Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

THẦM LẶNG - Thơ Huy Văn



Hình như...
Chưa lần nào mình nói tiếng chia tay
nên kỷ niệm vẫn đẹp màu hoa mới nở
Từ dạo...
Lửa nung trời cho ngàn trùng cách trở
tình mãi trong tim dù chân đã dặm dài.

Từ buổi ban mai mang đầy nét u hoài
cung thương chỉ chập chùng trong cõi mộng
Con nước về xuôi cho đời thêm trầm, bổng
nên tình tôi cứ thế...giữ trong lòng!

Mới hôm nào...
Gửi lời yêu theo tiếng vọng trùng  khơi
mà thấm thoát đã hơn nửa đời lữ thứ
Người đã xa trong nhớ, quên quá khứ
Sao tình mãi nồng hương dù ký ức đã sang mùa?!

Tóc thanh xuân đã đậm màu sương khói
Chuyện tình yêu khác chi gió qua mành
Vậy mà khi tơ lòng quyện ngày xanh
là nhớ quá tà áo Em ươm nắng! 

Tôi mãi gọi tên Em trong thầm lặng
Nghe từng đêm vọng lại tiếng thở dài
Lời tự tình không biết tỏ cùng ai
nên giữ lại cho hồn thêm...tư lự!

Qua bao năm hoa lòng chưa kết nụ
Thôi cũng đành để Hạ thoáng qua song
Lời yêu Em xin nhờ đến ngàn thông
reo lại khúc hạnh tuyền thời trọ học!

HUY VĂN
( Để nhớ Đà Lạt, Em và..." Mùa Hè Đỏ Lửa " )

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

Chùm Thơ Lê Tuấn


Hỏi Thăm

Hỏi Thơ ! lục bát thở dài
Biết còn ai đọc, biết ai chạnh lòng
Thương sao ngôn ngữ lưu vong
Thương câu lục bát hoài mong quê mình.

Hỏi thăm Trời Đất chuyện tình
Vì sao lỗi hẹn chúng mình ngẩn ngơ
Đá nằm cổ mộ hoang sơ
Dấu xưa phế tích phủ mờ rêu phong.

Hỏi thăm ngọn cỏ phiêu bồng
Bước về chốn cũ, cõi lòng còn thương
Trải qua trăm mối đoạn trường
Chiều nghiêng xế bóng tà dương khuất mờ.

Hỏi em sao qúa hững hờ
Tình xưa quên dấu bây giờ về đâu
Từ khi Trời Đất thay màu
Nhớ thương ở lại, lòng sầu riêng mang.

Đất Trời vừa trộn đá vàng
Thơ vào ngôn ngữ vỗ tang trống rền
Phiêu bồng theo dấu chân quen
Em về hoa nở màu sen trắng ngà.

AET. Lê Tuấn
Tháng 7. 2015



Còn nhớ môi em 

Uống ly rượu đỏ nhớ môi em
Tình buồn hiu quạnh bóng chiều êm
Men say mờ nhạt màu thu úa
Thoáng hiện em về dáng thân quen.

Chiều nay gió cuốn lá thu vàng
Sương trắng che mờ bóng em sang
Mong manh áo lụa bay cuối phố
Nỗi nhớ tình riêng đến muộn màng.

Cỏ ướt đêm qua mưa ngập đường
Hoa còn đang ngậm hạt mưa sương
Em về chốn cũ thăm tình muộn
Xa vắng lâu rồi chợt nhớ thương.

Lê Tuấn
Người thích làm thơ cho vui.
May 10. 2015


Đón Xuân

Đất Trời, trải thảm mời em
Lối xưa vui bước cỏ mềm đón xuân
Mùa xuân tình đến thật gần
Xóa tan bóng xế, phù vân bụi mờ.

Từ trong cội rễ ban sơ
Bước vào tình tự, vần thơ mở đầu
Bên em ngôn ngữ bắc cầu
Cho dòng tâm thức, trắng mầu hoa sen.

Đêm xuân phố đã lên đèn
Rót thêm ly rượu, say men tình đời
Lắng nghe đất nói với trời
Đêm nay đất sẽ gọi mời Hằng Nga.

Gọi thêm tiên nữ nơi xa
Gọi đoàn ca vũ, chân ngà lưng thon
Tình xuân như vẫn còn son
Bao năm người đã mỏi mòn chờ mong.

Mùa xuân mây nước phiêu bồng
Xuân về mở rộng cõi lòng em riêng
Hoa xuân vui nắng tháng giêng
Ta quên dấu vết, cõi phiền ngày xưa.

Lê Tuấn


Loài hoa mắc cở

Vô tình chạm nhẹ nhánh cây
Lá đau cuốn lại thân này riêng ta
Loài hoa mắc cở thật thà
Ngây thơ khép lại đoá hoa vô thường

Nhìn em vui bước trên đường
Tay ôm khát vọng vấn vương tơ trời
Tình riêng câu hát không lời
Thơ vào loạn nhịp cho đời ngẩn ngơ

Giọt mưa xuân chợt bất ngờ
Rơi trên mái tóc tình cờ em đi
Dáng con gái đẹp xuân thì
Môi son má phấn vòng mi cong mềm.

Trơi buồn lại hỏi thăm đêm
Trăng soi ngõ vắng, qua thềm bóng ai.
Vô tình buông tiếng thở dài
Phòng the khép lại quên cài then trong.

Bỗng dưng đôi má em hồng
Nửa đêm thức giấc tình nồng men say
Loài hoa mắc cở thân gầy
Khép đôi cánh mỏng, cho đầy đêm mơ.

Lê Tuấn
bài thơ ngẫu hứng về loài hoa mắc cở.


Ta là ai ?


Ta là ai. Nắng hạ không cần biết.
Ở bên ta đang có tiếng Em cười.
Và nụ hôn thấm bao năm tình nghĩa.
Còn có Em, cũng đủ để quên đời.


Aet. lê tuấn



Bài thơ không nghĩ suy

Chợt nhớ mùa thu tôi gặp em
Áo trắng em bay suối tóc mềm
Đôi môi hồng đỏ hương trinh nữ
Xao xuyến hồn tôi dáng dịu hiền.

Gió Thu đùa nhẹ tóc em bay
Tiên nữ nơi đâu đến chốn này
Nắng xuyên áo mỏng bờ da trắng
Nửa như che dấu nửa phơi bày.

Đường cong con gái tuổi dậy thì
Đã làm điêu đứng mối tình xi
Em là hoa mộng chiều Thu tím
Là áng văn thơ, không nghĩ suy

AET. Lê Tuấn

Ngôn ngữ  thiền môn

Ta tìm ngôn ngữ thiền môn
Tìm trong ký ức, Càn Khôn chốn này
Bước chân sỏi đá hao gầy
Bóng trăng huyền ảo, phơi bày trong đêm.

Ta tìm ngôn ngữ trong em
Bờ môi hưng phấn cho thèm nụ hôn
Tiếng em động vỡ tâm hồn
Bên em ta ngộ, Càn Khôn vô thường.

Ta tìm ngôn ngữ yêu thương
Tình yêu chỉ lối con đường nên đi.

AET. Lê Tuấn


Nợ Em
Anh vẫn còn nợ em
Lá thu rơi bên thềm
Hàng cây nghiêng bóng đổ
Buổi chiều vàng nhẹ êm.
Nợ em thoáng mây bay
Vòng ôm nhánh sông đầy
Bãi bờ xưa gặp lại
Nỗi đau nào có hay.
Nợ em ngày rong chơi
Tiếng phố vui gọi mời
Ly cà phê từng giọt
Nhỏ xuống đời chơi vơi.
Anh vẫn còn nợ em
Nụ hôn quen gợi thèm
Chiều công viên ghế đá
Bài tình ca êm đềm.
Nợ em cả vần thơ
Mênh mông một mặt hồ
Hắt hiu rừng lá đổ
Sương khói nhẹ như mơ.
Nợ em nỗi u hoài
Tìm đâu bóng tương lai
Xót xa đời hiu quạnh
Anh nợ em. Tình dài.
Aet. Lê Tuấn

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

Chùm Thơ Đông Hương

PHÍM RỐI


Thì xem như vẫn còn người
tôi ngồi tự tạo cho tôi cuộc tình
tuyệt vời như ánh bình minh
chợt ...hoàng hôn bỗng trở mình...oằn tim
*
Thế là con chữ ...lung linh
trên thềm, phím rối loăng quăng ẩn từ
ngẩn người_ chạm trán suy tư
buồn qua cửa ải hư vô...phủ trùm
*
Mở toang cánh tủ dư hương
đặt lên cổ áo chiếc hôn ngậm ngùi
vẫn người làm trở trăn tôi
xưa _ giờ_cho đến ngày tôi xa trần
*
Không người_ tôi chỉ phù vân
một làn hương khói phù trầm huyễn như
làn hơi cổ tích vượt từ 
phổi người cảm xúc _mượn thơ... cổi trần

đông hương

Friday, June 29, 2018

ƯỚC GÌ



Ước gì về được phương trời cũ
được lá và hoa đến đón mừng
như những ngày xưa chưa đổ vỡ
giọng cười người tôi gửi yêu thương
*
Ước gì còn lại mơ ngày ấy
những giấc bình an giữa vòng tay
hương ái chưa lần phai, chưa nhạt
trên áo ân tình cho đến nay
*
Ước gì sống lại đêm trăng biển
sống lại mùa Xuân của cuộc đời
uống lại tách trà thơm_ ngọt lịm
không đường nhưng đủ để môi say
*
Ước gì còn gặp giòng mưa ấm
cái nhìn trìu mến giữ cho tôi
mười ngón không rời nhau một khắc
bây giờ...tất cả...mất đâu rồi
*
Nước mắt loang trên giòng lưu niệm
không thể nào quên đến ngày cùng
mai lỡ tôi về xa đây lắm
linh hồn tôi vẫn mãi theo chân

đông hương

GÁNH ĐỜI


Con buồn dậy sớm đi buôn muối
dưới chợ_ tình yêu_ bán cuộc đời
buổi sáng, cuối khuya ngày chưa tuổi
mặt trời còn giấu nắng trong tay
*
Tôi cũng theo chân_ mua nước mắt
về tưới trên vồng hạnh phúc xưa
vùng đất đã cày từ thuở trước
đang cỏ vàng hoe bởi đợi chờ
*
Chợ vắng_ lưa thưa người qua lại
tôi vào quán_ gọi cốc café 
chất đắng quấn bờ môi hoang dại
đường thêm mà muối vẫn đậm đà
*
Ngồi chán_ chấm ngón vào giọt cuối
ngoằn ngoèo vẽ đôi mắt tương tư
sơn lên tiền kiếp thiên nhai cũ
giọt bỗng loang thành một giấc mơ
*
Buổi chiều, chợ đã tan phiên nhóm
mình tôi lên thổ mộ đi về
chùm nắng sắp tàn không sưởi nổi
cái buồn_ cái lạnh_ cái trầm mê

đông hương



Tôi ví tôi_ giòng sông không bờ bến
xuôi cứ xuôi, theo con nước từ nguồn
trái tim tôi, chờ an lành bến đợi
đợi một mái chèo chở khách qua thăm
*
Cái yên bình của buổi trưa nắng lặng
cái ngây ngô của đôi mắt uẩn tình
vùng muôn kiếp chứa hồ mưa cảm hứng
dưới chân bờ thềm cũ xanh rêu rong
*
Từ sáng sớm đến khi hoàng hôn xuống
giấc mơ tôi len lỏi những con đường
quanh thành phố xưa _kinh đô triều Nguyễn
mà tôi là giòng Hương xưa...dễ thương
*
Đã có dạo ngủ yên vòng tay lạ
tóc phập phồng trên vai ấm tri âm
hơi thở nhẹ vờn môi chưa từng đã
ai chạm vào nên hương vẫn đài trang
*
Nay giòng xưa, tôi vẫn là người cũ
chờ mãi chờ_ào vỡ trái buồn vây
Angélus chiều ngân chuông Thiên Mụ
nhắm mắt cho mưa đồng tử vơi đầy...

đông hương



Ngày tháng nào chân nhanh hơn vó ngựa
qua đời tôi, để rươm rướm mắt buồn
và trên yên, chiến bào màu rừng núi
hương vô tình thoảng lại bóng Trường Sơn
*
Hình như đã ngàn thiên thu đọng lắng
càng đậm sâu, càng khẳm tim hoàng triều
M 16 nhắm ngay hồng tâm...bắn
đạn: cánh lan rừng_ cung cấm nghiêng xiêu
*
Rồi bốn mấy Thu về...sơn tóc trắng
chiến bào xưa trong đồng tử... lưu hoài
chưa lần nào nhạt đi màu mị mộng
khi đêm về...nghe vó ngựa ...đâu đây
*
Tôi cứ thế _buồn vui cùng thời cuộc
mỗi bốn mùa, thắp nến nhớ hình dung
hồn tôi đã chôn sâu một dư ảnh
vó ngựa qua...tiếng sát...sát hào hùng
*
Tâm sự này viết tặng cho cô bạn
hắn cũng là thuộc giòng dõi Huế thương
cùng mang bệnh tôn thờ màu kỷ niệm
Hắn...Người xưa...tôi mê Áo Hoa Rừng.

đông hương

Thương Tiếc Bạn Bè - Thơ Đỗ Công Luận

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

ĐỐI ẪM - Thơ Huỳnh Tâm Hoài


Có sá chi đâu …mấy đoạn trường!
Bấm ngang ly rượu hớp sầu thương
Nầy bạn…! Cưa hai…cân tửu lượng
Đo xem sóng gió mấy dậm trường
Bạn hứng phong sương đêm nguyệt tận
Tôi cõng trời mây ướt mưa tuôn
Hai đứa ngang nhau đời mạt vận
Cùng lứa tuổi già bấu áo cơm
Một thuở yên hùng xưa có nhớ
Cũng buồn như một buổi rượu tan
Ngồi hứng tay không gom gió thổi
Bỏ vào trang sách hận cuồng phong
Sóng đỏ dội tràn từ phương Bắc
Cuốn phăng sữ sách bốn ngàn năm
Tống tửu …cớ chi buồn rưng mắt
Gập đầu tạ lổi với non sông
Cứ nhắc nhau chi hồn vọng quốc
Để buồn mà khóc cuộc tồn vong
Có hẹn…khi nao về cố xứ
Chắc rồi cũng chỉ một nấm xương!
Nâng ly cạn chén sầu viễn xứ
Đối ẫm…bạn-tôi uống tang thương

Huỳnh Tâm Hoài

Nhớ Bố - Thơ Mây Tím (MM)

ĐẶC KHU: NHỮNG CHUYỆN NÀY BẠN BIẾT CHƯA?! - Việt Chinh

Đặc khu được bán thế nào: 

Trên thực tế 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Văn Phong và Phú quốc đã được Trung Cộng và CSVN quyết định cách đây 4 năm rồi, nay quốc hội các nghị gật bỏ phiếu chỉ còn là hình thức, chắc chắn rồi sẽ được thông qua. Nhìn chung Trung Cộng và bộ chính trị CSVN đều là người thắng, còn lại kẻ thua thiệt chính là 3 đời dân Việt Nam.

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

Thêm Một Lần Tháng Bảy - Thơ Hư Vô

Rồi Mai Đây Xa Trại - Thơ Trần Văn Lương


Dạo:
          Dù cho nắng cháy da trời,
Vẫn không ngăn được bước người tìm nhau.


Cóc cuối tuần:

         Rồi Mai Đây Xa Trại

     (Để ghi nhớ trại Họp Bạn Hướng Đạo
    Thẳng Tiến XI tại Haymarket, Virginia)  

Tuần họp bạn, mưa rào thương lánh mặt,
Virginia, nắng gắt tróc da trời.
Rừng cây xanh vui ấp ủ bóng người,
Đường đá sỏi, tiếng cười chen tiếng bước.

Ngàn đoàn sinh xuôi ngược,
Tụ về đây, kẻ trước người sau.
Kẻ đến tự trời Âu,
Người lặn lội từ Úc châu thăm thẳm.

Quên nỗi nhọc vượt đường xa vạn dặm,
Mặt tươi cười cùng nắm chặt tay nhau,
Thầm hứa rằng cho đến mãi ngàn sau,
Lòng vẫn giữ nguyên màu son Hướng Đạo.

Những huy hiệu, màu khăn cùng sắc áo,
Cùng lời ca, tiếng đàn sáo xôn xao,
Làm lòng người thêm rạo rực nôn nao,
Niềm hạnh phúc tuôn trào qua ánh mắt.

Dù quen cũ hay mới vừa gặp mặt,
Dù ở đây hay tất bật từ xa,
Vẫn xem nhau như ruột thịt trong nhà,
Cùng dòng máu, màu da và tiếng nói.

Trại khai mạc, các đoàn sinh sôi nổi,
Phô kỹ năng, tùy lứa tuổi tranh đua,
Ấu, Thiếu, Thanh... được mặc sức vui đùa,
Trò giáo dục, ăn thua nào sá kể.

Từ sáng sớm đã cùng nhau lanh lẹ,
Theo đội hình lễ mễ đến trạm chơi.
Và dù cho nắng hạ cháy nung người,
Trại sinh vẫn luôn tươi cười ca hát.

Khi ngày tắt, ánh trăng đêm nhàn nhạt, 
Lửa bập bùng quyện tiếng hát cao bay.
Rồi lửa tàn, người lặng lẽ chia tay,
Tìm giấc ngủ sau một ngày vui bạn.
                        x
                   x       x            
Tuần hạnh phúc vụt qua theo nắng hạn,
Người nghẹn ngào cùng thảng thốt nhìn nhau,
Rồi hẹn hò: - Đến kỳ Thẳng Tiến sau,
Dù cách trở, vẫn cố mau về nhé!

Bốn năm nghĩa lý gì cho tuổi trẻ,
Nhưng tuổi già, ắt có kẻ khó qua,
Sợ mai này lòng mình sẽ xót xa,
Khi nhắc đến người ra đi vĩnh  viễn.

Dù chỉ được có ít hôm trò chuyện,
Phút chia tay sao quyến luyến vô vàn.
Rồi mai này, khi cách biệt quan san,
Lòng biết sẽ nghe ngút ngàn thương nhớ.
                  
Trần Văn Lương
Virginia, 7/2018