Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

ĐI TÌM - Thơ Nguyễn Vạn Thắng





Tôi đi tìm giọt nắng mai

Sưởi lòng ấm lại một thời yêu đương
Tôi đi tìm lại con đường
Bên hàng phượng vĩ vấn vương tình nồng

Tôi đi tìm lại giòng sông
Thuyền xưa bến cũ có còn chờ trông
Bao năm ôm ấp nỗi lòng
Mượn tình thơ viết nối vòng yêu thương

Cho tôi tìm lại nỗi buồn ?
Khi tình hai đứa không còn bên nhau 
Nụ hôn ngày ấy ngọt ngào
Lòng vương nỗi nhớ thuở nào bên em

Còn đâu lời nói dịu êm
Tìm đâu kỷ niệm ngọt mềm dấu yêu
Giờ đây dấu bước cô liêu
Duyên tình đã lỡ ít nhiều thương đau ...

Nguyễn Vạn Thắng

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2020

NÓI VỚI MẸ - Thơ Ngô Minh Hằng



Cho con được một lần hôn tóc mẹ
Trước khi làm cánh hạc lẫn vào mây
Đã lâu rồi, hăm hai năm có lẻ
Mẹ xa con, đau đớn đã từng ngày !
 *
Mẹ ở lại với gông xiềng bạo ngược
Với oan hờn nước mắt trắng đêm đen
Với tai họa không bao giờ ngờ được
Với tù lao bức khóa miệng dân hèn !
 *
Con ra đi khi biển đời bão tố
Và biển lòng cuồn cuộn sóng tang thương
Lòng căm phẫn trước dân tình thống khổ
Trách mình hèn, không giữ được quê hương
 *
Con của mẹ có những người anh dũng
Chết oai hùng, bia đá vãn thầm đau
Trước mũi súng, lưỡi lê, không khuất phục
Sử Tiên Rồng sáng chói vạn đời sau
 *
Cũng có kẻ bán linh hồn cho quỷ
Để cúi đầu quỳ nhặt chút phồn vinh
Lại có kẻ đắm chìm trong mộng mị
Sờ chân voi mà cứ tưởng cột đình !
 *
Và cũng có, mẹ ơi, phường vô sỉ
Máu không còn đỏ nữa, chảy trong tim
Nhìn xác bạn hơn nửa phần thế kỷ
Hiện nguyên hình, đồng dạng với loài kên
 *
Thôi mẹ ạ, sá chi trò thế sự
Miệng ngàn năm bia ấy có mòn đâu !
Một ngày kia khi bừng cơn mộng dữ
Họ vô cùng cô độc khóc nhìn nhau !
 *
Rồi con sẽ trở về hôn tóc mẹ
Mảnh đất hiền thắm đỏ máu tiền nhân
Cờ vàng xưa sẽ tung bay ngao nghễ
Như Đống Đa ngày nọ, buổi đầu xuân !


Ngô Minh Hằng
1998

Nhớ Mẹ - Thơ Nguyễn Minh Thanh





Mẹ ơi con nhớ Mẹ nhiều lắm
Con muốn về thăm kẻo Mẹ chờ
Khốn nổi chim lồng không vỗ cánh
Cam đành gặp gỡ ở trong mơ

Con biết giờ đây mắt Mẹ loà
Tháng năm còm cõi tóc sương pha
Nhưng làm sao được, làm sao được
Trời hỡi làm sao gặp Mẹ già?!

Cơn gió lạnh lùng chiều cuối Đông
Có ai rét mướt tái tê lòng
Mẹ ơi, con biết Mẹ buồn lắm
Tựa cửa buồn hiu mòn mắt trông ...!!

Cánh én về đâu tận cuối trời
Ngừng đây nhắn chút nhé chim ơi
Phải chi hoá được làm chim én
Con sẽ về thăm Mẹ tức thời

Vẫn biết chuyện người : chuyện hợp tan
Đoá hoa chớm nở, đoá kia tàn
Có ai dám bảo rằng không khóc
Trước cảnh biệt ly cảnh phũ phàng!!

Dâu bể gây nên những đoạn trường
Nắng mưa vùi dập kẻ ly hương
Mẹ ơi con quyết về thăm Mẹ
Xây lại nhà xưa với mảnh vườn ...!

                         Nguyễn Minh Thanh

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020

Một Trời Nhớ Thương - Thơ Nguyệt-EmXưa




Anh Cho em một trời nhớ thương
Một trời mơ ước tựa thiên đường
Ngày sau chẳng biết còn có được
Tay ở trong tay, mộng nghê thường

Anh cho em một đời vấn vương
Một đời say đắm, trắng đêm trường
Lung linh ánh nguyệt dòng sông vắng
Môi ở trong môi, biết tỏ tường

Anh cho em một đời đau thương
Một đời ray rức, sóng trùng phương
Cô đơn chim nhạn về cuối núi
Một kiếp mơ hoa ấy đoạn trường

Anh cho em! Anh cho em hết
Một khối tình si nghĩ đến cùng
Thế mà xa cách em đâu biết
Sương khói đời nhau hoá mịt mùng.

            4/7/2020
          Nguyệtemxưa

Nước Mỹ Hôm Nay Ngày Độc Lập - Thơ Trần Vấn Lệ



Nước Mỹ hôm nay:  Ngày Độc Lập!
Cơ quan Chính Phủ chỉ treo cờ
Người ta nghỉ Lễ đi chơi khắp
Lòng mọi người ai cũng trẻ thơ...

Nước Mỹ rất vui nơi tổ chức:
Cờ bay, lính diễn, diễn văn vang
Lại thêm có pháo bông từng chặp
Chắc có nụ cười trong khẩu trang!

Nước Mỹ năm nay cũng có buồn
Một phần biển động sóng trùng duơng
Một phần cố gắng ghìm tay súng
Dịch bệnh rồi thêm chuyện chiến trường...

Tổng Thống quyết làm cho nước mạnh 
Quyết làm da trắng đứng trên cao
Người da đen với vàng hay đỏ
Tập họp, kêu gào...chẳng tới đâu!

Súng chỉa vào đầu:  đùng đùng đùng
Người đen gục xuống mắt trợn trừng
Tiếng còng số tám leng keng chạm
Tiếng của tay chân chẳng tiếng lòng...

Nước Mỹ ngày mai êm ắng lại
Người ta đi hốt pháo bông bay...
Người ta mở cửa ngôi nhà ở
Đời lại bình thường không đổi thay!

Thật khó làm thơ ca tụng Mỹ
Cũng khó làm thơ tả cảnh đời
Trần gian Phật nói Ta Bà Cõi
Chúa, Thánh Giá hoài đứng thế thôi!

Những cây trụ điện Mỹ không đi
Con cái Đảng Ta lũ lượt về
Mỗi đứa tự nhiên thành trụ điện
Gia đình đoàn tụ:  Rượu Nâng Ly!

Lễ Độc Lập người, Độc Lập mình
Nhớ lời Chủ Tich Hồ Chí Minh:
"Cái quý trên đời là Độc Lập!"
Việt Nam rạng rỡ nhất hành tinh!

Việt Nam rạng rỡ nhất hành tinh!
Việt Nam bốn lăm năm hòa bình!
Ma Gie đánh bạt quân Ma Quỷ
Cờ Lờ Mờ Vờ lạ hóa quen!

Trần Vấn Lệ

TIẾNG MẸ RU - Thơ Nguyễn Nhơn

Inline image

TIẾNG MẸ RU

Từ bốn ngàn năm trước
Trên đất Lĩnh Nam
Mẹ Âu Cơ cất lời ru
Con ơi nhớ lấy lời nầy
Ta là giống Rồng Tiên
Dân Lạc Việt trồng “ Lúa nước “
Bên bờ Trường giang Dương Tử
Trôi giạt tới nơi đây

Bốn ngàn năm sau
Trên đất Miền Đông Nam bộ
Bà thác lời ru cháu
Nhắn gởi khuyên con gái
“ Con ơi chớ lấy chồng xa
Mai sau cha yếu mẹ già
Chén cơm ai bới tô trà ai dâng “
Hoặc nói gần nói xa
“ Có con mà gã chồng gần
Có bát canh cần nó cũng đem cho “
Nhưng mà con của mẹ
Vì duyên số lấy phải chồng xa
Từ đất gò Miền Đông
Lấy chồng về U Minh Miệt thứ
Nên mới cất lời than
“ Con gái mà lấy chồng xa
Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu “
Có những buổi chiều tà
“ Chiều chiều ra đứng cửa sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều “
Cũng có khi
“ Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”
Đó là những gái hiếu thuận
Lại có những nàng thôn nữ
Con cháu Hồ Xuân Hương
Thuộc loại “ gái ngoan”
“ Không chồng có chửa mới ngoan
Có chồng có chửa thế gian sự thường “
Khăn gói theo người yêu
“ Ra đi là sự đánh liều
Mưa mai nào biết nắng chiều nào hay “
Vì yêu nên phải sao cũng chịu
“ Một mai thiếp quyết theo chàng
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam “

Ngày nay trên đất Mỹ
Một mảng Việt Nam trôi giạt
Ông cất lời ru cháu
“ Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẽo gập ghình khó đi
Khó đi khó đẩy về rẩy ăn cần
Về sông ăn cá về đồng ăn cua “

Tiếng mẹ Âu Cơ ru hờ
Từ bốn ngàn năm trước
Nay vẫn còn vẳng đưa

Nguyễn Nhơn

Mừng July 4th - Thơ Trần Quốc Bảo

Inline image        Mừng July 4th
Bỏ Quê hương đến xứ này
Chúng tôi được sống những ngày tự do
Hôm nay là:  JULY 4th
Nguyện cầu Thượng Đế ban cho Hoa Kỳ

Phú cường một cõi biên thùy
Tự Do đuốc sáng, phát huy toàn cầu!
Văn minh Mỹ Quốc hàng đầu
Uy quyền vũ lực, không đâu sánh bì!

Chúng tôi, vận Nước suy vi
Giang sơn, bị Cộng trị vì bấy nay!
Như đàn Chim Việt lạc bày,
Tới đây, xin nhận nơi này Quê Hương!

Tuy rằng gốc gác tha phương,
Nhưng trong một Nước, yêu thương nhau cùng!
Mừng “NGÀY ĐỘC LẬP” vui chung!
Lá Cờ Hiệp-Chúng-Quốc, bừng nở hoa !!!

        Trần Quốc Bảo
                Richmond, Virginia
           Địa chỉ điện thư của tác giả:
       quocbao_30@yahoo.com

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

TÌNH CŨ - Thơ Nguyệt-EmXưa




Thuở nồng nàn ta lại xa nhau
Ngàn sao ghen ghét nát đêm nhàu
Mãnh trăng run sợ tình hương lửa
Ta bỗng tan tành, một nỗi đau

Phương trời lạ ba mươi năm sau
Ta lại gặp nhau, tim đã già
Cố nắm bàn tay người năm cũ
Cố tìm trong mắt chút thiết tha

Người vẫn như còn ít dư hương
Làm sao!  Đêm cạn qúa đêm trường!
Ta có khóc đâu mà lệ chảy
Chỉ còn dư vị của yêu đương

Nói với người ta ở lại đây
Với người mộng cũ đã từng say
Dù không còn được nồng hương lửa
Đôi trái tim yêu, đã tỏ bày

Ta với người hẹn đến kiếp sau
Kiếp nào nếu có sẽ theo vào
Xem trăng ân ái trên biển rộng
Ôm cả vào nhau thỏa khát khao.


Nguyệt-EmXưa

HÈ XƯA-Thơ Xướng Họa THANH TRƯƠNG và THI HỮU - LãngPhong/blog


HÈ XƯA

Nhớ thuở cùng em dạo nắng hè
Đón chờ xe bus dưới vòm che
Vì ai lưu luyến đời hoa phượng
Để kẻ muội mê sống kiếp ve
Ánh mắt dịu hiền, đâu vội tắt
Giọng cười êm ả, mãi còn nghe
Bao nhiêu ký ức đeo dai đẳng
Khoảnh khắc buồn vui buổi cuối hè…!

THANH TRƯƠNG

Bài Họa:

MÙA HÈ TRONG NỖI NHỚ

Nhớ mãi khi xưa mỗi độ hè
Phượng hồng nở đỏ khắp tàn che
Trời cao vời vợi, diều căng gió
Vườn rợp im lìm, trẻ đợi ve
Lưu bút chuyền tay trao bạn viết
Vần thơ chuốt chữ đọc nhau nghe
Bao nhiêu ngày tháng trôi qua mãi
Vẫn ắp trong tim kỷ niệm hè.

Sông Thu

KỶ NIỆM HÈ

Chang chang nắng lửa đốt trưa hè
Xe đạp giữa trời tập vở che
Trước giỏ chở theo ngời nhánh phượng
Bên đường bỏ lại rộn tràng ve
Cánh diều gió lộng không thèm ngắm
Quán nước nhạc mùi chẳng khát nghe
Nóng ruột với bài thơ mực tím
Mong trao gởi bạn giữ lưu hè…

Lý Đức Quỳnh
   29/6/2020

KỶ NIỆM HÈ

Chói chang nắng gắt buổi trưa hè
Mái tóc thề thương,những muốn che!
Rực rỡ,bung trời tàn đỏ phượng
Râm ran ngợp đất tiếng sầu ve
Chờ mong ánh mắt trao lời nói
Trông đợi làn môi cất tiếng nghe
Giây phút ngất ngây thời trẻ dại
Dậy lên cứ mỗi buổi sang hè

Thanh Hoà

TUỔI HỌC TRÒ.

Trời xanh mây trắng nắng ngày hè,
Dưới gốc me hồng bóng mát che.
Rực rỡ sân trường pha sắc phượng,
ru mềm cánh gió tự tình ve.
Cổng tràng khép kín nôn nao đợi,
Hồi trống điểm rền ráo rác nghe.
Xe đạp theo sau tà áo trắng.
Mộng mơ tuổi ngọc những trưa hè.
      Nguyễn Thị Mỹ Ngọc.

June 29/2020.

HÈ KỶ NIỆM

Lật bật mà nay đã đến hè
Một mùa hạ trước dưới tàn che
Cùng em dạo bước bên vòm phượng
Nhịp gót kề vai giữa tiếng ve
Rộn rã chung lòng ngân khúc hát
Êm đềm khắc dạ lắng tai nghe
Bây giờ nhớ lại hồn xao xuyến
Thương quá ngày xưa mấy tháng hè

Songquang
( hè 2020)

LUYẾN HÈ

Khó thể nào quên những tháng hè
Vui mừng gặp gỡ dưới giàn che
Trao lời thân mật xem hình ảnh
Chọn bản ồn ào át tiếng ve
Trưởng lớp giã từ đâu muốn bước
Chuyện tình kết thúc vẫn thèm nghe
Bâng khuâng dĩ vãng se niềm nhớ!
Tuổi hạc chừ đây mãi ngóng hè!

 Như Thu
29/06/2020

HẠ VẮNG

Hạ chí mà chưa thấy nóng hè
Một mình dạo phố xếp dù che
Nơi đây phượng tím phai mầu mực
Ở đó vòm xanh nhuộm sắc ve
Thấp thoáng thơ thu ai mới đọc
Lênh đênh tình hạ bạn mời nghe
Vô chơi vườn nắng nhà quen gọi
Chợt nhớ bâng khuâng chửa hết hè ...

    Hawthorne  29 - 6 -  2020
CAO MỴ NHÂN

HÈ  QUÊ

Nắng đổ đồng hoang phượng đỏ hè
Bóng hồng đường vắng chiếc dù che.
Im lìm góc chuối bơ phờ lợn
Ra rả sau vườn não nuột ve.
Trong xóm gà trưa xao xác gáy
Bên nhà tiếng võng ngậm ngùi nghe.
Trời xanh thăm thẳm không mây gợn
Văng vẳng xa đưa cuốc gọi hè!

 MaiLoc
6-29-2020

HÈ NHỚ

Tháng sáu lòng xao xuyến cảnh hè
Sân trường nhớ lại dưới tàng che
Trời mây sáng rỡ vờn bông phượng
Ánh nắng chan hoà rộn tiếng ve
Bạn lén trao thư cười đủ cảm
Người liền tặng sách nói vừa nghe
Bao nhiêu ký ức thời hoa mộng
Mãi vấn vương say mỗi đoạn hè

Minh Thuý
      Tháng 6/29/2020

HÈ THUỞ XƯA

Theo bạn về quê dịp nghỉ hè
Mùa hoa phượng vỹ nhánh tàn che
Sông Hàn Đà Nẵng buồm căng gió
Cẩm Lệ cây bàng nhạc tấu ve
Mấy thuở tương phùng duyên mới bén
Hiếm khi hội ngộ tuổi vàng nghe
Buồn vui kỷ niệm còn in bóng
Trung Học Châu Trinh giữa nắng hè !...

Mai Xuân Thanh
Ngày 29/06/2020

HÈ XƯA QUÊ NGOẠI

Tắm sông quê Ngoại mỗi trưa hè
Bến nước hàng bần rậm bóng che
Lặn hụp la hò ôi đỉa bám
Râm ran rền rĩ khúc ca ve
Mo cau ngựa kéo mồ hôi chảy
Trèo hái đùa vui vọng tiếng nghe
Hơn sáu mươi năm lòng nhớ mãi
Tuổi thơ hạnh phúc suốt mùa hè…

     Thanh Song Kim Phú
June 29/2020

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

Tìm - Thơ Lê Mai - THANH THANH Chuyển ngữ

Inline image

THEO DẤU APOLLINAIRE - Mùi Quý Bồng (phỏng dịch)


Ngất ngây” với 99 hình ảnh hôn nhau dễ thương nhất hành tinh - Góc Báo

Anh yêu em như vậy đó,
mắn đẻ y hệt loài thỏ, 
ác tính như nàng rắn độc, 
tàn bạo không thua loài ong, 
bất cẩn như con sơn cẩu,
háu ăn như chú chuột răng sắc,
nhỏ bé như con mọt gạo, 
xấc xược như lũ quạ khoang trong truyện ngụ ngôn,
khôn ngoan như sinh vật cuồng dại nhất,
hiển nhiên như bầu trời, 
tham lam như móng chân chim cú,
nồng cháy như chó sói động tình, 
lên lén như vi trùng, 
nguy hiểm như loài nấm độc, 
nóng nẩy như lũ ve sầu, 
nhanh lẹ như lưỡi kỳ đà, 
buồn bã như một cơn mưa, 
khiêm nhường như mái đầu vùi giữa hai bàn tay,
loáng thoáng như những cánh sao băng, 
trường cửu như niềm im lặng, 
trắng như muôn vàn tinh tú,
mong manh như đồng xu, 
trần truồng như những pho tượng, 
     và còn hơn những pho tượng, 
cởi mở như bông hoa mãn khai, 
tràn trề như tổ ong mùa hạ, 
đầy rẫy như những mẫu tự đầu tiên,
bình tâm như những cánh én trên hàng dây điện, 
đa nghi như những gã đào mồ,
tinh ranh như bầy chuột đồng,
thậm tả như bàn tay người câm,
sinh động như tiếng nhạc trong đầu người điếc, 
hân hoan như bờ đất kẻ đắm tầu trông đợi, 
không tưởng như cánh cửa nhà tù mở rộng, 
xanh biếc như trung tâm ngọn lửa reo vui, 
đau buốt như vết bỏng tuyết, 
tàn nhẫn như chính anh.
 
Anh yêu em bằng sự điên rồ của một nhà thức giả,
kiên trì trong sự tính toán phù du, 
ấn dấu của anh, bản vẽ của anh, 
    quyển sách anh vừa xuất bản, 
làn sóng nhỏ của dòng sông, 
dồn dập phá vỡ những bọt nước mong manh của anh.
Anh yêu Em!
 
Mùi Quý Bồng
(phỏng dịch)

A LA MANERA DE APOLLINAIRE
 
Así te quiero,
paridera como coneja,
criminal como víbora,
tiránica como abeja,
inescrupulosa como hiena, 
voraz como la rata de afilados dientes,
pequeña como el piojo de la harina, 
impertinente como los cuervos de las fábulas,
sabía como la más necia de las criaturas, 
obvia como el cielo,
rapaz como la garra de la buha, 
ardiente como la loba el celó, 
sigilosa como las bacterias, 
venenosa como ciertos hongos, 
impaciente como las cigarras, 
rápida como la lengua del basilisco,
triste como la lluvia, 
humilde como la cabeza entre las manos,
fugaz como las estrellas fugaces,
permanente como el silencio, 
alba como las estrellas multitudinarias, 
fragile como una moneda,
desnuda como las estatuas, 
   y más que las estatuas, 
abierta como las flores abiertas hasta el delirio, 
colmada como colmena en el verano, 
profusa como las primeras letras
confiada como las golondrinas en los cables eléctricos, 
desconfiada como los sepúlteros,
sagaz como las nutrias, 
dramática como las manos del mudo,
sonora como la música en la cabeza del sordo,
adorable como la costa para el náufrago,
increíble como las puertas abiertas de una cárcel 
celestial como las llamas crepitantes,
infernal como la quemadura de la nieve, 
cruel como yo.
 
Te quiero con la locura de sabio,
empecinando en sus cálculos inútiles,
mi signo, mi dibujo, 
   mi libro recién impreso, 
pequeña ola de rio 
quilla rompiendo mis espumas.
 
¡Te quiero! 
 
Manuel Silva Acevedo 
(Chile)