Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2025

Cánh Nhạn Về Đâu ? - Thơ PHƯƠNG HOA

 


(Viết tặng bạn hiền, nữ dịch giả Thái Nữ Lan)

Trăng khuya Tháng Bẩy bơ phờ
Nhớ người phương ấy lòng ngơ ngẩn sầu
Ngân Hà Ô Thước giờ đâu
Gió hiu hắt rải hư hao vào rèm

Vườn thanh vò võ mình em
Sao anh đành để nỗi niềm riêng ai
Những mong năm tháng còn dài
Hẹn ngày tái ngộ trúc mai tỏ tường

Chừ răng chia cách đôi đường
Cả câu vĩnh biệt đoạn trường khôn trao
Biết khi mô thấy lại nhau
Em không đành hẹn kiếp sau hỡi người!

Lòng đau biếng nói thôi cười
Gửi bao tâm sự vời vời theo trăng
Kìa kia cánh nhạn băn khoăn
Quẩn quanh thơ thẩn cung Hằng đợi ai?

Gió mơn hôn tiếng thở dài
Giật mình ngỡ gót chân ngoài song thưa
Nghìn trùng phương hướng nắng mưa
Lật bài thơ cũ hương thừa còn vương.

Phương Hoa
July 22, 2024

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Chán - Thơ Trịnh Tây Ninh


Ô hay! ta chán chính mình
Sáng ra mở mắt: bóng hình cũng đau.
hai tay vốc nước bên cầu,
làm sao gom lại nỗi sầu từng đêm.

Lá rơi lặng lẽ bên thềm
khẽ khàng ta hát điệu êm không lời.
hỏi ai trong cõi rong chơi,
chạnh lòng ghé lại thăm nơi ta buồn?

Người đi cô độc giữa nguồn,
ta ngồi thở nhẹ, sợ hương bay mờ.
còn duyên, sao lạc vần thơ?
chạm tay vào gió cũng ngờ chiêm bao.

Lặng thinh, nỗi nhớ nghiêng chao,
khóc không nước mắt, lao đao hoa vườn
nào ai thấu khúc đoạn trường,
tô son, chải tóc, soi gương thẫn thờ

Mỗi ngày thức giấc bâng quơ,
ước gì mình chết dẫu giờ chưa qua...

Hoa Sen Mùa Hạ

Hái sen cắm mộ anh nằm,
nhớ thương ngày cũ, tình cầm xé đôi.
còn đâu vui, khổ, khóc, cười
như mây qua núi, như lời đổi thay....

Trịnh Tây Ninh

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2025

Có phải tôi không? - Thơ TRẦN MỘNG TÚ


Có người gửi tôi tấm hình trên mạng
cô gái Sài gòn áo trắng khăn tang
đi trong Sài gòn bốn mươi năm cũ
cô gái trong hình có phải tôi không?

Ô hay tại sao tự nhiên tôi nhận
Sài gòn cả trăm cô gái giống tôi
cả ngàn khăn tang trên đầu góa phụ
góa phụ còn hồng một vệt son môi

Ô hay tại sao tự nhiên tôi chối
Sài gòn ngày ấy trắng toát khăn tang
những cô trẻ lắm mắt đầm đìa lệ
theo tay ai dắt đi vào nghĩa trang

Sài gòn bây giờ khói nhang đã tắt
góa phụ ngây thơ tóc đã phai xanh
nhìn lại tấm hình nhận ra cô gái
khẽ gọi tên cô Trần Thị ChiếnTranh.

tmt

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2025

TẠ ƠN HOA KỲ - Thơ Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng


Hôm nay rực rỡ cờ bay,
Tự do phản chiếu tháng ngày vinh quang
Cảm ơn xứ sở thiên đàng
Đón tôi tỵ nạn kinh hoàng thoát thân.

Bỏ sau máu lệ ngập tràn,
Tôi mang mộng ước bình an vào đời.
Giữa lòng đất nước tuyệt vời,
Tôi như cây mới đâm chồi xanh tươi.

Ơn sâu chẳng thể quên người,
Dang tay ôm kẻ di cư thẩn thờ.
Cho tôi trọn vẹn giấc mơ.
Hoa kỳ xứ sở bóng cờ tự do!

Diễn hành cỗ vũ reo hò
Mừng ngày Độc lập ấm no an bình.
Nhờ ơn nước Mỹ tận tình,
Cơ hội học vấn hoan nghinh đến trường.

Tiến thân chẳng ngại kinh thương,
Thượng tôn pháp luật trên đường trời tây.
Dẫu là tay trắng tới đây
Cũng nên cơ nghiệp đắp xây vững vàng.

Quốc gia luật pháp rõ ràng
Tự do, dân chủ ngập tràn muôn phương
Tôi yêu nước Mỹ khôn lường,
Trong tim “nhị quốc” quê hương muôn phần.

Lạ, quen ai cũng tình thân,
Gặp nhau chào hỏi ân cần biết bao.
May thay chính phủ hiện trào,
Vì dân tranh đấu chẳng nao núng lòng.

Cầu trời phù hộ ước mong,
Hòa bình thế giới sống trong an hòa.
Gieo hạt giống tốt gần xa,
Mang niềm vui đến từng nhà, khắp nơi.

Tôi là kẻ đã một thời,
Chạy qua lửa đạn, rã rời tâm can.
Nay nhờ nước Mỹ sẳn sàng,
Dang tay hỗ trợ cưu mang thân nầy.

Cám ơn đất nước phương tây
Tim tôi tạc dạ đong đầy chữ “ân”.

Nguyễn Hồng Dũng (July 4th, 2025)

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2025

Trái Tim Nói Với Em - Thơ Quách Như Nguyệt



Còn lại ngày mai và thêm ngày mốt
Em sắp đi rồi anh nhớ em không?
Trên diễn đàn này không còn em nữa
Chắc chỉ mình anh là nhớ chờ mong

Em lại mơ rồi, chẳng ai mong nhớ
Em lại mộng rồi... chẳng có ai thương
Người nhớ là em, chính là em đó
Em nhớ người ta nên em buồn xo

Em sắp đi xa, đi cho quên ...nhớ
Quên một chuyện tình khờ dại ngu ngơ
Có phải là tình? Không đâu anh nhỉ
Dại gì yêu nhau, không duyên, không cớ
Lại xa vời vợi, xa lắc xa lơ

Đi tìm lãng quên mà sao cứ nhớ?
Càng cố tình quên càng nhớ anh ơi!
Trái tim vụng về, trái tim thổn thức
Trái tim nhức nhối, tình yêu vợi vời

Tim mộng mơ nhiều, hỏi anh có biết?
Tình yêu nhiệm mầu, tình yêu mãnh liệt
Hoa tình còn đẹp mang nhiều tha thiết
Hoa nở đẹp ngời, hạnh phúc anh ơi!

Tim nói với em... ngần ngại làm gì?
Xin chớ ù lì giả bộ ngu si
Chớ để tình bay, tình bay đi mất!
Còn yêu ai được, hãy cứ yêu đi...

Nếu còn yêu được, em muốn yêu anh
Em muốn yêu anh trọn vẹn tim mình!

Quách Như Nguyệt

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2025

NGÀY FATHER’S DAY - Thơ Kiều Mộng Hà


Mỗi lần em ghé nhà con gái
Lại nhớ về anh những tháng ngày…
Một cặp tình già hạnh phúc quá
Bên nhau như nắng ấm ban mai

Những lần thơ thẩn công viên cũ
Kỷ niệm hồn nghe nhói… ngậm ngùi
Mây vẫn mây bay hoa vẫn nở
Sao lòng trống vắng thiếu niềm vui

Mỗi sáng cà phê ngồi tựa cửa
Mắt buồn đăm đắm nhớ người xưa
Kề bên di ảnh lòng như cứa
Ghế trống! Người đâu? Mắt đẫm mưa

Bao đêm thao thức trong phòng vắng
Nhớ giọng “bắc kỳ” thật dễ thương
⁃ Trời lạnh em cần thêm áo ấm.
Mùa này hay cảm lắm… cô nương

Ra vườn chim chóc thi nhau hỏi:
Sao chỉ mình you? Ông lão đâu?
Những miếng bánh mì thơm thịt nướng
Lâu rồi không thấy… đứng tìm sâu?!

Cách gì quay lại ngày xưa đó
Bên cún cùng vui sáng dạo quanh
Hai đứa đan tay thong thả bước
Hân hoan như thuở tóc còn xanh

Ngày Father’s day nay vắng anh
Em như trong mộng giữa trời xanh
Anh ơi! Nếu biết tình ly cách
Thà phụ lòng nhau tránh lệ quanh…
Kiều Mộng Hà
June.08.2025

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025

MÙA HẠ CUỐI CÙNG … - Thơ Kim Loan


Yêu người, yêu phượng, yêu mùa hè
Buổi học cuối cùng, sầu tiếng ve
Sân trường nắng đỏ màu lưu luyến
Nặng trĩu bước chân em đi về

Ngẩn ngơ Thầy đứng trên bục giảng
Bàn ghế im lìm nhớ dáng ai
Từ nay sẽ không còn thấy nữa
Suối tóc dịu dàng, đôi mắt nai …

Cổng trường khép lại, em bâng khuâng
Ngàn lời muốn nói bỗng ngại ngần
Rộn rã những giờ Thầy lên lớp
Đâu ngờ ngày vui trôi qua nhanh

Bóng em xa khuất cuối con đường
Hành lang lớp học, Thầy vấn vương
Vì cô bé có chiếc răng khểnh
Áo trắng ngây thơ buổi tan trường

Ép đôi cánh phượng vào lưu bút
Nâng niu kỷ niệm một mùa hè
(Em viết tên Thầy vào trang cuối
Với một bài thơ …dẫu vụng về)

Bên bài giáo án, Thầy thao thức
Ngọn đèn khuya, điếu thuốc trên môi
Dòng nhật ký em ghi dang dở
Nhìn ánh sao đêm nhớ một người

Thế là ngày mai ta xa nhau
Mùa Hạ cuối cùng, hai trái tim đau!!!

KIM LOAN

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2025

Bài trăm năm - Thơ Trần Yên Hòa

  Đi Vào Cõi Tạo Hình Một Đinh Cường Đốn ...

 tranh đinh cường

  

Bài trăm năm

 

Không biết bao lâu ta chưa gặp lại

một vùng quê có một dòng sông

dòng sông tuổi thơ của ngày nhỏ dại

nâng niu đời ta như dải mây hồng

 

Có lẽ rất lâu - trong giấc mơ nào

ta trở về, miền thơ ấu hồn nhiên

buổi chiều đồng quê, có loài chim chiện

bay tít trên cao và hót, thật hiền

 

Có lẽ rất lâu hình như sớm lắm

ta đến trường cùng gió heo may

ôm tập vở nhàu trông không rõ chữ

thầy giáo gõ đầu, cô giáo khẻ tay

 

Có lẽ rất xưa - ngày ta mới lớn

ta đi cùng em, ta chạy cùng em

ta làm xe đua, ta làm ngựa cỡi

mộng mơ đầy tràn trang vở hoa niên

 

Có lẽ rất xưa - ngày em vào xuân

đôi má em hồng như trái bồ quân

đôi mắt em đen như nhung, ướt rượt

đốt cháy hồn anh, cùng nắng sân trường

 

Rồi thế rồi thôi - ta lạc nhau mất

lạc nhau đành đoạn suốt nửa đời

lạc nhau trong giấc chiêm bao cũ

biển loạn đời ta, thân nổi trôi

 

Thời gian như chiếc thoi khung cửi

qua lại hoài bao cuộc biển dâu

ta ôm mộng tưởng đi trăm ngã

nghiêng, ngửa, say, quên, túy lúy sầu

 

Đa đoan nửa đời sau gặp lại

nhìn em lại thấy bóng quê nhà

như cơn mưa đổ ngoài sân lạnh

đốt đuốc mà hơ những ngón tay

 

Đành đoạn nửa đời không thấy mặt

áo hồng em vẫn tựa màu xưa

màu xưa có nắng và mây nữa

em mang về theo lá thu mưa

 

Ơi nửa đời làm ta đau điếng

mất, được, làm sao biết hở em

anh vẫn còn trơ con tim trắng

và dòng máu đỏ chảy xuôi im

 

Ơi nửa đời làm ta đau nhói

đánh tráo nhau trong cuộc tình sầu

nửa đời trót đã nhàu thân thể

ta cam đành làm kẻ tình thua

 

Có lẽ, nửa đời, ta mới gặp

tuổi ấu thơ trong giấc mơ già

có lẽ, nửa đời, ta đánh mất

nơi em, miền thơ dại cùng ta

  

Hạnh ngộ mùa xuân cùng em bất tận

hoa hồng nhung là máu tim người

hạnh ngộ mùa xuân với trăng tình tự

hoa hồng còn thơm ngát người xưa

  

Nửa đời ta như mưa phơ phất

bỗng nhặt được lòng nhân ái từ tâm

của em, đánh rơi vào tình thứ nhất

để ta ôm hoài, đi giữa nhân gian

 

Trần Yên Hòa

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2025

Chợ Sách Cũ Bên Lề Đường - Thơ NGUYỄN THI THANH DƯƠNG


( Cảm tác hình ảnh “Chợ Sách Cũ Lề Đường”. )

Đã bao lần ai đi trên hè phố
Có dừng chân hàng sách cũ chọn mua
Ta tình cờ gặp lại kỷ niệm xưa
Những câu truyện, văn chương mình yêu thích.

Ta nâng niu tìm những gì đã mất
Lật từng trang khe khẽ kẻo hồn đau
Kẻo phai thêm trang giấy cũ úa màu
Đọc từng chữ đưa ta về quá khứ.

Bao trang sách đã cùng ta tri kỷ
Dưới đèn khuya bên gối, mộng xa vời
Người là ai mà ta khóc với cười
Người trong truyện mà tưởng như có thật.

Cầm cuốn sách đã long bìa cũ rách
Hương người xưa còn ở lại đây không ?
Chủ đâu rồi mà phận sách long đong
Sách và chủ không hẹn ngày tái ngộ.

Những cuốn sách cũng như ta dâu bể
Đã từng nằm trong quầy sách dễ thương
Hôm nay nằm chồng chất bên lề đường
Bước chân người qua hững hờ gió bụi.

Hãy cúi xuống tìm ở trong tàn lụi
Những huy hoàng của một thuở đam mê
Sách và ta như những kẻ lạc quê
Bỗng mừng tủi gặp nhau nơi chốn lạ.

Ta yêu sách, yêu cả tên tác giả
Cuốn sách hay ta sẽ nhớ suốt đời
Sách cũ hè phố, sách cũ chợ trời
Hồn của sách có hồn ta trong đó.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( May 6, 2025)

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2025

LÒNG QUÊ - Thơ ĐÔ CHIÊU ĐỨC


    Lòng quê dợn dợn vời con nước
                                          Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà !

                                                     (Tràng Giang – Huy Cận)


Nắng chiều vương mái nhà tranh,
Khói lam chiều vẩn vơ thành tròn xoay.
Cơm chiều thoang thoảng hương bay,
Trời chiều vời vợi nghe dài ngẩn ngơ.

Lối đi nho nhỏ ven bờ,
Cầu dừa thầm lặng vắt hờ qua mương.
Lá tre níu khách qua đường,
Phất phơ áo trắng còn vương nắng nhòa.

Bên đồng hương rạ tỏa xa,
Hòa cùng hương đất hương hoa thoảng nồng.
Xe trâu lôc cộc thong dong,
Oang oang chim vịt bên sông kêu chiều.

Bến sông ghe đậu dập dìu,
Ầu ơ tiếng võng thiu thiu giấc nồng.
Nương theo tiếng hát bổng trầm,
Bềnh bồng sóng nước bềnh bồng hồn thơ !

Hoa lau theo gió phất phơ,
Đàn cò ma trắng lượn lờ bay qua.
Chuông chiều văng vẳng ngân nga,
Nắng chiều dần tắt trăng tà nghiêng treo.

Tần ngần suốt buổi xóm nghèo,
Chiều tan chiều tắt chiều theo trăng tà.
Tình quê bát ngát bao la,
Hồn quê tràn ngập chan hòa trong tôi.

Bao năm xa cách quê rồi !!!

Đỗ Chiêu Đức

2025

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2025

THÁNG TƯ TRỜI NỔI BÃO GIÔNG - Thơ Kiều Mộng Hà




Bây giờ
Bốn chín năm qua
Mà sao cứ ngỡ
như là… chiêm bao
Buổi trưa phá cửa nhà lao
Phố xôn xao gọi bảo nhau vào nhà

Ngoài đường
Từng nhóm lâu la
Tay cài vải đỏ
Miệng khà răng nanh
“Đồng bào khu phố chung quanh
Miền Nam Giải Phóng nhân dân anh hùng
Tàn dư Mỹ/Nguỵ cáo chung
Chúng ta làm chủ 4 vùng miền Nam”

Hoà Bình!
Lạ quá, bàng hoàng
Tai bèo, dép bẹp nghênh ngang phố phường
Mắt lơ da bủng trơ xương
AK lếch thếch, đầy đường thú hoang

Vài em
Lính gái bảnh sang
Khăn rằn quấn cổ
dép mang… lộn phèo

Ngỡ ngàng
giọng Bắc kỳ reo
Úi chà gái Nguỵ
“đéo” eo đẹp gì
Môi hồng răng trắng dáng đi
Quần là áo lụa tóc “phi dê” bồng…

Tháng Tư
Trời nổi bão giông

Kiều Mộng Hà
Austin.4.1.24

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2025

Đẹp Hơn Chuyện Thần Tiên - Thơ Như Nguyệt



Chuyện tình mình đẹp hơn cổ tích
Ly kỳ hơn, tình diễm tuyệt sắt son
Như trái táo, cắn vào thật là ngon!
Không hối tiếc ta yêu nhau tha thiết!

Chuyện tình mình sôi nổi hơn tiểu thuyết
Có đủ mùi ngọt bùi chát chua cay
Như rượu nhẹ một ly chẳng thể say
Mà ngây ngất ngọt thơm hơn là đắng

Chuyện tình mình mơ màng hơn mây trắng
Mây vô tư, mây bay mãi không ngừng
Chuyện tình mình đẹp hơn cả vầng trăng
Vầng trăng sáng đêm rằm ta cùng ngắm

Chuyện tình mình hay hơn là thần thoại
Anh yêu em, yêu bất chấp rủi may
Cảm ơn anh đã yêu em si dại
Đã yêu em trọn hết cuộc đời này!

Chuyện tình mình, tình vĩnh cửu ngọt ngào
Như sao sáng trên trời cao, sáng chói!
Ở bên anh, hiểu được chân hạnh phúc
Có được anh, đời sống quá an vui!

Như câu cuối chuyện thần tiên cổ tích
"They lived happily forever..."
"Họ sống rất hạnh phúc trọn đời và mãi mãi..."
Chuyện tình mình đẹp tuyệt như thế đó
Chuyện tình mình hiếm có ở thế gian

Như Nguyệt

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2025

Huế Ơi Thơ Trần Quốc Bảo - Nhạc Trần Đại Bản





           Huế Ơi     

 

Ai về núi Ngự, sông Hương,

Cho tôi gửi bớt nhớ thương về cùng,

Bao năm xa cách Miền Trung,

Nhớ chi nhớ rứa!... lạ lùng, Huế ơi!

 

Nhớ về Bến Ngự… nhớ Truồi,

Nhớ tà áo trắng, ngược xuôi Trường Tiền!

Trên sông, em gái Thừa Thiên,

Chở về Vỹ Dạ, một thuyền đầy trăng…

 

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Câu hò mái đẩy, chèo sang bến tình!

Ối tang!… tình tang... Ối tình!

Dặt dìu điệu hát, Nam bình, Nam ai.

 

 




Giọng em nức nở cảm hoài,

Âm thanh lả lướt, trải dài Hương Giang.

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Mộng mơ rứa đó!... xốn xang cõi lòng!

 

Nhớ O thôn nữ Kim Long,

Che nghiêng vành nón, đi trong nắng tà!

Gió đưa cành trúc la đà,

Gió vờn ve vuốt, mượt mà tóc O!

 

Inline image
 

Đồng Khánh ơi! tuổi học trò,

Có còn soi bóng, bến đò Bao Vinh?

Cố đô lưu luyến bao tình,

Răng chừ trở lại Ngự Bình, Sông Hương!

 

Huế ơi!... trăm nhớ ngàn thương!

Hương sen hồ Tịnh, hằng vương vấn lòng.

Giọng hò cô gái Kim Long.

Tình tang… Ơi hỡi!… ước mong ngày về!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

          quocbao_30@yahoo.com

 

Kính mời Quí Vị đọc bài TỰA  Nhạc tập "HUẾ ƠI" của Nhạc Sị Trần Đại Bản