Thứ Tư, 23 tháng 8, 2023

NĂM THÁNG TRÔI . - Thơ Thu Chi Lệ

 


Ngày xưa ta hồn nhiên biết mấy

Chỉ biết đùa vui với cỏ cây

Đêm nhìn những vì sao lấp lánh

Vầng trăng vằng vặc giữa trời mây..

 

Đã trải qua bao mùa ly loạn

Người đâu còn kiếp sống bình an

Vẫn còn thương nhớ về dĩ vãng

Mong tìm giây phút bớt bâng khuâng

 

Đời đã theo dòng nước cuốn trôi

Hoa kia mới nở sao phai phôi

Mây trắng về đâu khung trời xám

Con thuyền mất hướng giữa chơi vơi

 

Thuở xa nhau nghe lòng quạnh vắng

Một ngày dừng lại bước phiêu du

Gió xa về cho hồn lạnh giá

Trời nơi đây lãng đãng sương thu

 

Ngẫm cuộc đời bao ngày hạnh phúc

Giọt sầu vương vấn những ngày qua

Tiếc xuân đi mãi sao đành đoạn

Ta nhớ gì giấc mộng đêm qua

 

Ngọn gió đêm qua buốt cõi lòng

Hàng cây yên ngủ một mùa đông

Cánh  hoa  run rẩy mùa tuyết giá

Tóc ngày xưa giờ đã pha sương

 

Đâu còn người em của tháng năm

Mắt sầu vời vợi cõi xa xăm

Mây nước đã nghìn thu trắc trở

Kỷ niệm mờ phai năm tháng trôi..

 

      Thu Chi Lệ

 Viễn xứ, Tháng 12. 2022

  (""Những Dòng Thơ Cuối")

Thu Chợt Tới Thơ Trần Quốc Bảo



Thu Chợt Tới   

 

Mùa Thu chợt tới, cây chưa biết…

Gió còn ngủ quên trong lá xanh.

Liễu vẫn nghiêng đầu, hong tóc biếc,

Tường vi hoa đỏ rực trên cành!

 

Mùa Thu chợt đến, em vô tình…

Má núm đồng tiền, cười rất xinh,

Vẫn đem nắng Hạ, cài lên tóc,

Thấy cánh phượng rơi, bỗng giật mình!

 

Thời gian mở cửa cho Thu tới,

Nắng vàng hổ phách, tiết Thu phân.

Trời đất vô thường, song hữu hạn,

Con người hiện hữu, nhưng phù vân.

 

 



Thu đã về, sao Hè chưa đi?

Lửa hồng thiêu đốt Hạ Uy Di!

Bao nhiêu oan thác, nào ai biết…

Lệ Thu ướt khung trời biệt ly!

 

Thu đã về chưa, trên Quê Hương?

Sài gòn nhung nhớ, trời một phương.

Tụ do, Công lý… còn không nữa!

Ta gửi về Thu muôn nhớ thương!

 




 Nhớ xưa, những thành phố sương mù…

Ban-Mê-Thuột, Kontum, Pleiku!

Quanh năm giầy saut mang bụi đỏ!

Buồn-muôn-thuở,... quanh năm mùa Thu!

 

           Trần Quốc Bảo

                Richmond, Virginia

           Địa chỉ điện thư của tác giả:

          quocbao_30@yahoo.com 

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2023

Anh Đi ...Hạ Buồn _ Thơ Ngọc Quyên



Anh Đi... Hạ Buồn 

Mưa rơi ướt cánh phượng tàn
Tả tơi trong gió ngút ngàn người đi
Ve không cất tiếng biệt ly 
Nỉ non như thuở xuân thì biết yêu .

Dưới trời mưa lạnh tiêu điều 
Còn đâu rực rở ráng chiều lung linh 
Người đi để lại dấu tình 
Một đời thổn thức bóng hình đã xa .

Chỉ còn mưa lạnh nhạt nhòa
Lời thương chưa nói mắt đà rưng rưng 
Thôi thì thôi nhé thôi đừng
Nói lời chia cách nghìn trùng nhớ nhau .

Biệt ly gió thoảng qua mau 
Lỡ yêu thì biết làm sao hỡi người ?
Hãy như ông Tạo đổi dời 
Thu vàng lại đến quên rồi hạ xưa .

Chút tiếc nuối , chút mong mưa 
Một chiều em đến gió đưa em về 
Đường mưa ướt lạnh tái tê
Một mình cHân bước cơn mê lụi tàn .


Ngọc Quyên

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2023

Thơ Ý Nga: ĐÚNG LÀ ĐÀN ANH, KHÔNG HAM HÀNG MÃ,




THIÊN THU DI HẬN

Minh quân trị nước, thương dân
Có đâu độc ác đảng đoàn dã man,
Có đâu bán cả giang san,
Bắt dân nô lệ lầm than xứ người!

*
Thương dân cất tiếng kêu Trời
Tả tơi đến cả mấy đời lệ rơi!

Ý Nga, 21-2-2013




CHỌN BẠN


Suy một ra ba, giữ để dành
Việt gian, Việt Cộng chạy loanh quanh
Chọn sao: liêm chính, đồng hành, mạnh
Bản lãnh, tâm thành. Kỹ nhé anh!

Ý Nga **20-2-2013




TIỀN TỪ THIỆN VỀ ĐÂU?

Bao lừa phỉnh linh đình no túi đảng
Chớ hy sinh vụng tính những ân tình,
Đừng cho tiền phường khiếp nhược cầu vinh,
Không dung dưỡng phường Việt gian bán nước!

Ý Nga, 16-2-2013


Playlist nhạc đấu tranh phổ thơ Ý Nga




Ý Nga kính giới thiệu quý Văn Thi Hữu và chân thành cám ơn website đã lưu trữ thơ văn, nhạc, của Ý Nga cùng bạn hữu:


TIẾNG THÔNG REO - A.C.La. & -Quốc Gia Hành Chánh



http://tiengthongreo.blogspot.ca/search/label/%C3%9DNga






QUÊN RỒI TỘI ÁC VI XI?

Thiếu tỉnh thức, luôn ngập ngừng, chao đảo
Mơ hão huyền: “Cơm áo được bảnh bao!”
Bao: chặt đầu nhấn nước (của đảng nao)
Bao “trí tuệ đỉnh cao” mơ toàn… máu.

Ý Nga, 2023

*Bao > viết theo 3 nghĩa: cái túi, nhiều và trau chuốt (bảnh bao)


ĐÚNG LÀ ĐÀN ANH, KHÔNG HAM HÀNG MÃ!

Thâm trầm, nội lực vô biên
Sử nhà học hỏi, thường xuyên góp phần
Vinh danh, bảo vệ cờ Vàng
Lòng thành, chí vững, chẳng màng gian nan
Mặc phường chao đảo khoe khoang
Chẳng hề sa ngã, bán thân, lụy, hàng.

*
Bao nhiêu hàng mã xuềnh xoàng
Đốt người như giấy, Việt gian bày trò
Sơn cam, hồng, đỏ: hóa… tro
Vậy mà lắm kẻ cứ cho đầu vào!

Khen anh khí tiết thanh cao
Luôn luôn sáng suốt không lao vào thù
“Mỹ nhân kế?” Họ hỏi hù
Anh cười cười, thổi phù phù ra sân!

Ý Nga, 2023



TUI HỔNG HIỂU

Thương anh ở tính khác người
Giả nai, ai hỏi vẫn lời: -Rất ngu!
Cu li, trình độ mèo mù
Học hoài chưa hiểu: Cộng thù… khôn chi?

Ý Nga, 13.8.2023

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2023

DÒNG THƠ CHƯA CẠN ? - Thu Chi Lệ

Ta viết những vần thơ đầy trang giấy

Trải tâm tình nầy cho đến mai sau

Như cây già cỗi mãi trên non cao

Như giây phút chia tay lần tiễn biệt

 

Dòng máu chảy vào tim như sóng biếc

Hồn lắng nghe ai hát khúc yêu thương

Đêm về trong giấc mộng chẳng bình thường

Lệ bờ mi giấu niềm đau thầm kín

 

Sóng biển vẫn nghìn năm không lặng tiếng

Nghe dạt dào như tiếng hát quê hương

Từ khi ta lạc bước chốn trầm luân

Chút kỷ niệm cho nghìn sau đã mất

 

Mỗi chiều lên nỗi sầu thêm chất ngất

Cho hồn mình phiêu lãng giữa cơn mơ

Bài thơ trên giấy cũ mực phai mờ

Như cuộc tình qua rơi vào hư ảo

 

Ai nghe chăng tiếng tiêu sầu áo não

Đưa hồn ta sương khói phủ mênh mông

Một đời qua lưu lạc cõi vô thường

Tìm đâu thấy bài thơ trăm năm trước

 

Dẫu đường đời những bước chân xuôi ngược

Phút giây nào lòng bỗng thấy bâng khuâng

Biết tìm đâu xanh ngát một mùa xuân

Ta gửi vào những dòng thơ chưa cạn

 

Chốn muôn trùng thương về nơi phố cát

Ghi nhớ ngàn sau  một thuở dấu yêu

Dòng thơ ấy trong veo dòng suối ngọt

Thăm thẳm đường xưa những buổi chiều…

 

      Thu Chi Lệ

   ( Ngày 20.07.2022)

     ("Những dòng thơ cuối")

NHỮNG MÙA THU - Thơ Nguyệt-EmXưa



Tôi đã từng yêu những mùa thu
Dù phương trời cũ đã xa mù
Nơi ấy người xưa không còn nữa
Kể cả vành nôi, tiếng ru hời.

Tôi đã từng yêu con đường làng
Mùa sim tím ngọt gió mênh mang
Gàu khua giếng đá, trăng nằm đợi
Chị gánh nước về bóng xiêu ngang

Thu của nhẹ nhàng muôn lá rơi
Sao lòng nặng trĩu tiếng xưa cười
Mây chiều trắng quá và xanh quá!
Từng cánh chim di ngút lưng trời.

Thu sẽ về thôi mà tôi không
Suối ơi có đợi lá vàng rong
Đêm trường ai đợi người trong mộng
Và có bao giờ thương nhớ mong...

Nguyệt-EmXưa

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2023

Thơ ĐẶNG XUÂN XUYẾN (ViệtVănMới)

 

SÂN GA

- Tặng nhà thơ Như Ý Gialai - Chủ nhiệm web Phố Núi Và Bạn Bè -

Ông lão ngồi sân ga
Lầm lũi đàn rồi hát
Trời đang mưa nặng hạt
Gió quẩn ngoài phố thưa.

Bà lão ngồi nhìn mưa
Tay lần lần tràng hạt
Tiếng đàn như muối xát
Ai oán từng nốt rung.

Bà lão người miền Trung
Ông lão người xứ Bắc
Hai phận đời cơ cực
Vịn đau mà nương nhau.

Trời bắt đầu mưa mau
Gió quẩn từng câu hát
Nụ cười trên môi nhạt
Thắt lòng mùi gió sương.

Hình như ông mất nương
Hình như bà mất ruộng
Đời gặp cơn ác mộng
Đói nghèo mà tha hương

Hà Nội, trưa 28 tháng 01.2019


TÔI THẤY...

- Tặng cháu Ngô Văn Linh -

Văn bản Đặc khu
Đánh đu câu chữ
“Nước láng giềng chung biên giới Quảng Ninh”
Chẳng yếu tố Bắc Kinh?
Chẳng liên quan Trung Quốc?
Chẳng thách thức lòng dân yêu Tổ Quốc?
Bốn nghìn năm lịch sử
Hơn nghìn năm chinh chiến chống Tàu
Dòng dõi Vua Hùng
Con cháu Quang Trung
Trước kẻ thù
Trước giặc Tàu
Chưa một lần khiếp sợ!

Giờ...
Chệt (*) ra vào Việt Nam như đi chợ
Chúng gom đất, gom nhà
Chúng lọc lừa bán buôn ép giá
Chúng phá rừng
Chúng cướp biển Đông
Chúng biến Việt Nam thành kho thuốc nổ
Ai “rước voi giày mồ”?
Ai khiến triệu triệu trái tim Việt Nam nghẹt thở?
Trường Sa
Hoàng Sa
Bauxite, Formosa...
Bao thảm họa...
Kẻ nào rước về đổ lên đầu dân Việt?

Nên nhớ:
Ông cha ta chưa 1 lần coi giặc Tàu là bạn
Kẻ thù truyền đời không thể gọi anh em
Hào khí nước Nam lẫm liệt oai hùng
Đâu chịu cúi mình trước bá quyền phương Bắc!

(*): Tiếng lóng gọi người Trung Quốc
Hà Nội, ngày 05 tháng 09.2018


CHỌN

Người ta chọn lược tặng sư
Chọn tranh đem tặng người mù ngắm chơi
Người ta chọn điếc ráp lời
Chọn câm phản biện lẽ đời đúng sai.

Người ta, ừ, thế mà tài
Đảo điên thiên hạ diễn hài quậy chơi.

Hà Nội, 26 tháng 10 năm 2020


VĂN CHƯƠNG CŨNG RẶT MỘT PHƯỜNG LÍU LO

- thơ vui tặng Trần Hải Sơn -


Nhà thơ nói giọng ngủ mơ
Nhà văn bẻ giọng giả vờ bị câm
Còn nhà viết sách thì hâm
Chuyện cỏn con lại câu dầm chín chương
Trò đời đã lắm nhiễu nhương
Văn chương lại rặt một phường líu lo.

Hà Nội, trưa 06 tháng 04-2020


QUAN TRƯỜNG

- Tặng: Nguyễn Minh, bạn tôi -


Nào, cứ uống, đếch gì mày phải ngại
Làm “quan to” ngã ngựa cũng chả hèn
Thiên hạ cười. Thây kệ thiên hạ soi
Mày giả xỉn để đời thôi khốn nạn.

Ừ, đời thế. Qua cầu thì hại “bạn”
Dấn quan trường sao mày chả chịu “khôn”
Đục kín dòng mày lại cố gượng trong
Chúng nó đập bởi mày không chịu hỏng

Ừ. Thế nhé. Lấy gia đình làm trọng
Cứ vui đi, mặc thiên hạ vào tròng
Tiếc làm gì mấy thứ của phù du
Thiên trả Địa, đếch gì mày cay cú.

Nào. Uống nhé! Kệ cha thiên hạ đú
Nào. Cứ say! Mặc mẹ thiên hạ cù
Tao với mày trận nữa ngoắc cần câu
Cho trôi tuột trò nhố nhăng thế sự.

Hà Nội, chiều 03 tháng 04.2018