Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021

BÓNG XUÂN GIỮA NÚI RỪNG - Thơ Huy Văn



Xuân về sao nắng chưa đủ ấm?!
Lấp lánh sương còn lạnh sớm mai
Rừng vẫn chập chùng ôm núi thẫm
Tuyến đầu súng vẫn giữ trên tay.

Nơi đây không có màu hoa thắm
Ong, bướm, chim muông chẳng ghé qua
Trầm ngâm như nước hồ gương lắng
nên bóng xuân còn xa rất xa.

Không có hoa, núi cô đơn quá!
Không có Xuân rừng bỗng hóa già
Giữa khung cảnh "Trời quen, Đất lạ"
Lính chạnh lòng, chợt nhớ Mẹ, Cha.

May quá! Có chút quà kết nghĩa
của hậu phương gửi Lính xa nhà
Vài gói thuốc cùng trà thơm, bánh, mứt
thư học trò kèm khăn nhỏ thêu hoa.

Dường như trang giấy còn thơm mực
Thoảng hương tóc gội nắng vào xuân
Man mác tuổi hồng trong nét bút
Ấm lòng chiến sĩ lúc hành quân.

Dù chỉ một vài câu ngắn ngủi
đủ mang hạnh phúc đến ngập lòng
Ơi người em gái chưa quen biết
Xuân đến rồi đây! Có phải không?

HUY VĂN
(Trà Kiệu, Duy Xuyên/Quảng Nam

17/01/1974 ) 

TẠ TỘI - Thơ Bảo Trân



Hôm qua ra phố gặp người xưa

Tình lỡ ngàn năm nói chẳng vừa

Anh vẫn như ngày quen biết cũ

Ngại ngùng từ buổi mới đưa thơ

 

Gặp lại anh không nói một lời

Lặng nhìn, anh ngăn giòng lệ rơi

Người xa từ đã mười năm trước

Gặp lại làm chi, đã muộn rồi!

 

Ngày xưa, em nhớ chuyện ngày xưa

Tan trường em đếm bước trong mưa

Anh ngập ngừng theo chung lối nhỏ

Ngại ngùng, giây phút cuối trao thơ

 

Từ đó, chúng mình quen biết nhau

Thơ yêu, anh mới viết lần đầu

Duyên yêu, em cũng ngây ngô lắm

Đón nhận tình anh, mộng ước đầu

 

Em đã nào đâu đã biết yêu

Thấy người ta lớn, bắt chước theo

Hẹn mây, hẹn gió, thề non nước

Ai biết làm anh khổ rất nhiều

 

Em lớn, tình em cũng chóng phai

Yêu em, anh đối mộng đêm dài

Em càng hờ hững, anh càng nhớ

Càng mộng cùng ai trọn bước đời

 

Em vui với bạn, với học đường

Với văn thơ mới ngát thơm hương

Riêng anh cô quạnh phương trời cũ

Vẫn nhớ người thơ, vẫn luyến thương

 

Em bỏ trường xưa, rồi bỏ quê

Ra đi không hẹn được ngày về

Phương này em nhận tình yêu mới

Quên hẳn là em lỗi hẹn thề…

 

Anh trở về xóm cũ một ngày 

Tìm em, biết nhạn vượt trời bay

Biển khơi muôn dặm anh tìm thoát

Mong gặp người thơ hợp gió mây

 

Mơ nối tình xưa, anh với em

Như ngày mộng ước cũ dịu êm

Như ngày… sau buổi tan trường đó

Để biết lòng anh đã rất mềm

 

Đăng báo, anh tìm em bốn phương

Chờ tin, cánh nhạn mịt mù sương

Trang văn nghệ cũ, vườn thơ mới…

Sao vắng tên người thơ mến thương?

 

Anh biết đâu em gác bút rồi

Tình yêu em nhận ngút ngàn khơi

Văn, thơ… em xếp vào góc bếp

Chăm chút chồng, con cuộc sống vui

 

Cuộc sống em giờ, êm rất êm

Tình em trăng sáng rọi bên rèm

Mong anh hạnh phúc tình duyên mới

Quên hẳn người vô tâm – như em

 

Tạ Tội, một lần lỗi với anh

Ngày xưa làm lỡ mộng ân tình

Em anh không dám đùa duyên nữa

Tha nhé cho em – kẻ bạc tình 

 

                   Bảo Trân – LTM (1985)



BÀI THƠ CỦA ANH

 

Không hiểu từ đâu anh biết được

điện thoại sở làm. Gọi đến em

bảo rằng: “Anh đọc thay thơ viết,

đáp lời – chuyện dĩ vãng êm đềm!”

 

…Tình cờ xem báo, đọc thơ em

Vui, biết người xưa chưa thể quên

Buồn, vì ngang trái đời đôi lứa

Gợi vết thương lòng ray rứt thêm

 

Nhắc nhở làm gì chuyện ngày xưa?

Tan trường theo em bước trong mưa

Những ngày thân ái đầu tiên đó

Phút cuối thành ra chút duyên đùa

 

Em có chồng, anh lấy vợ rồi

Tình em trăng sáng rọi đời vui

Anh hòa duyên mới, tìm êm ấm

Đã quyết quên đi chuyện đổi dời!

 

Anh trách sao mình chẳng gặp nhau 

mười năm trước, để nối duyên đầu!

Để em đủ lớn mà yêu thật

Để khỏi cho mình xa cách nhau

 

Giờ gặp lại nhau đã muộn màng

Thuyền tình đã lỡ chuyến đò sang

Mình không duyên nợ thì thôi vậy

tránh nhé, cho nhau khỏi bẽ bàng 

 

Đùa cợt duyên xưa có ích gì

Thơ làm thêm hận kẻ tình si

Chuyện yêu ngày cũ cho quên lãng

Mỗi kẻ mỗi đường, mỗi hướng đi…

 

Buông máy, em thẫn thờ cúi mặt

Anh oán hờn em dữ vậy anh 

Dám đâu em cợt duyên ngày cũ

Lời thơ TẠ TỘI rất chân thành

 

Gặp gỡ nhau đây, quê hương người

Tưởng là chung một kiếp nổi trôi

Không quen thì cũng… người quê cũ

Cay đắng chi, tủi phận lạc loài

 

Oán hận em chi, chuyện đã rồi

Muốn là không biết nữa. Thì thôi!

Tránh nhau để khỏi sầu duyên mới

Để khỏi cho anh lỗi với người

 

Mai lỡ nếu mình gặp lại nhau

Quay đi để khỏi bận câu chào

Hai kẻ đồng hương trên xứ lạ

Tình cờ gặp gỡ, chẳng quen nhau…

 

                        Bảo Trân – LTM (1985) 

                                 

 

              CUỐI CÙNG

 

Vĩnh Cửu là đây, một buổi chiều 

Đưa người bạn đến cõi tiêu diêu 

Lối về lạc bước đường hoa tím 

trong nắng thu tàn.  Ôi hắt hiu! 

 

Di ảnh thật gần trước mắt em 

Người trong tấm ảnh… nhìn sao quen 

Phải chăng… người của ngày xưa ấy?

Của một thời yêu, chưa lãng quên…

 

Kỷ niệm ùa về, nghẹn thắt tim 

Chuyện ngày xưa ấy thật êm đềm 

Cổng trường, tan học chờ anh đón 

Chanh đường chung uống, ngọt môi mềm 

 

Nước mất, nhà tan, kiếp nổi trôi

Tình cờ gặp lại… lỡ làng rồi 

Giờ đây… hai đứa đều lỗi hẹn 

Tiếc nuối, u sầu, cũng thế thôi 

 

Từ đó, chúng mình mất dấu luôn

Còn hơn.  Gặp lại chỉ thêm buồn 

Như lần tái ngộ chiều nay đó 

Cố nén, nhưng giòng lệ vẫn tuôn

 

Một nén tâm hương, một chút lòng 

Chúc người: “Vĩnh Cửu rất thong dong, 

Sen Vàng nương tựa, miền An Lạc, 

quên chuyện ngày xưa chốn bụi hồng.”

 

BT-LTM (2005) 

Tóc Nhớ - Thơ Ngọc Quyên

 

Em ngồi xõa tóc mây vương
Gởi anh chút nắng còn thương chiều hè
Thu đang thay lá vàng hoe
Như từng sợi tóc buồn le lói buồn.

Sợi dài quấn quit người thương
Sợi ngắn chia mộng mưa tuôn tháng ngày
Sợi nào ve vuốt đắm say
Bàn tay nồng ấm cho dài nhớ nhung.

Tóc còn mơ bóng tương phùng
Đếm từng sợi nhớ thủy chung một đời
Dẫu đàn lạc phím chơi vơi
Tóc buồn gối mộng chờ người kiếp mai.

Tóc buồn lộng gió u hoài
Lương duyên còn nối sợi dài trăm năm
Sợi tình trói buộc âm thầm
Trái tim thổn thức dư âm chưa tàn.

Gởi anh cơn gió thu sang
Có dòng tóc nhở lỡ làng tơ duyên .

Ngọc Quyên

Điều Ước Tân Niên - Thơ NHẤT HÙNG

 


Chào năm Tân Sửu chào tân niên
Chúc hết nhân gian khắp mọi miền
Tết đến an khang đời thoải mái
Xuân về hạnh phúc sống hồn nhiên   
Kinh doanh may mắn thêm đông mối
Nghiệp vụ hạnh thông được bộn tiền
Còn ước cho ta, ta chỉ ước
Mỗi ngày là một ngày bình yên

Nhất Hùng




Chào Nguyên Xuân - Thơ, Thơ hoạ - Lê Tuấn - Phương Hoa - Minh Thúy Thành Nội

 

Chào Xuân

Chào Xuân nở rộ bên trời 
Tinh khôi lộc biếc đơm chồi ươm hoa 
Sương trong nắng rực sáng loà 
Đàn chim ríu rít hát hoà yêu thương

Chào Xuân cỏ mướt bên đường 
Cây bông giấy đỏ cổng trường nở mau
Cùng thêm sắc tím chen nhau
Có vài cánh rụng chạnh đau lòng người 

Chào xuân dạo bước mĩm cười 
Tranh ngời nét đẹp tô đời đáng hôn
Bao nhiêu cảm xúc dâng hồn 
Bướm vờn ong lượn mắt còn đắm say

Chào xuân mở rộng vòng tay 
Muốn ôm níu cảnh mộng gầy dệt xinh
Nâng niu mấy nụ trắng trinh
Cành hồng , chậu cúc dâng tình thơm hương 

Chào xuân vạn vật chuyển thường 
Mai Đào tươi thắm lạc vườn mơ phai
Chờ thêm tiếng pháo nổ dài 
Tình Xuân hạnh phúc bên ai ngập về
 
          Minh Thuý Thành Nội 
              Tháng 1/24/2021

CẢM XÚC ĐẦU XUÂN

(Kính họa bài Chào Nguyên Xuân của thầy Lê Tuấn)


ĐẦU XUÂN rộn rã đất trời

Lộc non bát ngát vun chồi ủ hoa

Mây trong xuyên nắng rực loà

Mừng nhau ngày mới giao hoà mến thương


ĐẦU XUÂN chim hót bên đường

Hoa mai nở rộ cổng trường bước mau

Trở về chốn ấy chờ nhau

Đành sao lỗi hẹn làm đau lòng người


ĐẦU XUÂN hoa lá tươi cười 

Ấp e trinh nữ tặng đời môi hôn

Gió xao mây nước ru hồn

Trăm năm chốn ấy vẫn còn hương say


ĐẦU XUÂN ngày cũ trong tay

Giờ xa nhớ mảnh vai gầy nét xinh

Giữ gìn một mảnh hồn trinh

Bao nhiêu vương vấn duyên tình đẫm hương


ĐẦU XUÂN ngùn ngụt nhớ thương

Dù tơ rẽ mối sai đường chẳng phai

Suối reo nước chảy triền dài 

Tình muôn thuở vẫn chờ ai đêm về


Phương Hoa - JAN 23rd 2021 

Chào Nguyên Xuân
Chào Nguyên Xuân đứng giữa trời
Chào cây cỏ mọc, đâm chồi nở hoa
Bình minh nắng ấm chói lòa
Chào em năm mới, chan hòa tình thương.
Chào nhau trên những con đường
Mùa xuân phía trước, đoạn trường qua mau
Hôm nay ta đón chào nhau
Ngày mai ly biệt cơn đau phận người.

Xin chào nhau những nụ cười
Đôi môi tươi thắm gửi đời nụ hôn
Nắng Xuân ấm cả tâm hồn
Chào nhau năm mới, tình còn mê say.

Gặp nhau tay nắm bàn tay
Có năm ngón nhỏ thon gầy xinh xinh
Làn da ấm áp nguyên trinh
Bàn tay giữ mãi, xuân tình lên hương.

Hỏi thăm trời đất vô thương
Chỉ riêng ngôn ngữ, mật đường không phai
Đường xa vạn dặm sông dài
Mùa xuân còn đợi bóng ai tìm về.

Lê Tuấn

Tranh thơ, MÙA XUÂN RÉO GỌI - Đỗ Công Luận

 


Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021

NGỌN ĐỒI CHÚNG TA LEO - Thơ phóng tác - Mùi Quý Bồng

 

Khi ngày tới, chúng ta tự vấn

Biết tìm đâu nguồn sáng giữa vùng

Không gian bị bóng râm phủ trùm 

Sự mất mát âm thầm gánh vác 

Một biển rộng ta phải lội thoát.

Ta đã dũng cảm trước khó khăn

Hiểu sự yên lặng không luôn luôn

Có nghĩa là bình an, và những

Tiêu chuẩn, quan niệm về công chính 

Không có nghĩa công lý mãi, hoài.

Thế nhưng bình minh, các bạn ơi

Vẫn là của chúng ta, ngay cả 

Trước khi chúng ta kịp nhận rõ.

Và chúng ta  cũng đã thành công

Bằng một cách nào đó không chừng

Vượt phong ba, vững chân chứng kiến 

Một quốc gia chưa được toàn vẹn 

Nhưng không bị bất hạnh, tan hoang.

Chúng ta, hậu duệ của thời gian 

Trong một đất nước từng đã có

Xuất thân từ gia đình nô lệ, 

Ốm o, một cô bé da đen, 

Nuôi dưỡng bởi người mẹ độc thân

Mơ ước có ngày thành Tổng Thống

Lại được đứng tại đây lên tiếng

Đọc bài thơ để tặng cho Ngài. 

Thật vậy, chuyện ấy vẫn xa vời, 

Để đạt đến được nơi sáng lạn,

Chốn nguyên sơ, nhưng mà thưa bạn, 

Chúng ta không hướng đến kết liên

Một tập hợp tuyệt mỹ, vẹn toàn.

Chúng ta phấn đấu trên mục đích

Tạo dựng một đất nước cam kết 

Phục vụ mọi sắc tộc, mầu da, 

Mọi tính cách, hoàn cảnh, gần, xa, 

Mọi nền văn hoá và tình huống. 

Chúng ta cùng đưa tầm mắt hướng, 

Không về cái khoảng trống nhỏ nhoi 

Giữa chúng ta, mà về tận nơi 

Trước mặt ta, xa vời, hứa hẹn. 

Tình trạng chia rẽ, ta ngăn chặn. 

Sự khác biệt, ta quẳng sang bên.

Tương lai, hàng đầu, ta đặt lên,

Ta buông võ khí, dang tay rộng

Đón chào từ mọi nơi, bè bạn.

(Những tị hiềm, oán hận, bỏ đi, 

Giữ tình người, thù ghét ích chi?)

Chúng ta, với nhau, thôi làm hại, 

Và cho nhau tình hoà đồng, thân ái. 

Hãy để toàn thế giới nhận chân

Đây là sự thật. Dẫu đau buồn 

Ta vẫn luôn vững tâm tiến tới.

Dẫu thương tổn, hy vọng vẫn đợi.

Vẫn cố gắng, mệt mỏi không màng.

Chúng ta sẽ luôn luôn kết đoàn 

Sát vai nhau trên đường chiến thắng.

Không phải vì ta có thể tránh 

Gặp thất bại trong những ngày mai, 

Nhưng là vì kể từ hôm nay

Không còn ai châm ngòi chia rẽ.

Thánh Kinh nói mọi người đều sẽ 

Ngồi an nhiên trên rễ cây sung 

Hay cạnh dàn nho thật ung dung, 

Và không phải bận lòng sợ hãi. 

Nếu chúng ta sống thật, sống phải 

Thì thắng lợi sẽ tới, không bằng 

Gươm giáo, súng đạn mà sẽ bằng 

Những cầu nối yêu thương tạo dựng

Từ tấm lòng bao dung, độ lượng.

Đó là những hứa hẹn vượt qua 

Ngọn đồi cao trước mặt chúng ta, 

Nếu mà chúng ta dám thực hiện.

Là công dân Mỹ, niềm hãnh diện

Chúng ta được thừa hưởng, vậy thì 

Cùng vào quá khứ, chúng ta đi 

Để sửa chữa những gì sai trái. 

Ta đã thấy một bạo lực phá hoại 

Đất nước này, không phải sẻ chia. 

Bạo lực ấy muốn triệt tiêu đi 

Nền dân chủ, kéo ghì nó lại. 

Chiến dịch ấy đã sắp đạt tới 

Mức thành công, nhưng bởi vì, tuy 

Nền dân chủ chậm bước đôi khi, 

Nhưng sẽ chẳng bao giờ thất bại. 

Chân lý và niềm tin vững chãi 

Chúng ta mang, hướng tới tương lai. 

Lịch sử sẽ phán xét ta, bạn ơi.

Kỷ nguyên cứu chuộc rồi sẽ tới. 

Chúng ta cảm nhận sự sợ hãi

Phải đối diện với lúc khởi đầu. 

Chúng ta chưa sẵn sàng trước sau 

Để thừa kế nỗi đau kinh hoảng. 

Nhưng trong đó ta thấy sức mạnh 

Giúp chúng ta tạo dựng một chương 

Hoàn toàn mới, tiếng cười vui mừng, 

Niềm hy vọng cho toàn tập thể. 

Vì thế mà trước đây có lẽ 

Ta tự hỏi “Ưu thế thượng phong 

Những thảm họa ta thắng được không?”

Thì bây giờ xoay ngang câu hỏi:

“Thảm họa sao qua mặt ta nổi?” 

Chúng ta lùi trở lại, sẽ không.

Mà cứ sẽ tiến thẳng một đường 

Đến nơi mà tương lai chờ đón:

Một quốc gia bầm dập, nhưng vẫn 

Nguyên vẹn; mạnh dạn mà hiền hoà; 

Quyết liệt nhưng chói sáng tự do. 

Chúng ta không bao giờ chuyển hướng 

Hay để đe dọa làm gián đoạn 

Cuộc hành trình; vì những chây lười, 

Những bất động này trong tương lai

Sẽ trở thành gia tài hậu thế. 

Sự sai lầm của chúng ta sẽ 

Thành gánh nặng thế hệ mai sau. 

Nhưng một điều chắc nịch như dao 

Chém vào cột: Nếu ta kết hợp 

Tình thương và sức mạnh thành một. 

Sức mạnh, lẽ phải nhập chung nhau.

Chúng ta sẽ thay đổi đời sau, 

Tình yêu tô đậm mầu di sản, 

Trẻ con hưởng trọn quyền sinh sống.

Chúng ta sẽ chuyển cho tương lai 

Một đất nước tốt đẹp ngày mai, 

Mà tình trạng sẽ tươi sáng mãi 

Hơn tình trạng ta vừa bỏ lại.

Từ lồng ngực tôi trổi mạnh lên 

Từng hơi thở. Chúng ta sẽ cùng 

Biến cái thế giới mang thương tích

Thành thế giới kỳ diệu đích thực.

Chúng ta sẽ cùng vút lên từ 

Những ngọn đồi vàng ở phương Tây.

Từ vùng Đông Bắc đầy gió lộng 

Nơi cha ông ta hoàn thành cách mạng.

Từ những thành phố cạnh bờ hồ 

Miền Trung Tây. Ta sẽ vươn cao 

Từ miền Nam nơi đầy nắng ấm.

Chúng ta sẽ cùng nhau tái dựng, 

Cùng hoà giải, cố gắng phục hồi.

Và khắp mọi ngõ ngách, mọi nơi, 

Mọi góc, trải dài trên đất nước, 

Những người dân, tuy là khác biệt, 

Sẽ cùng hiển hiện, đẹp như hoa 

Dù đã bị vùi dập thời gian qua.

Khi ngày ấy tới, từ ngọn lửa 

Ngay ở trung tâm, chúng ta sẽ 

Cùng bước ra, sợ hãi không còn.

Những quả bóng của một bình minh 

Ta sẽ cùng thả lên, rạng rỡ. 

Bởi bầu trời luôn luôn sáng tỏ 

Nếu chúng ta chịu khó ngó, tìm. 

Nếu có đủ can đảm trong tim 

Để thực hiện điều hằng mong muốn!


CHẨM TÁ NHÂN

(phóng tác)

01/22/2021


*****

The Hill We Climb by Amanda Goman


When day comes, we ask ourselves, where can we find light in this never-ending shade?

The loss we carry. A sea we must wade.

We braved the belly of the beast.

We’ve learned that quiet isn’t always peace, and the norms and notions of what “just” is isn’t always justice.

And yet the dawn is ours before we knew it.

Somehow we do it.

Somehow we weathered and witnessed a nation that isn’t broken, but simply unfinished.

We, the successors of a country and a time where a skinny Black girl descended from slaves and raised by a single mother can dream of becoming president, only to find herself reciting for one.

And, yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.

We are striving to forge our union with purpose.

To compose a country committed to all cultures, colors, characters and conditions of man.

And so we lift our gaze, not to what stands between us, but what stands before us.

We close the divide because we know to put our future first, we must first put our differences aside.

We lay down our arms so we can reach out our arms to one another.

We seek harm to none and harmony for all.

Let the globe, if nothing else, say this is true.

That even as we grieved, we grew.

That even as we hurt, we hoped.

That even as we tired, we tried.

That we’ll forever be tied together, victorious.

Not because we will never again know defeat, but because we will never again sow division.

Scripture tells us to envision that everyone shall sit under their own vine and fig tree, and no one shall make them afraid.

If we’re to live up to our own time, then victory won’t lie in the blade, but in all the bridges we’ve made.

That is the promise to glade, the hill we climb, if only we dare.

It’s because being American is more than a pride we inherit.

It’s the past we step into and how we repair it.

We’ve seen a force that would shatter our nation, rather than share it.

Would destroy our country if it meant delaying democracy.

And this effort very nearly succeeded.

But while democracy can be periodically delayed, it can never be permanently defeated.

In this truth, in this faith we trust, for while we have our eyes on the future, history has its eyes on us.

This is the era of just redemption.

We feared at its inception.

We did not feel prepared to be the heirs of such a terrifying hour.

But within it we found the power to author a new chapter, to offer hope and laughter to ourselves.

So, while once we asked, how could we possibly prevail over catastrophe, now we assert, how could catastrophe possibly prevail over us?

We will not march back to what was, but move to what shall be: a country that is bruised but whole, benevolent but bold, fierce and free.

We will not be turned around or interrupted by intimidation because we know our inaction and inertia will be the inheritance of the next generation, become the future.

Our blunders become their burdens. 

But one thing is certain.

If we merge mercy with might, and might with right, then love becomes our legacy and change our children’s birthright.

So let us leave behind a country better than the one we were left.

Every breath from my bronze-pounded chest, we will raise this wounded world into a wondrous one.

We will rise from the golden hills of the West.

We will rise from the windswept Northeast where our forefathers first realized revolution.

We will rise from the lake-rimmed cities of the Midwestern states.

We will rise from the sun-baked South.

We will rebuild, reconcile, and recover.

And every known nook of our nation and every corner called our country, our people diverse and beautiful, will emerge battered and beautiful.

When day comes, we step out of the shade of flame and unafraid.

The new dawn balloons as we free it.

For there is always light, if only we’re brave enough to see it.

If only we’re brave enough to be it.


Amanda Gorman