Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Cám Ơn Tình Yêu - Thơ Ngọc Quyên




Cám ơn cơn gió chiều nay 
Tình đi tình đến phương nầy nhớ mong
Mặc đời sóng gió bão giông
Lung linh biển nhớ giấc nồng dài thêm .

Ai hay cõi mộng êm đềm
Dù trăng rơi rụng bên thềm quạnh hiu 
Cám ơn anh chút hồn xiêu 
Cho em ảo vọng mưa chiều có nhau

Nồng nàn môi mắt trao nhau
Nụ hôn tình tứ ngọt ngào dưới mưa
Cám ơn tình đắm duyên ưa
Dẫu cho lẻ bóng xuân chưa phai tàn.

Cám ơn anh dẫu ly tan
Phương trời em vẫn võ vàng chờ trông
Cám ơn anh mối tình hồng
Vấn vương gởi gió hương nồng dấu yêu.

Cám ơn hạnh phúc về chiều
Mưa bay gió nổi liêu xiêu mộng chờ
Vẫn tình như vạn lời thơ
Dẫu câu lạc vận giấc mơ chưa tàn .

Ngọc Quyên

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

"KỂ CHUYỆN 3 CON KHỈ" - Thơ của Trần Quốc Bảo

Image result for hình ảnh ba con khỉ trong đạo Phật ?

Đã sinh làm kiếp con người
Nào ai thoát được cảnh đời xót xa
Nhà Sư Ấn độ Vadjra
Đưa ra triết lý, giúp ta thanh nhàn (*)

Xét rằng đời, vốn đa đoan
Muốn vui sống, phài tịnh an tâm hồn
Như ba con khỉ, mà khôn!
Lấy tay, bịt mắt, bịt mồm, bịt tai

Bịt mắt, ta chẳng nhìn ai,
Chỉ nhìn cái đúng, cái sai của mình,
Diệt trừ : tà sắc, dục tình
Thì buông bỏ được bóng hình đam mê

Bịt mồm, ta chẳng khen, chê
Dối gian chẳng nói, chửi thề cũng không
Hiền như có Phật trong lòng,
Thì buông bỏ được những vòng lợi danh

Bịt tai, chẳng rõ âm thanh
Thấy đời đẹp, tựa bức tranh không lời,
Mở tâm thương mến mọi người
Và buông bỏ hết! … Coi đời hư không!

“Tam Hầu” triết lý phương Đông,
Tuy đơn sơ, lại mênh mông luận bàn
Người xưa, để lại khôn ngoan
Ngàn sau, hồ dễ thế gian tận tường!
                     Trần Quốc Bảo
                                        Richmond, Virginia

Ghi chú:    (*) - 3 con khỉ khôn ngoan đáng bực Thầy.    Triết lý này phát xuất từ nhà Sư Vadjra (Án độ) vào thế kỷ thứ 8, lan truyền qua Trung hoa và Nhật.   Đến thế kỷ 17, ở Nhật tại  Đền thờ Tokugawa có tượng 3 con khỉ tên chung bức tượng là Sambiki Saru ( 3 khỉ khôn ngoan), Tên Khỉ bịt mắt là Mizaru ; Khỉ bịt miệng là Mazaru ; Khỉ bịt tai là Mikazaru.

GIÁNG SINH NGỌT NGAÒ. - Thơ Nguyễn Thị Thanh Dương

See the source image

Đón với em mùa giáng sinh này,
Gió lạnh nhiều cuối tháng mười hai,
Hôm qua tuyết rơi không ngừng nghỉ,
Thành mùa giáng sinh trắng tinh khôi.
 
Lạnh thì lạnh mấy nẻo phố phường,
Áo khoác ơi che ấm người thương,
Đêm nay gió đi về đâu nhỉ,
Ngọn gió mùa đông lạc giữa đường.
 
Trước thềm nhà em đón giáng sinh,
Giải ruy băng đỏ, lá thông xanh,
Lòng em rực rỡ vòng nguyệt quế,
Treo trước cửa nhà thương nhớ anh.
 
Những chậu hoa dọc theo lối vào,
Được giăng mắc những ngọn đèn màu,
Đêm giáng sinh đèn hoa thắp sáng,
Lấp lánh niềm vui mình yêu nhau.
 
Ước nguyện diệu kỳ một đêm đông,
Điều tốt đẹp cho khắp thế gian,
Em thắp ngọn nến mùa lễ vọng,
Ngọn nến nào thắp mùa nhân duyên.
 
Đón với em mùa giáng sinh vui,
Chiếc bánh xinh đẹp hình khúc cây,
Chiếc kẹo bạc hà cay thi vị,
Một ly rượu đỏ để mà say.
 
Bài thánh ca hát từ giáo đường,
Bài tình ca hát từ trái tim,
Lắng nghe khúc nhạc du dương ấy,
Vui hường ngọt ngào đêm giáng sinh.
 
   Nguyễn Thị Thanh Dương.
     ( December, 10, 2017 )

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

BÀI THƠ RIÊNG CHO BẰNG HỮU - Thân tặng Bằng Hữu của tôi. - Ngô Minh Hằng



Đây một bài thơ gởi riêng Bằng Hữu
Tôi viết giữa chiều giá lạnh căm căm
Để khẳng định đời không gì vĩnh cửu
Nhưng tình người đích thực sẽ trăm năm
 *
Là mối giao tình dẫu qua sóng gió
Qua bao nhiêu dị biệt vẫn lưu tồn
Bằng tha thứ, bằng cảm thông, gắn bó
Bằng mở lòng không tính thiệt, so hơn
 *
Để chấp nhận tôi, một người ngang bướng
Nửa ở cõi trần nửa sống trên mây
Nửa nhiệt thành dâng lòng cho lý tưởng
Nửa uống thơ say khướt bị trời đầy
 *
Để chấp nhận tôi, một tên ngu ngốc
Đã yêu thơ mà ngoảnh mặt bạc tiền
Từ sống kiếp Hời chỉ mơ phục quốc
Thương quê nhà than khóc tựa người điên
 *
Để chấp nhận tôi dù chung nòi giống
Hay lạ lùng khác biệt cả màu da
Lau mắt cho tôi những khi tôi khóc
Chia cả niềm đau mất nước tan nhà
 * 
Gọi cho tôi dù đường xa vời vợi
Nghe tôi đọc thơ cả tiếng đồng hồ
Thắp sáng tình yêu quê hương nguồn cội
Bằng những ngọt bùi cay đắng trong thơ
 *
Đến thăm tôi cả ngày đông tuyết giá
Nhắc nhở tôi rằng giữ ấm kẻo đau
Nâng tôi dậy khi đời xô tôi ngã
An ủi tôi, san sẻ gánh u sầu
 *
Tôi viết thơ này gởi riêng Bằng Hữu
Trong một chiều Đông tuyết phủ lạnh trời
Vâng, đúng thế, không có gì vĩnh cửu
Trừ tình người chân thật bạn cho tôi...
  *
Cảm ơn bạn, những người từng kiên nhẫn
Khi cơn điên tôi bất chấp cuộc đời
Bạn đã yêu thương và từng chấp nhận
Tốt xấu chẳng nề... vì đó là... tôi !
  
Ngô Minh Hằng

Đón Em Bên Góc Giáo Đường - Thơ Trầm Vân

Ru Con Tình Cũ - Thơ Đỗ Công Luận


Đừng khóc cho tôi - Thơ Phan Hạnh



Người ơi đừng khóc cho tôi
Khi tôi từ giã cõi đời ra đi
Xác thân cát bụi sá chi
Kiếp người sinh ký tử quy vô thường
Hồn tôi vẫn sẽ vấn vương
Làm hoa xuân gởi chút hương theo người
Làm mây mùa hạ trên trời
Để tôi che mát môi cười của ai
Tôi làm làn gió thoảng bay
Để tôi mơn trớn hình hài tôi yêu
Hồn tôi làm hạt mưa chiều
Rơi trên mái tóc mỹ miều giai nhân
Tôi làm thảm tuyết mùa đông
Để tôi ôm lấy gót hồng người thương.

Phan Hạnh.
(phỏng theo một bài thơ Anh ngữ không để tên tác giả)

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Phú Yên Quê Tôi - Thơ Lê thị Hoài Niệm



Hôm gặp tôi Anh ân cần khẽ hỏi:
- Quê nơi nào sao không kể Anh nghe
Là làng quê bao bọc bỡi lũy tre
Hay phố thị với đèn đường rực sáng?

Quê hương Em vùng đồng khô nước cạn
Cao nguyên xanh với gió núi buị mờ
Bờ biển xanh, hàng dương đứng lặng lờ
Như chờ đợi tiếng reo từ trong gió?

- Vâng! tất cả là quê hương tôi đó
Biển hướng đông, núi ôm lấy ruộng đồng
Con sông Ba nguồn mạch nước thong dong
Xuôi ra biển, ôm Tuy Hòa phố thị

Cầu Đà Rằng nối tình người vạn lý
Núi Đá Bia thi vị chuyện tình buồn
Kề Hảo sơn, Bàn Thạch của Hòa Xuân
Núi cô độc nên trọn đời Núi Một(?)

Đứng chênh vênh giữa cánh đồng lúa tốt
Hòa Thịnh, Hòa Đồng, Hòa Mỹ, Hòa Vinh
Mỹ Lệ thôn nguồn mạch sống Hòa Bình
Đập Đồng Cam xuôi dòng qua Mỹ Thạnh

Núi Nhạn, Sông Đà mãi là thắng cảnh
Nguyễn Huệ trường xưa đưa lối Em về
Bên này Anh dưới hiên vắng Bồ Đề
Đang dõi mắt theo gót hồng nhẹ bước

Gió nam cố thổi lồng qua Tuy Phước
Nắng Hòa Vang, mây phủ ngọn Chóp Chài
Êm đềm sao cảnh rừng núi La Hai
Sông Cầu ấp ủ rừng dừa, biển lặng

Thôn xóm điêu tàn, tình người xa vắng
Xuân Lộc mãi còn là nơi chốn bình yên(?)
Mỗi chiều về Anh ra đứng ven biên
Nhìn đèo Cù Mông chia lằn ranh Bình - Phú

Quê hương tôi ngoài nông dân bám trụ 
Còn bãi biển dài sóng nước bao la
Ngư dân hiền hòa với vựa cá Lò Ba
Xuyên Hòa Trị Anh sẽ về miền núi

Đây Củng Sơn với mưa nguồn, khe - suối
Hoang dã thú rừng, nổi tiếng nai khô
Tuy An xưa người cứ mãi đợi chờ?
Qua Chí Thạnh, đầm Ô Loan lặng sóng

Quê hương tôi mãi là nguồn hy vọng
Là niềm tin, qua bao tháng năm dài
Thương bây giờ và vọng mãi tương lai
Càng hãnh diện Phú Yên - Quê tôi đó!

Lê thị Hoài Niệm

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

Trang Thơ Á Nghi




LÀM THƠ CHO NHÀ

“Cầm lược thì nhớ tới gương”*
Cầm gì anh hỡi sẽ thương em hoài?
Em noi gương sáng: gươm mài
Chờ người-yêu-nước trao tay, phất cờ
 
Cầm gươm anh nhớ: em chờ
Rồi tình sẽ đẹp hơn… thơ-cho-Nhà

Á Nghi
---
*Ca dao




TIỄN NGƯỜI 
"DU HÀNH"

Anh đi Đông, Bắc, Nam, Tây
Em về hóng gió hây hây, tuyết buồn
Thông cao: nước đá lệ tuôn
Đường trơn như mỡ, xe luồn lách nhau
Chúc anh vui vẻ trên tàu
Em không lẽo đẽo theo sau làm gì!

Á Nghi




TANG VỢ

Mùa xuân trước họ cười, chân vội bước
Mùa xuân này vô phước: một người đi
Đường không chung, chàng từng bước phân kỳ
Đi lủi thủi, đích sẽ về đâu nhỉ?

Á Nghi




ANH NHĂN NHEO HOÀI
*
Thương tặng hai cháu NV
*
Nếu không nghe đói cồn cào
Thức ăn nguội lạnh, biết nào thèm ăn
Nếu không than vãn, cằn nhằn
Làm sao em giận mà nhăn nheo tình?

Á Nghi





TIỄN NHAU
*
Thương tặng hai em MN
*
Anh xòe tay, em ngại ngần
Nắm nhau mềm chút gần gần rồi xa
Thoa nhau mềm những thiết tha
Xiết tay, chút nữa úa hoa đường về.
*
Biệt ly nào chẳng lê thê
Dẫu là tạm biệt cũng tê điếng hồn.

Á Nghi


Photo:



PHẢI RA ANH HÙNG!
*
Cho hai cháu HH
*
Theo, thì anh cứ việc theo
Tôi dừng, xin chớ dây leo như bìm!
Mai sau giậu đổ im lìm
Làm sao anh nổi? Lại chìm theo thôi!

Á Nghi



Photo:



ĐỐT, 
PHẢI CHÁY CẢ LÒ!

Lắm cành Hồng ngạo mạn
Bỡn cợt những Tay Mơ,
Gây thù bao nhiêu bạn,
Trêu đùa những anh Khờ.
 
Anh Mơ trí mù mờ,
Tay Khờ nhiều vô hạn!
Ai cũng quá ngây thơ
Để Hồng bưng rao bán.
 
Hồng nghênh ngang, ngạo nghễ
Ai cũng xóc dằm đau
Gai Hồng nhiều vô kể
Tim ai cũng tím màu!
 
Hồng này là Hồng Đỏ
Đảng nhuộm sắc đủ no
Đảng dạy đâu ra đó:
Đốt, phải cháy cả lò!

Á Nghi