Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Ru Người Ru Đời - Thơ tặng của Lê Tuấn

Inline image 2

Ru người
Ru đời


“viết tặng nhà thơ Mạc phương Đình, khi đọc tác phẩm (Ru người. Ru đời)”
 
Bỗng dưng câu nói ngại ngùng
Cơn đau thắt lại nghìn trùng nhớ thương
Ru đời điệp khúc vấn vương
Nương theo dòng chảy đoạn trường chơi vơi

Ru người giọt lệ nhẹ rơi
Khóc cho thân phận. Ru đời lưu vong
Thả hồn vào chốn hư không
Lắng nghe tâm động cõi mông lung buồn.

Lê Tuấn

(Cảm nhận qua tác phẩm thơ của thi nhân Mạc Phương Đình)

Gánh Hàng Hoa - Thơ Diễm Hương & Phạm Thị Minh Hưng

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Đêm uống rượu với người-tình-cũ ở Huế - Thơ Huy Uyên



Thôi em về đi ta chén cuối
Bao năm huyền-thoại đã xa rồi
Ngồi Đập-Đá sầu trôi Vĩ-Dạ
Đoạn cuối cùng hai ta chia tay thôi .

Hình như trong mắt em cười
Sao lệ nhỏ làm hồng thêm đôi má
Nước dưới chân cầu mãi vờ trôi
Tình đã bỏ đi xuôi theo biển cả .

Ta rượu say giọt buồn cố-xứ
Bạn bè ra đi nào có quay về
Gột sầu trôi hoang ngày tháng cũ
Mặt đăm buồn cạn chén ly bôi .

Đêm trôi nghiêng em đứng nhìn sông
Hồ em dấu chuyện tình mà lệ nhỏ
Những cặp tình-nhân hôn nhau cuối đường
Quên hết cả đất trời của Huế .

Em gởi về Thuận-An nổi nhớ
Bên đồi Tuần trời tím vàng thu
Đã lâu chôn tình sâu nấm mộ
Để đêm say biết mấy cho vừa .

Giá đừng gặp nhau ở Huế khi về
Trên bàn còn sót ly rượu độc
Tuổi thanh-xuân ngày tháng qua đi
Cuối cuộc say hình như muốn khóc .

Gởi lại em nữa đời với Huế 
Đêm nay ngồi uống rượu với người xưa !

Huy Uyên

       Em và cuối thu ở Huế

Em dấu chuyện tình trong đáy mắt
Chiều sông trôi em đứng bên sông
Mấy mươi năm kể từ dạo đó
Sót lại đời nhau một giọng cười buồn .

Mùa thu Huế và những cơn mưa
Hắt chiều từng ánh đèn vàng vọt
Hai ta nhìn phố lạnh buồn
Môi hôn xưa ,một thời đã mất .

Mùa thu chao nghiêng trời kĩ-niệm
Bao tháng ngày một giấc chiêm-bao
Cuộc tình rồi xuôi trôi về biển
Bỏ đời nhau quên lối xưa về  .

Em cả đời một thuở chân trần
Sông chao thuyền người một bóng
Có chờ tôi về kịp không
Ở bến xưa quạnh hiu nước mắt cháy bỏng  .

Rồi một ngày lùa tóc bay cùng gió
Bóng em lặng lẻ qua cầu
Tình sương câm mặt trời đi ngũ
Nép kín đời tím tái trong nhau .

Bên ngoài gió đổi chiều
Nổi đau ùa về cùng khắp
Có phải tim người mọc rêu
Ngọn đèn đã tắt .

Mưa Huế chậm buồn qua khung cửa
Vàng vọt nụ hôn môi cuối đường
Que diêm nữa đêm cháy đỏ
Lối cũ đi về mù sương .

Mưa,mưa dấu lạnh vào hồn
Ngày còn yêu nhau em má đỏ
Nụ cười quanh mắt đuôi lá răm
Thuở đó hai ta đong đầy nổi nhớ .

Trần truồng rong rêu của rắn
Cánh đồng tím màu mưa
Tim người còn lắng đọng
Nhớ em ngửa mặt nhìn trời .

Có phải ngày em bỏ đi
Nổi buồn ngậm tăm nổi nhớ ...

Huy Uyên

Chùm Thơ Á Nghi


BÌNH THỦY, CẦN THƠ
*
Thành kính tri ân: quý CHIẾN SĨ thuộc QUÂN CHỦNG KHÔNG QUÂN VNCH
*
Cảm tác nhân đọc:
“PHỤC VỤ TRONG QUÂN CHỦNG KHÔNG QUÂN”
của Đại Úy HỒ TẤN ĐẠT, khóa 21 (Đa Hiệu số 111, tháng 9.2017)
*
-Gốc gác Cần Thơ mấy đời
Anh sinh ra ở Bình Thủy
Nên hiền lành lắm em ơi!
Sao nỡ chê anh: “Đồ quỷ!”?
-Hèn chi ngày nào cũng “cần”!
Trao tay toàn thơ thâm thúy,
Thảo nào đọc xong nóng ran
Thơ yêu ướt át tình lụy!
-Bảo vệ quân, dân an toàn
Anh làm khi chờ “tăng phái”
(Gửi thêm những Phi Hành Đoàn
Vào vùng bất phân thắng bại)
Đổ quân, trời đã nhá nhem,
Lính chờ ngày mai đổ tiếp,
Anh ngồi viết vần “Nhớ Em”
Kẻo mai bận bay lên, xuống.
Thơ làm từ phòng Hành Quân
Nghỉ ngơi, chờ Phi Vụ Lệnh
Trước khi đối diện tử thần
Vượt bao kinh hoàng, khốc liệt.
Tháng này Ba Má tới thăm
Nhớ đừng gọi anh: “Đồ quỷ!
Mình cưới nhau luôn dịp rằm.
Nếu em cần thơ Bình Thủy.
Mỗi ngày vợ đọc thơ… chồng
Tha hồ khen chê mát, nóng
Ướt át tình tứ, mặn, nồng
Bảo đảm không bao giờ phỏng!

Á Nghi*18.10.2017
(Trích tuyển tập TRI ÂN CHIẾN SĨ VNCH)





LÍNH YÊU
*
Thành kính tri ân những người lính CÔNG BINH CHIẾN ĐẤU VNCH
*
Nói năng nhỏ nhẹ thấy thương
Lính thương đất đẹp thơm hương của nàng
Thấy thương nên lính chàng ràng
Xây cầu, bệnh xá… sẵn sàng tới lui.
Chạm tay trao củ khoai bùi
Tỏa thơm chái bếp nướng trui cá đồng
Chao ôi đôi má em hồng
Khiến ta bay bổng bềnh bồng mê say,
Dịu dàng ánh mắt động lay
Ta về đồn trú, hồn này ở… Kia.
Em à! Ai sẻ, ai chia?
Nhớ em quay quắt, gác khuya hướng về
Cầu xây bắt nhịp Si Mê
Sao em không đến gần kề một hôm?
Cho anh nghịch ngợm mỏi mồm
Khen ai “Trắng gạo, ngon cơm nhất làng!”
Khen không bỡn cợt xênh xang
Rồi nhìn mắt đẹp ngỡ ngàng mở to,
Hiền lành, ngoan ngoãn, tò mò
Cho anh được dịp giả đò tán thêm: 


“Nhớ em, lính phát đau tim
Chắc về bệnh xá làng em mà nằm
Em à! Em nhớ đến thăm
Chữa giùm căn bệnh Mấy Rằm Tương Tư!”

Á Nghi*18.10.2017
(Trích tuyển tập TRI ÂN CHIẾN SĨ VNCH)




MỘT NGÀY RONG CHƠI 
TUYỆT VỜI!

Bềnh bồng trôi giữa sông Mê
Trời, mây, sông, nước thuyền về thảnh thơi
Người, thơ thanh thản rong chơi
Giấy thơm vạt nắng viết lời nhẹ hây.
Thời gian dừng lại giữa ngày,
Không gian bát ngát điểm bầy chim vui,
Con sông loáng bạc bọt sùi
Triệu chùm bóng nước ngọt bùi quẩn quanh.
Ngồi bên em, đã có anh
Tâm hồn lãng mạn, tim giành nhịp thơ
Hồn nhiên ấp ủ ước mơ
Buồn riêng bỏ lại bến bờ ưu tư.
Vô biên, vô tận Chân Như
Thuyền chao mềm mại lắc lư ngọt tình.

Á Nghi*18.10.2017

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

"Chuổi Ngọc Tình Thơ " - Thơ Mây Tím (MM)



Thu về đẹp lắm anh ơi 
Muôn màu sắc thắm đất trời miên man 
Trong xanh mây trắng nắng vàng 
Hàng cây lơi lã đồi hoang mơ màng 

Thu về đỉnh núi sương lam 
Khói lan gió thoãng mây ngàn ngóng trông 
Chiêm bao tình mộng tay ôm 
Đắm say ngây ngất môi hôn ngọt mềm 

Thu về cảnh đẹp thiên nhiên 
Ngẩn ngơ thơ thẩn cảnh tiên dương trần 
Xanh lam tím đỏ lá vàng 
Trên đồi sương khói bức tranh tuyệt vời 

Thu về thơ mộng anh ơi 
Ngàn sao lấp lánh sáng ngời lung linh 
Đêm trăng huyền diệu bóng hình 
Thu về anh hởi chúng mình bên nhau 

Arna 11.10.2017 
Mây Tím ( MM ) -"VTAH"

Thơ Hồ Công Tâm, Cao Mỵ Nhân, Hoài Việt, Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân, Phương Hoa



[1]

TỰ THUẬT 

Tuổi đời tám chục xưa nay hiếm!
Dâu bể kinh qua mấy thập niên.
Nước mất nhà tan tù cải tạo,
Lưu vong ly tán lại đoàn viên.
Quê hương giặc giã còn phong tỏa,
Đất khách thân bằng vẫn kết liên.
Tị nạn một đi không trở lại,
Lời thề son sắt quyết trung kiên.

California, October 15, 2017

HỒ CÔNG TÂM 


[2]
BÁT TIÊN PHONG ĐỘ 

Thưa rằng: Bát thập đẹp như tiên
Sức khỏe xem ra giống tráng niên
Nhớ mãi xuân xưa đi mặt trận
Thương hoài thu mới dạo công viên 
Nghe xa tiếng quốc mời khai hội
Sầu cạn lời thơ trải viễn liên
Huynh đệ bên trời nghe pháo lệnh
Muôn người như một giữ tâm kiên ...

Hawthorne Oct. 15th 2017

CAO MỴ NHÂN


[3]
ĐỒNG CẢM CAO NIÊN 

Đồng cảm lưu vong với bạn hiền
Những mong tình táo tuổi cao niên
Khi xưa bảy chục như khan hiếm
Hiện tại tám mươi vẫn lạc viên
Quốc ngữ bảo tồn vui sáng tác 
Văn thơ xây dựng nguyện cầu liên
Tha hương vẫn giữ lòng trung thực
Nhớ nước không giờ bỏ chữ kiên!

Texas, October 15,2017

HOÀI VIỆT 


[4]
CHƯA KỂ HIẾM…

Tám chục đời ông chưa kể hiếm,
Tuổi này đáng gọi tuổi thâm niên.
Văn chương phóng khoáng gìn quan cách,
Chữ nghĩa tài hoa ẩn mệnh viên.
Đất khách lưu vong lòng héo hắt,
Quê nhà tha thiết mối tương liên.
Tóc tuy có bạc tâm còn vững…
Thù lũ vong nô chí định kiên !


Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân 

[5]
GIỮ LÒNG KIÊN

Sống vui bát thập dường như hiếm
Lai láng hồn thơ! Nhất lão niên!
Bảy chữ lượn lờ, xao bạn hữu
Tám câu uyển chuyển, rộn thành viên
Trải tâm truyền ý khơi đoàn kết 
Chấp bút trao lời gợi hợp liên
Nếu muốn hồi quy về cố quốc 
Diệt thù quyết chí giữ lòng kiên


PHƯƠNG HOA 

NỖI NHỚ CHIỀU THU _SƯƠNG THU - Thơ Phạm Thị Minh Hưng & Ó Biển LC


NỖI NHỚ CHIỀU THU


Thu đến mang muôn ngàn nỗi nhớ
Thu đong đầy tiếc nuối ngu ngơ
Chiều lá đổ lặng lẽ bơ vơ
Sương thu mỏng hắt hiu hững hờ

Nắng mong manh mây mù lối cũ
Hoa tàn cỏ úa lòng hoang vu
Khung trời xám, phủ mờ sương khói
Thu vàng phai nào có ai ngờ...

Thương lắm chiếc lá xanh mơn mởn
Đóa hồng nhung nồng ngát hương say
Mơ bước chân ai thời gấm lụa
Chỉ nghe tiếng lá xạc xào lay...

Sao mãi mơ hoài bóng trăng xa
Rừng thu ướt đẫm lớp sương sa
Chiều nay ngõ vắng thênh thang quá
Một mình đếm bước tiếc xuân qua....

Phạm Thị Minh-Hưng


SƯƠNG THU

Thu đến bao giờ thế hở Thu?
Tự dưng một sớm có sương mù
Ẩn hiện gần xa đồi cùng núi
Lá vàng rơi thung lủng âm u

Thu đến! Ban ngày như ngắn hơn
Chậm thấy bình minh, sớm hoàng hôn
Buổi tối tắt đèn đi ngủ sớm
Mộng mơ dài sưởi ấm tâm hồn

Thu đến, tiết trời chưa lạnh lắm
Nếu có người ôm, ngủ rất ngon
Mộng nếu không vàng thì cũng thắm
Và giấc Nam Kha sẽ thật tròn

Thu đến ru hồn ai đắm mê
Đêm dài đồi cỏ mượt sum sê
Níu giữ chân ai con dốc láng
Dạ yến tàn trăng chẳng cho về

Vuốt má chào nhau dạo chớm Thu
Đường về quen lối cỏ êm ru
Cảm giác chập chờn lòng vương vấn
Sương đã gần trưa vẫn còn mù

Ó Biển 227 LC