh thâm lê.

NAM GIAO


HỌA: QUÊ..!

 

Trong đầu thậm nghĩ còn đâu quê?

Súng gẫy Tháng Tư khó trở về.

Ai tội mang đây-không cảm xót?

Ai sầu chuốc đấy-chẳng cho tê?

Thời gian nỗi chết-trong oan khuất,

Bốn bảy niềm đau-giữa muội mê.

Xin được sẻ chia thơ với bạn,

Họa vui một chút tránh ngồi lê..!

Thái Huy 

(4/17/22)


HỌA: VỚI QUÊ 


Thâm đặng nao hồn đắm nghĩa quê,

Ngóng trông mòn mỏi khát ngày về.

Thương thời cơ khổ lòng the thắt,

Xót thuở hàn vi dạ nhói tê!

Phước đức còn giữ niềm thiện tín,

May mà không vướng phải "bùa mê".

Hồi hương thăm lại điền viên cũ,

Cành bổng cành la trĩu táo, lê...

Nguyễn Huy Khôi 
(20-4-2022)


HỌA: NHỚ HỒN QUÊ!

 

Tri xuân man mác nh hn quê,

Vin x nhiu năm cha tr v.

M mã cha ông bun ý thm,

Bin tri sông núi nh lòng tê.

Cnh xưa li cũ vườn hoa nát,

Nhà mi đường nay đt khách mê.

T nn an thân già x M

Đành thôi tui hc kéo đi lê!

Liêu Xuyên


HỌA: NHỚ QUÊ (*)

 

Ai làm ngăn cách sống xa quê,

Thao thức đêm đêm vẫn nhớ về.

Mây trắng lững lờ bờ bến nớ,

Biển xanh thăm thẳm nhạn bên tê.

Trăng thanh gió mát đâu hờ hững,

Má thắm môi hồng chẳng đắm mê.

Xóm cũ làng xưa bao kỷ niệm,

Sang sông con sáo đậu cành lê.

Texas, April 21st 2022

HỒ CÔNG TÂM 

     (*) xin được chỉnh sửa vài chữ trong bài. (HCT)


HỌA: TÓC XƯA 


Đổi cờ ngơ ngác... lạc xa quê,

Hơn bốn mươi năm vẫn nhớ về.

Xứ lạ nhìn mây lòng thổn thức,

Quê người ngắm tuyết dạ buồn tê.

Hoàng hôn mờ khuất chân trời rộng,

Biển vắng đìu hiu mộng tỉnh/mê.

Đất khách ngậm ngùi bao trăn trở,

Tóc xưa thưa ngọn nhuốm màu lê.

KIỀU MỘNG HÀ

April 21st 2022


HỌA: VỌNG CỐ HƯƠNG

 

Lần tay lẩm nhẩm cách làng quê,

Xa vắng hương thôn biệt bước về.

Đường cũ xa xưa chôn cắt rốn,

Trường an vắng bóng bước chân tê.

Nhớ em gánh nước bờ đê vắng,

Thương bé mục đồng tre sáo mê.

Đất rộng trời cao mây vất vưởng,

Thả hồn cố quốc khéo chân lê.

TRẦN ĐÔNG THÀNH


HỌA: KẺ XA QUÊ

 

Vẫn còn vương vấn mối duyên quê,

Đã bỏ đi xa chẳng trở về.

Thuở ấy em thường hay bẽn lẽn,

Tôi vừa mới lớn biết mô tê.

Hoa thương chưa gắn trên làn tóc,

Nỗi nhớ len vào trong giấc mê.

Đã lựa lần ngày trôi phẳng lặng,

Mảnh đời lữ thứ cứ mang lê.

April 22, 2022

Võ Ngô  


HỌA: NƠI ẤY LÀ QUÊ

 

Ấp ủ trong lòng một cõi quê,

Nơi xa phía ấy mãi trông về.

Nhà nghèo mái thủng xem trời ướt

Khi đói bụng mềm lết cẳng tê.

Mẹ mảnh áo buồm chìm giữa cực

Cha manh khố tải liệt trong mê.

Hai thân quằn quại đi theo Tổ,

May mắn con giờ thoát kiếp lê.

Trần Như Tùng 

(21-4-2022)

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2022

Thơ Ý NGA và Dư Thị Diễm Buồn - Nhạc DÂN C HỦ CA

 


AI GIẾT NGƯỜI?

Bao nhiêu “Sinh Bắc, tử Nam”?
Bao nhiêu chết bởi lòng tham bạo quyền?
Bao nhiêu đáy biển đêm đen?
Bao nhiêu “Cải tạo” nhỏ nhen ngục tù?

Ý Nga, 20.4.2022





NỔ!

Chỉ cần bấm nút mà chơi
Cái gì nguyên tử cũng… xơi mạng người
Thả bom xuống, bất cần đời
Tay chơi máu Cộng làm trời Ukraine!

Ý Nga, 20.4.2022






Thơ: Ý Nga
Nhạc & trình bày: Nhóm Dân Chủ Ca
Kính mời quý Trưởng vào “links” sau đây để nghe bài hát:
 1.
Con chuồn chuồn không đậu
Bay theo! Bay theo hoài!
Đóa hoa trên bờ giậu
Tím màu thương nhớ ai?

Bước chân trâu nằng nặng
Lưỡi cày giữa đồng sâu
Giọt mồ hôi mằn mặn,
Theo em đến mấy châu?

Em viết hoa: ĐỒNG BÀO
Tô màu thật ngọt-ngào
Vẽ thêm hoa, thêm bướm
Thương là thương biết bao!

Hoa VIỆT NAM em cắm
Bên dân-tộc, quê-hương 
Bao nhiêu năm ngồi ngắm
Thương thời thương quá thương!
  
2.
Trời mưa còn bì bõm
Trẻ vốc nước đùa nhau? 
Ngoại già thêm miệng móm
Không em, ai ngoáy trầu?

Anh ơi! Vành nón lá
Không còn đội trên đầu
Mà che hoài bóng mát
Thơ đề còn đủ câu*?
 
Em viết lên chữ: TÌNH
Đem dâng cho dân mình
Em viết hoa: TỔ QUỐC
Nắn nót cho thật xinh!
 
Hoa Việt-Nam em cắm
Bên dân-tộc, quê-hương
Bao nhiêu năm ngồi ngắm
Thương thời thương quá thương!
  
3.
Anh ru em buổi tối
Bằng ca dao ngọt ngào.
Em nhắc anh buổi sáng
Bằng tục ngữ Mẹ trao
  
Em thương hoài Đất Nước
Việt Nam mai về đâu?
Bảy Lăm sau và trước
Thời nào thật sự đau?

Quê hương còn bao thước
Thì Âu, Lạc gần nhau?
Đi thêm cần bao bước,
Dân em mới hết sầu?

Ý Nga

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
 MÀU HOA TÔI YÊU 

Anh đến thăm em một chiều nhạt nắng
Bước quân hành theo cuộc chiến dằng dai
Trong việc làm đồng phục em màu trắng
Đóa bạch hồng anh cài lên tóc mây...
 
Từ dạo đó em yêu màu hoa trắng
Còn biển, rừng, sông, núi... anh thiết tha
Yêu vườn ruộng mênh mông vàng hoa nắng
Yêu trời xanh rực rỡ dãy ngân hà...
 
Anh mãi yêu thiên nhiên, nên lỗi hẹn
Để cho em thờ thẫn nỗi chờ mong
Hỏi gió, trăng, mây... bao giờ anh đến,
Bóng dáng em, anh còn có trong lòng?
 
Bởi hờn dỗi... em không thèm đợi nữa,
Không nhớ anh, dù sen trắng nở hoa
Chẳng chút vui, ông phát thư gõ cửa
Ghét ánh trăng thanh thoát trải quanh nhà...
 
“... Anh về rồi em ơi đừng hờn dỗi...
Yêu quê hương, yêu đời lính, yêu em...
Trót lỡ hẹn chưa về, anh chịu lỗi!
Sau hôn phối... ta chung sống lâu bền...”
 
Hai mươi, tháng mười hai, sáu mươi chín
Vương miện trắng anh cài tóc cô dâu
Hạnh phúc bên nhau niềm tin thánh thiện
Nguyện “Cùng cam cộng khổ” đến bạc đầu...
 
Giáng Sinh nay, em khóc màu hoa trắng!
Màu trắng khăn sô phủ tóc buông dài...
Ngày vui trở lại! Sao anh xa vắng?
Hoa tang chồng... em cài lên tóc mây!
 
Tệ xá Diễm Diễm Khánh An
California, Thu vũ Đông phong
Ngày 13 tháng 12 năm 2021

DƯ THỊ DIỄM BUỒN