Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2020

Bão Lụt - Thơ Nguyễn Thị Thêm

 



Mẹ ơi lụt đến mẹ đâu rồi

Nước dâng từng lúc cứ dâng thôi

Mái nhà xiêu vẹo con sợ quá

Khóc khan cả tiếng đã tàn hơi.


Ba chị em con biết làm sao

Nước đâu không biết cứ dâng cao

Cơm nguội trong nồi không còn nữa.

Bụng không, cơn đói cứ cồn cào.

 

Mẹ nói chúng con ở lại nhà

Mẹ đi làm việc ở đồng xa

Khi  về sẽ có cơm và cá

Con đợi, con trông cả ngày qua.

 

Mẹ ơi! nước ngập khỏi chân giường.

Làm sao mẹ hỡi mưa cứ tuôn

Bắt ghế con trèo lên trên mái

Làm ơn cứu giúp, xin xót thương.

 

Căn nhà như chiếc áo rách toang

Mưa tuôn, gió thổi sẽ tan hoang

Tôi thân các cháu chờ người cứu

Xin trời thương xót kiếp cơ hàn. 


Nguyễn Thị Thêm 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét