Thứ Năm, 7 tháng 7, 2022

Dạ Quỳnh Hương - thơ Hoàng Ngọc Quỳnh Giao - nhạc Phạm Anh Dũng

 

Em ơi, đêm thơm một đóa quỳnh
Cùng em hương vương không gian
Cho ta mơ say mộng ngát tình
Quyện màu sắc thắm môi em

Rồi tình ta như trăng sáng ngát trên cao
Bầy chim uyên lao xao theo gió đêm về
Ngàn vì sao đua nhau thắp nến lung linh
Dòng sông đêm dâng lên tiếng hát long lanh

Là la lá la la
Là la lá la la
Là là la

Đêm khuya trăng sao vàng dáng quỳnh
Hồn ta ngây say tơ duyên
Môi em dâng thơm một chút tình
Ngạt ngào sắc đóa trinh nguyên

Nồng nàn quỳnh hương thơm giữa cánh môi xinh
Lòng ta nghe xôn xao cây lá xanh tình
Màu thời gian như ngưng khép thoáng mong manh
Trần gian đêm hân hoan tiếng hát reo vang

Dạ Quỳnh Hương, hoa ơi!
Dạ Quỳnh Hương, em ơi!
DẠ ... QUỲNH ... HƯƠNG ...

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

CẢM ƠN CÂY BÚT - Thơ NGÔ MINH HẰNG


 Cũng là cây bút mà thôi

Cùng chung nhiệm vụ giúp người chép - ghi
Trẻ thì viết những gì học được
Luyện trí tài tìm hướng đi lên
Bắt đầu chữ LỄ trước tiên
Sau VĂN, KHOA, TOÁN, là miền ĐỊA dư
Môn SỬ dạy kể từ lập quốc
Bao anh hùng vì nước hiến thân
Những ĐINH, LÝ, NGUYỄN, LÊ, TRẦN
Thời nào cũng có hiền nhân giúp đời
Đem xương máu dựng trời Nước Việt
Đem tài năng kiến thiết  quốc gia
Học Địa đặng biết nước nhà
Ba miền, bờ cõi sơn hà là đâu
Để yêu mến rừng sâu núi biếc
Giang sơn ta, nước Việt muôn màu ...
Và kỳ quan khắp năm châu
Do tài Thượng Đế nhiệm màu toàn năng
Môn Khoa, Toán vẫn hằng áp dụng 
Vào thiên nhiên mà dựng cao đời
Nhà buôn tính vốn tính lời
Nhà bác học tính biển trời, gom, thâu !
Có hưng thịnh, dân giàu nước mạnh
Là nhờ nơi đèn sách mà nên
Môn Văn, ấy chính là nền
Đổi trao tư tưởng đầu tiên của người
Tuỳ giáo dục, tùy nơi nhân cách
Tuỳ tâm tình, đạo hạnh, hiền lương
Hoặc tuỳ điên đảo kỷ cương
Sân si, độc ác,  bất lương, gian hùng
Chỉ cần thấy CÁCH DÙNG NGÔN NGỮ
Sẽ biết ngay: VÌ CHỮ LÀ NGƯỜI 
Gốc sâu thì lá không tươi
Vô nhân chẳng nẩy được chồi, được hoa ...
Muốn nhận diện hiền hoà, gian hiểm
Đọc lời văn là biết tỏ tường !
 
Cảm ơn chữ nghĩa, từ chương
Cảm ơn cây bút dẫn đường, bút ơi !!!
 
Ngô Minh Hằng
23.10.2008

MÙA PHƯỢNG NĂM XƯA - Thơ Trần CôngLão Mã Sơn

 


 

Hè về cây  Phượng Vĩ trổ hoa

Hai tháng Hè, hoc sinh bãi khóa

Ban bè thân buôn bã chia tay

Tui mười ba, tình đu chớmn.


Nht cánh Phưng  ép vào tp v

Kèm thơ xanh trao tng người yêu

Gp mt nhau, hai người b ng

Bui chia tay bun biết bao nhiêu !



Ro mt trông chng thy ai nhìn

Nàng e dè, nhn bc thơ tình

Tng li chàng n cười e p

Má lúm đng tin, xinh tht xinh.

 

Ngày trưởng thành chàng  đi giữ nước

Nàng phương xa ct bước theo chng

Mi tình đu đt si tơ hng

Con đò xưa xa ri bến cũ.

 

Ngoài biên cương núi rng giá lnh

Nơi tin đn phiên gác đêm mưa

Chàng m thy cô đơn, hiu qunh

Nh thương người Mùa Phương Năm Xưa.

 

TRần Công/Lão Mã Sơn

"Đường Vào Mùa Thu " ( Nguyễn Hà & Mây Tím Song Ca) - và " Nắng Hạ Chờ



Mưa rơi thấm cỏi lòng
Bãng lãng trên đồi thông
Màn khói sương vời vợi
Thầm mơ nắng mãi còn

Hoàng hôn buông đắm đuối
Một buổi chiều bên sông
Quyến rũ nàng mây tím
Miên man giọt nắng hồng

Biết nói sao cho vừa
Trưa hè thoảng gió đưa
Nơi làng xưa dấu ái
Ngóng đợi dưới cơn mưa
Phượng đỏ chân trời tím
Ngàn thơ Nắng Hạ Chờ!

Arna 27.6.2022
Mây Tím ( MM)

" VTAH"

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2022

Cành Mai Sương Sớm. - 早梅 Tảo mai - Thơ Dịch XUÂN MAI



Ngũ nhật kinh hàn lãn xuất môn
Đông phong tiên dĩ đáo cô côn
Ảnh hoành thủy diện bang sơ bạn
Hoa áp chi đâù noãn vị phân.
Thúy vũ ca trầm sơn điếm nguyệt
Họa long xuy thấp Ngọc quan vân
Nhất chi mê nhập cố nhân mộng
Giác hậu bất kham trì tặng quân.

Phật Hoàng Trần Nhân Tông
Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử.

<Hoa Anh Dao trang.jpg>

Cành Mai Sương Sớm.

Năm hôm giá rét đến chùn chân
Vườn cây cô quạnh gió lâng lâng
Mặt hồ in bóng, tan băng giá
Hoa nở trĩu cành trong nắng xuân.

Tiếng hát như quyện vào ánh trăng
Đường mây sáo trúc lắng cung ngân
Một cành mai nở trong mơ đến
Biết tặng làm sao hỡi cố nhân.


Xuân Mai

Địa chỉ điện thư của Tác Giả

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2022

PHẬT TÂM - Kính nhớ về Đại Tá Trần Doãn Thường. - Thơ Ngô Minh Hằng

 

Nhớ xưa, thuở Bác sinh tiền
Thấy tôi khờ khạo, Bác khuyên những lời:
 
" Nhân gian, lòng dạ con người
" Thiên hình vạn trạng, đổi dời dường bao!
" Biết người tâm địa ra sao
" Mà mình chân thật thấp cao, ngọn cành
" Rồi ra lỡ lúc chẳng lành
" Người đem rao bán thì thành phiền ra
" Xưa nay trong chốn ta bà
" Kẻ gian hại kẻ thật thà, đúng không?
" Điều thẳng họ nói thành cong
" Giấu tay, che mặt, thổi phồng, phun dơ
" Chẳng ai biết trước chữ ngờ
" Cho nên ta phải phòng hờ về sau..."
 
Chao ơi, lời Bác thâm sâu
Mà tôi như thể tai trâu nghe đàn
Không nhiều kinh nghiệm nhân gian
Tưởng rằng người có lòng vàng, tôi tin
Bây giờ thì thật như in
Bao lời đá nổi lông chìm sân si ...
Ngày xưa Bác nói câu gì
Hôm nay hiện rõ như ghi từng lời
Ra trong điên đảo cõi đời
Biển sâu đo được, lòng người thì KHÔNG !
Bước đời nay đã vào Đông
Hiểu ra, tuổi đã bềnh bồng mây trôi
Trần gian ngắn lắm kiếp người
Cảm lòng lương thiện tạo đời hương hoa ...
 
Bác ơi, lời Bác hôm qua
Chứa muôn ý ngọc, tình ngà, Phật tâm !
Cảm ơn lòng quế hương trầm !!!
 
 
Ngô Minh Hằng
23/06/2022

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2022

BUÔNG: Thơ Thiền vị KIỀU MỘNG HÀ & Thơ Họa - HÔ CÔNG TÂM



BUÔNG

Thiền hành tắm nắng sớm mai
Đóa sen bừng nụ... buông ngay ưu phiền
Nhìn viên đá trắng ngoan hiền
Cưu mang mảng cỏ, buông tiền kiếp xưa
Bên hồ vốc từng hạt mưa
Hạt rơi trên đá, hạt vừa buông tan
Ô kìa một đóa ngọc lan
Hồn nhiên buông thả hương ngàn ngất ngây
Ung dung nhặt chiếc lá thay
Lá buông trên lối, lá cài cành khêu
Chờ nghe rào rạt tiếng kêu
Lá buông yểu điệu nhẹ hều... vô thanh
Về phòng lần giở trang kinh
Buông theo hơi thở... ngỡ mình khói sương
Tiếng chuông tỉnh giấc vô thường
Ba ngàn danh Phật chuông buông xóa nhòa

Kiều Mộng Hà
6-22-2022
---
Bài Họa

TẬP THIỀN

Sen hồng nhỏ giọt sương mai
Tọa thiền những tưởng xả ngay muộn phiền
Cá hồ phe phẩy dịu hiền
Vẳng nghe chuông chợt ngộ tiền duyên xưa
Có ai ngồi đếm giọt mưa
Bên hiên tí tách như... vừa hợp tan
Gió đâu thoang thoảng hương lan
Lưng trời cánh nhạn bạt ngàn ngó ngây
Đèn khuya leo lét thương thay
Đầu non một mảnh trăng cài lêu khêu
Đêm nằm nghe tiếng vạc kêu
Tưởng chừng thân xác nhẹ hều lạnh tanh
Mơ màng niệm khúc tâm kinh
Ngỡ hồn lãng đãng gieo mình cầu sương
Cúc-koo âm vọng lạ thường
Bên sông nắng tắt, chiều buông nhạt nhòa

Austin, June 23rd 2022
Hồ Công Tâm

VẾT SÂU XÉ LÒNG - Thơ XUÂN MAI



* Viết tặng Thuyền Nhân VN


Tên tôi là Nguyễn Thùy Nhiên
Viết dòng dư lệ oan khiên để đời
Trăm năm trong kiếp con người
Những điều bất hạnh một đời cưu mang

Đời tôi như triệu người đang
Nỗi đau mất nước bàng hoàng xác thân
Sống đời lưu lạc tha nhân
Niềm đau uất hận quẩn quanh tháng ngày

Cõi lòng bao nỗi đắng cay
Quê hương đất nước đong đầy vai mang
Nỗi nhà canh cánh ngổn ngang
Con tim rạn vỡ nát tan cuộc đời

Ngược dòng quá khứ xa xôi
Viết lên tâm trạng phận người lưu vong
Trải qua bao những thăng trầm
Vết thương rỉ máu mà lòng chưa nguôi

Bao nhiêu câu chuyện đổi đời
Trăm bề nghìn nỗi khóc cười đớn đau
Đoạn trường trong cuộc bể dâu
Oan khiên gieo nỗi thảm sầu ai đong?

Quê tôi bên dòng Cửu Long
Những con sông chảy xuôi dòng phù sa
Làng quê yên ấm nếp nhà
Đến ngày ly loạn bóng ma mượn hồn

Bẩy Lăm bao nỗi đoạn trường
Niềm đau thống khổ tiếng buồn hờn căm
Chong đêm ruột rối tơ tằm
Cảnh nhà tan nát ruộng đồng xác xơ

Quê hương nhuộm đỏ mầu cờ
Người đi cải tạo kẻ chờ chung thân
Sĩ phu vùi chốn rừng xanh
Để quân cướp nước lộng hành tác tung

"Đổi đời" máu nhuộm thành sông
Anh hùng tuẫn tiết một lòng trung trinh
Gái trai già trẻ giữ mình
Nổi trôi vận nước mưu sinh kiếp người

Cha tôi "lính ngụy nợ đời!"
Mười năm cải tạo phương trời cách ly
Mẹ tôi đánh đổi xuân thì
Nuôi chồng gánh vác tiếc gì chiếc thân

Nuôi con bao quản nhọc nhằn
Vùng kinh tế mới tập tành mưu sinh
Trẻ thơ theo cuộc hành trình
Nông trường lao động quấn khăn cổ cò

Cha già nặng gánh con thơ
Tìm đường vượt biển huyễn mờ xác thân
Trải bao cay đắng nhọc nhằn
Đợi đêm trừ tịch liều mình vượt biên

Lòng đau tấc dạ ưu phiền
Ra công lèo lái con thuyền TỰ DO
Bao nhiêu giông tố vỡ bờ
Ra đi một mất mười ngờ rủi ro

Dấn thân đánh đổi mầu cờ
Dẫu không chết biển cũng vô nhà tù
Quyết lòng đành đoạn sầu tư
Hy sinh hai chữ tuyệt mù bóng đêm

Bao năm đau đáu nỗi niềm
Bước đi một bước dặm nghìn gian truân
Bờ lau bụi nứa ẩn mình
Lương khô nước uống trăm phần lo toan

Đến ngày đêm tối thuyền quang
Dìu nhau dắt díu rỡ ràng qua sông
Nín hơi thở gượm tấc lòng
Con thuyền không bến dòng sông mơ hồ

Nghẹn ngào tiếng khóc trẻ thơ
Bóng đêm trừ tịch sóng xô thét gào
Biển trời thân phận lao đao
Chắp tay khấn nguyện đón chào bình minh

Bóng đêm xua đuổi bóng hình
Thuyền chao sóng vỗ dập dềnh biển khơi
Lênh đênh góc bể chân trời
Thuyền trôi rẽ sóng ngỡ người tầm ngư

Giật mình giây phút thiên thu
Niềm vui dập tắt kể như tàn đời!
Công an cướp biển ngoài khơi
Tóm thu vàng bạc bắt người chuộc thân

Đối đầu thập tử nhất sinh
Đang treo mạng sống trên cành cây khô
Trời thương bọn cướp giả lơ
Sau khi lấy của cũng lờ cho qua

Thuyền trôi đi mãi phương xa
Thoát cơn thống khổ chưa qua ngặt nghèo
Dật dờ trong cảnh óc eo
Gặp ngay hải tặc thét gào hung hăng

Đánh nhào uy hiếp thuyền nhân
Khảo tra vàng bạc mặc tình kêu van
Lũ người dã thú lòng hoang
Lưỡi lê giáo mác ngang tàng hành hung

Chị em lâm cảnh khốn cùng
Chúng giam hãm hiếp thét gầm kêu la
Súng kề miệng cổ âm ba
Sẵn sàng nả đạn bước qua xác người

Con thuyền trồi sóng ra khơi
Lắc lư trong tiếng hét cười dã nhân
Bỗng dưng thuyền vỡ tan tành
Đứt lìa hai mảnh xác thân chia lìa

Tiếng người gào thét thảm thê
Mồ chôn tập thể thác về biển khơi
Mẹ tôi bám ván thuyền trôi
Xác anh em thả khoang đời nắng mưa

Ông tôi chìm dưới sóng xô
Trăm nghìn lớp sóng vỗ bờ đêm đen
Bầu trời ngập nỗi oan khiên
Ma vương quỉ dữ hát trên thảm sầu

Biển đen thăm thẳm một mầu
Nỗi đau chung cuộc theo nhau về trời
Chuyến tàu định mệnh than ôi!
Cướp đi tất cả những người thương yêu

Hồn tôi như khói sương chiều
Nỗi đau tuyệt vọng, tiếng kêu xé lòng
Đất trời tiếng gọi hư không
Đêm sâu thăm thẳm tận cùng bóng đêm

Đời tôi đi giữa miếu đền
Viết dòng dư lệ thắp đêm nguyện cầu
Cho người nay đến nghìn sau
Khúc quanh lịch sử thẫm mầu bi thương

Trăm năm cát bụi mù đường
Tình quê non nước người thương theo cùng
Mai về thăm lại dòng sông
Bên bờ Đá Bạc trải lòng mơ xa

Bạc Liêu, Một chốn Quê Nhà!
Nhìn con trăng tỏ hồn ta chín chiều
Thắp lòng ngọn lửa tin yêu
Mong sao xóa được vết sâu xé lòng??

Ai về nghe chuyện dòng sông
Biển Đông dậy sóng cõi lòng mang mang
Tôi đi trên cánh đồng hoang
Ngược dòng quá khứ về ngàn dâu xưa

Quặn lòng nghe tiếng ầu ơ
Lời ru của Mẹ năm xưa vọng về
Bao giờ cất bước đường quê
Tôi về với Mẹ trong khe đá nằm

Ru đời hết những hờn căm
Trăm năm chung cuộc kiếp tằm nhả tơ
Vần thơ gói trọn sầu mơ
Cuộc đời ly loạn tiếng thơ đã chùng

Thơ tôi như gởi tiếng lòng!

Xuân Mai

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2022

TỰ SỰ KHÚC - Thơ NGUYỄN VĂN ĐIỀU



TỰ SỰ KHÚC

Có lúc buồn lái xe ra phố
Ngồi góc quán quen ngó lại mình
Thiên hạ cứ như luôn bận rộn
Ta nhìn ta trong cõi nhân sinh

Ngày tháng vẫn qua đều trước ngõ
Một ta phơ phất giữa quê ai
Bao nhiêu năm mòn con mắt đỏ
Nỗi đau nào còn đó chưa phai

Bước thấp bước cao cùng nhân thế
Gởi buồn vui một thuở quê người
Ai vỗ tay giữa ngày dâu bể
Ta nghe lòng rưng rức chưa nguôi

Xin gửi người một chút khói sương
Một ta bóng nhỏ giữa vui buồn
Một thuở đường trần mơ vị ngọt
Mà thương đời còn lắm nhiễu nhương.


SINH NHẬT 2022

Phượng tím nở đó đây trên lối phố
Tôi nhìn tôi nhìn ngày tháng qua nhanh
San Jose bây giờ đang vào hạ
Nhớ một thời thuở áo trắng quần xanh

Ngày tháng vẫn âm thầm đi qua mãi
Mà lòng trần còn đó lắm ngổn ngang
Đời công nghiệp dông xe đi vội vã
Tôi như trôi theo cuộc sống vội vàng

Xin vẫy tay chào bao mùa hạ cũ
Có nắng vàng đôi bướm lượn bên vai
Tôi ngồi lai với phố người tất bật
Thương đời minh đã tóc trắng đời trai

Viết bài thơ buồn vui cùng sinh nhật
Lòng dỗ lòng quên ngày tháng lưu vong
Thắp nén nhang nhớ người còn kẻ mất
Những ân tình một thuở dễ gì xong

Thôi nhé về rong chơi cùng tuế nguyệt
Để tiêu dao ấm lạnh với tuổi vàng
Bởi nhân thế đảo điên ai nào biết
Nên nhủ lòng tìm một góc bình an.


TÌM CHÚT BÌNH AN.

Đốt trầm tôi lễ Phật
Cho lòng chút bình an
Ngày đi qua tất bật
Mà dông đời miên man

Em se sua màu áo
Tô thêm môi cho hồng
Quên đi thời chạy gạo
Tìm lại tuổi thanh xuân

Hai bàn tay mười ngón
Mà lòng còn phân vân
Tuổi xanh nào đánh mất
Khi chỉ có một lần

Ai đi vào ngõ tối
Khi trời chiều chuyển mưa
Thời gian qua đi vội
Hắt hiu ngọn gió lùa

Tôi chong đèn lễ Phật
Bao chuyện còn ngổn ngang
Làm sao nhìn lẽ thật
Khi đời còn gian nan.

NGUYỄN VĂN ĐIỀU

San Jose,June 2022.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2022

VINH DANH HIỀN PHỤ - NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT


 

                   Vinh danh Thiên Chức làm Cha,

                       Công ơn Hiền Phụ bao la ngàn trùng.

        Tình cha vời vợi vô song

        Trời cao biển rộng cũng không sánh bằng.

        Cha là ngọn tháp hải đăng

        Giữa trời bão tố soi đường con đi .

        Cha là suối lộc từ bi

         Cho con tắm mát từ khi chào đời.

        Cha là sức sống tuyệt vời

        Truyền sinh sự sống làm người trần gian.

        Khi trời gió lạnh mưa ngàn

        Cha ngồi canh thức đêm tàn ru con.

        Đường trần tuy lắm gian truân ,

        Cha là bổn mạng thiên thần ngày đêm.

        Cha ơi máu chảy ruột mềm

        Tình cha sưởi ấm đời con bốn mùa .

 

                  NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

 

       HONOR OF THE FATHER’S DAY

                      ( Tránlation by Google )

     

        Father's love is unparalleled

        The high sky and the wide sea are not comparable.

        Father is the lighthouse tower

        In the middle of the stormy sky, light my way.

        Father is a fountain of compassion

         Give my lìfe cool bath from birth.

        Father is great vitality

        Transmit life as a human being on earth.

        When it's cold and rainy

        Father sat awake at night lulling me.

        The bare road is very arduous,

        Father is the guardian angel day and night.

        Father, the blood is soft in the intestines

        Father's love warms children's life in four seasons.

 

                  NGUYEN DINH HOAI VIET