Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

ĐÊM KHÁT NỤ EM CƯỜI - Chùm thơ tặng NTT - Đặng Xuân Xuyến



ĐÊM KHÁT
- với N T T -

Ừ thì đêm ấy, đêm đêm ấy
Em dụ ta quần nát trăng ngây
Những tưởng dụ tình thôi trỗi dậy
Ai ngờ trăng khát nát đêm đây.
.
Hà Nội, đêm 03 tháng 12-2022

NỤ EM CƯỜI
- với N T T -

Em giấu nụ cười trong khóe mắt
Đốt lòng anh lúc em nhìn
Từ đấy xa quê đi bằn bặt
Mỗi độ Đông về ngong ngóng tin.
.
Hà Nội, chiều 21 tháng 11-2022

THU MỚI
- tặng N T T -

Em đi gom lại mùa thu cũ
Trả lại vườn xưa tiếng Cu gù
Sớm nay nắng ấm về trú ngụ
Lảnh lót trong vườn hương sắc Thu.

Hà Nội, 10G25 ngày 20-02-2021

LỠ XUÂN
- với N T T -

Lại tiếng em cười rộn nắng xuân
Lại ngẩn ngơ xuân mấy mươi tuần...
Ờ, ngày năm ấy, xuân chớm nhuận
Ta nỡ vụng về để lỡ xuân.

Hà Nội, 19 tháng 02-2021

KHÔNG ĐỀ 1
- với NTT -

Rỏn rẻn em cười với gió mây
Thẩn thơ nỗi nhớ chợt ùa đầy
Nụ hôn em trộm từ đêm ấy
Tấp tểnh men nồng như mới đây.

Hà Nội, trưa 21-11-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2023

Đón xuân ..Nhớ xuân - Thơ NGỌC TRÂN

 

Xuân về cũng thấy lòng nôn nao,
Nhớ xuân xưa với nhánh mai đào,
Rộn rã phố phường chờ đón tết,
Nô nức chợ hoa muôn sắc màu.
Bao mùa xuân đến mình lớn dần,
Ba lô tay súng đón mừng xuân,
Rừng đêm trừ tịch mơ hoa pháo,
Ngắm hỏa châu mừng tết đến gần.
Rồi những mùa xuân qua rất nhanh,
Quê hương bỏ lại mộng không thành!
Những mùa xuân đến trên xứ lạ.
Ta lại thấy buồn cứ vây quanh!
Hộp quỹ thời gian sắp cạn rồi!
Đón xuân vừa đến chẳng thấy vui?
Ngoài sân tuyết phủ tràn khắp lối!
Trong nhà nhang khói lạnh lùng thôi!
Ngọc Trân

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2023

Xuân Đến- Tết về - Thơ Minh Phượng

 


Xuân đến lá mang lời ước nguyện 
Tết về mây dạt dấu chim quyên
Trông về cố quận…còn bao kẻ? 
Giữ lại quốc hồn, vẫn vẹn nguyên…

Giây phút giao mùa theo khói hương
Thời gian qua vội bóng vô thường
Cúc vàng, mai thắm khơi bao mộng 
Lan, trúc gieo nguồn thương vấn vương

Xin chúc ai ơi …. những nụ cười
Dẫu đời không sáng tựa hoa tươi
Vẫn luôn an lạc theo tâm tịnh
Vẫn gửi yêu thương khắp mọi người

Và chúc nơi nơi hết hận sầu
Thanh bình ….vang khúc hát đêm thâu
tự do, dân chủ trong nhân bản
công lý tràn lan khắp địa cầu


Minh Phượng

CHÚC MỪNG NĂM MỚI QUÝ MÃO 2023 - Thơ Tha Nhân



CHÚC khắp nhân gian hưởng thái bình
MỪNG mùa xuân mới đóa hoa xinh
NĂM này Quý Mão Thiên cơ lộ
MỚI có Tự Do thỏa nghĩa tình
THẾ thái chuyển vần chẳng nhục vinh
GIỚI từ bi bố thí quang minh
HÒA tâm xây dựng nền công chính
BÌNH tĩnh lo toan chuyện thái bình
CHÚC Việt Nam ta chóng thoát hèn
NƯỚC Nam nòi Việt phải đua chen
CHUYỂN qua chính thể dân làm chủ
MÌNH phải đổi thay để tiến lên!
MUÔN sự ban đầu rất khó khăn
NGƯỜI người ra sức chớ băn khoăn
HẠNH mang tâm đức tô bồi tiếp
PHÚC để dành sau con cháu nhàn!!

Camthành trước thềm Xuân mới QUÝ MÃO 2023
Tha Nhân

Ngày Mùng Một Tết - Thơ Tranh Đỗ Công Luận

 

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2023

Xuân Về (CNTT 181) - Thơ Mây Tím (MM)


 

  Chiều nay thơ thẩn mơ màng 
Con thuyền vượt sóng về ngang quê mình 
 Một chiều trên bến sông Dinh 
Cành mai hé nụ linh linh nắng vàng 
  Từng đàn én lượn thênh thang 
Trời xanh mây tím nghiêng làn gió xuân 
  Mê say Tết đến rộn ràng
Mẹ mua áo mới cho đàn con ngoan 
 Bố ngồi gói bánh chưng ngon 
Giao thừa bên bếp lữa hồng người ơi 
 Mừng xuân mình chúc muôn nơi 
Đàn buông tơ nhạc hát lời yêu thương!
Xuân Về khắp nẻo quê hương 
Cành đào khoe sắc bên đường … nắng lên 

Arna 29 Tháng chạp âm lịch ( 20.1.2023)

Mây Tím( MM)
“VTAH”

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2023

XUÂN HY VỌNG - Thơ Thu Chi Lệ


Gió mùa phảng phất xuân năm cũ

Sao còn lưu luyến chuyện ngày qua

Có phải xuân đang về trước ngõ

Xuân tươi đẹp vẫn đến bên ta?

 

Xuân thanh bình vẫn còn xa mãi

Đem niềm vui cho khắp thế gian

Sao lòng ta vẫn còn khắc khoải

Xuân nào rực rỡ một cành mai

 

Hương xuân quanh quẩn đường hoa nhỏ

Yểu điệu nàng xuân trong cơn mê

Ta nghe tiếng thì thầm bên gối

Như thấy nàng xuân đã trở về

 

Mong một mùa xuân mới về đây

Hoa cúc hoa mai sớm nở đầy

Bướm về bay lượn thêm  sắc thắm

Lòng ta dường nở nụ cười tươi..

 

Cánh én về reo vui khắp ngã

Nghe như bừng nở khúc hoan ca

Bao người rộn rã niềm mong ước

Xuân mang hạnh phúc khắp mọi nhà..

 

       Thu Chi Lệ

(Thay “ Lời khai bút“ đầu năm Quý Mão 2023)

XUÂN VỀ NGUYỆN CHÚC NƠI NƠI... - Thơ THIÊN KIM


 

XUÂN về, xuân đã về đây
VỀ mang theo cả trời hây hây hồng
NGUYỆN xin cho áng mây trong
CHÚC nhau một chén rượu nồng thơm hương
NƠI xưa đẹp giấc nghê thường
NƠI này một cõi vấn vương xa vời
QUÊ mình thăm thẳm trùng khơi
HƯƠNG cau thoang thoảng chơi vơi chập chùng
RỒI mai hạnh ngộ trùng phùng
SẼ về ôm lấy từng vùng nước non
SÁNG lên vùng đất hao mòn
TRỜI thương cứu độ cho tròn ước mơ
TỰ lòng vấn một đường tơ    
DO đâu ?  Yêu khoảng trời mơ quê mình...

Thiên Kim

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2023

BỪNG NỞ MÙA XUÂN. - Thơ NGUYỆT/EmXưa

 

Em hát lên cho mùa xuân về
Xuân hương ca xuân cả đất trời
Em đứng lên cho mùa xuân về
Rộn ràng trong tiếng gọi tình quê.

Trời ươm nắng dư hồng đôi má thắm
Mai mùa xuân ánh vàng theo dòng suối
Em tuổi nào như sen hồng trăng thổi
Vào hồn thơ nguyệt tận khoả bến bờ.

Em là xuân thơm đất trời nắng mới
Mưa phùn giăng tranh Nguyệt Ước Kim Kiều
Mái lầu xưa hồn ai còn khắc khoải
Nghe cung đàn réo rắt niệm hoài mong

Em là xuân hãy dừng chân đứng đợi
Người lữ hành không quán trọ đêm khuya
Tay em xinh hãy ôm lấy hương nguyền
Em mở cửa níu hồn thơ ở lại
Cuộc vui vầy tràn ngập với xuân duyên

Nguyệt/EmXưa

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2023

MÙA XUÂN DÂN TỘC GIỮA HỒN TÔI - Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)


1.

Nửa đêm tôi tỉnh giấc
Tưởng mình còn quê hương.
Bờ Mê hay Bến Thật
Sao sóng dậy trùng dương ?
Bước Xuân về thơm nhẹ gót vương hương
Mà nghe hồn trĩu nặng.
Dòng sông tôi giữa đêm trường hoang vắng
Chảy về Quê tìm lại bến Xuân xưa.
Tóc Em thơm, hương thoảng dầu dừa
Tay giặt áo, lén soi nhìn bóng nước.
Em cúi thẹn, chớp rèm mi nhung mượt
Cả trời Thơ vờn dáng mộng Em Thơ.
Tranh thủy mạc đẹp hơn cả nguồn mơ
Cho tôi sống những giờ đau viễn xứ.
Qua bóng hình Em, tôi yêu giòng Lịch Sử,
Núi sông còn thơm giữ trọn Tình Quê.
Bước chân khô Mẹ về
Rổ nghèo tan phiên chợ.
Từ Động Đình Hồ, sông than núi thở
Một đời Mẹ gánh Trăm Con.
Đường Mẹ đi, chân cứng đá mòn
Dăm củ sắn mà vuông tròn Đạo Lý.
Mẹ ngẩng cao đầu, trống đồng vang ngựa hí,
Nhìn đàn con lẫm liệt giữ Quê Cha.
Bờ Sông Hồng trăng chiếu ánh phù sa,
Hương Giang mộng, chập chờn xuôi Mái Đẩy.
Chín Rồng Thiêng thành Cửu Long sóng quẫy
Nắng hồng Xuân duyên kết lúa Nàng Hương.
Một nghìn năm chống giữ biên cương
Vẫn kiên cường khí phách.
Tám mươi năm, lòng chung huyết mạch
Thu về trọn dải non sông.
Mẹ ôm con, chưa vui thỏa tấc lòng
Bỗng nghe trời Xuân khóc.
Xác triệu con bên vệ đường tang tóc
Đói mòn Ất Dậu năm xưa.
Từng thân khô, trần trụi nắng mưa
Như đống rác giữa tồn sinh nhân loại.
Rồi Mậu Thân, vang tiếng cười lang sói
Nửa đàn con vì chủ thuyết lai căng
Vung cuốc lên, tay sát khí đằng đằng
Chôn tập thể, cạn khô tình Dân Tộc.

2.

Tôi tỉnh giấc, sao còn đây tiếng khóc
Dù đăng trình tôi vẫn quyết tâm đi.
Bao nhiêu năm không mỏi gót chỉ vì
Nghe tiếng trống Hà Hồi vang thúc giục.
Xuân Đống Đa, dù tay nghèo gậy trúc
Cũng lừng danh vạn thuở giống Rồng Tiên.
Tôi sẽ về - tìm dáng mộng trinh nguyên
Tranh thủy mạc ngày xưa – Em xỏa tóc
Bên bờ sông - sắc Xuân vờn châu ngọc
Nụ cười Em nhung mượt một đời Thơ.
Tôi sẽ về - không “vô cảm”, thờ ơ
Vênh váo cười vang trên lầm than Tổ Quốc.
Không đùa vui trên thân em gầy guộc
Chỉ bằng tuổi cháu con !
Tôi sẽ xin – vì lẽ sống còn
Của Dân Tộc – cùng hòa chung nhịp bước.
Tuổi cuối đời chỉ mong tròn nguyện ước
Cùng Toàn Dân đòi lại quyền Người.
Nghe cả trời Xuân vang dậy tiếng cười
Khi quỳ ôm chân Mẹ.
Được hôn lên từng nếp da nứt nẻ
Vì lịch sử oan khiên
Vì nửa đàn con quên cả hịch truyền
Dựng xây Mùa Xuân Dân Tộc.
Tôi thành trẻ thơ nhoài ôm Tổ Quốc
Như con tìm Mẹ, thơm ngủ mơ vàng.
Mẹ dẫn con đi, cuốc lại đồng hoang
Cho lúa mọc lừng hương trời Đông Á.
Bầy em con không còn ai trả giá
Bán buôn nô lệ da vàng.
Cho con khỏi nhục khi nhìn cảnh suy tàn
Vì giống Việt đang cằn khô Đạo Lý.
Bạo lực vùi chôn Nhân Vị
Đường hầm heo hút tương lai.
Đời tạm dung, trong mê-tỉnh đêm dài
Tôi vẫn thấy đẹp trời Xuân Dân Tộc.
Xuân giữa hồn tôi, hồi sinh Tổ Quốc,
Nhạc bừng reo, hoa tỏa ngát hương nồng.
Hồn sông tôi trôi chảy, vẫn xuôi dòng
Len sỏi đá, về Biển Đông tìm Mẹ.
Xin chờ con – dù hành trang gánh nhẹ
Nhưng nặng lòng vì Lẽ Sống Quê Hương.
Em hãy chờ tôi, bóng nước soi gương
Hồng lên má, nụ cười xưa giấu thẹn.
Tôi sẽ về - không quên lời ước hẹn
Giữa triều dâng bừng dậy sắc Xuân sang.
Xuân của đời tôi xin được hưởng Vinh Quang
Toàn Dân Tộc - nắng Xuân hồng phơi phới.
Trời Việt Nam lụa là thay áo mới
Trẩy hội lên đường, vui đón Tự Do.

Võ Đại Tôn. (Hoàng Phong Linh)
Hải ngoại.

Em Mãi Em Là Hương Quý Phi - Thơ Trần Vấn Lệ



Ô kìa con bướm bay trên cỏ,
đâu có hoa mà sao bướm bay...
Bướm giống như mình...tung hết phấn...
học trò và tấm bảng đen phai!

Màu thời gian lợt theo ngày tháng,
ai ngó thời gian thấy nhói lòng?
Hay chỉ cái run chiều lạ gió,
bướm vờn trên cỏ chớm mùa Đông?

Ô kìa hoa tuyết rơi trên cỏ,
muôn dặm trùng duơng sóng bạc đầu!
Ta tiếc tuổi xanh, nhìn cố quận
xám màu sương khói, đã vào Thu?

*
Chiều rơi...vài ý thơ ngồ ngộ,
ước có em hôn một nụ hồng..
sẽ nở bao giờ không biết nữa,
thì mong cho có chút thương mong!

Tôi ở quá lâu miền quạnh quẽ,
sáng, chiều, bươm bướm nhớ hoa niên..
.Tiếng xe xa phố đi về Huyện...
Huyện lỵ rưng rưng những đóm đèn!

Em chắc rưng rưng từng bước nhỏ,
lụa quần hai ống gió thơm xưa...
Tôi hai tay chắp cầu xin Chúa:
"Con nhớ người ta đến dại khờ!".

Em có rưng rưng khi khấn nguyện:
"Ai về bên nớ nhớ bên ni!"?.
Em ơi Huế vẫn xanh dòng nước,
ta muốn nâng nàng hương quý phi...

Trần Vấn Lệ

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2023

Tôi Mơ Là Họa Sĩ - Thơ + Tranh LÊ TUẤN

tôi trong tranh vẽ

Tôi Mơ Là Họa Sĩ

Tôi muốn có, cây bút thần để vẽ
Bầu trời đêm, tôi vẽ một vầng trăng
Rồi vẽ thêm ngàn vì sao lấp lánh
Những cánh chim vỗ cánh sẽ bay về.

Tôi vẽ thêm khung cửa sổ đèn sáng
Trong căn phòng lạnh lẽo bóng cô đơn
Tôi vẽ cái giường, nệm êm chăn ấm
Vẽ thêm một thiếu nữ đẹp mê hồn.

Tôi vẽ vào không gian sự yên tĩnh
Sự hiền hòa như nơi chốn thần tiên
Ở nơi ấy ta yêu nhau mãi mãi
Không cơ đơn, không lo lắng muộn phiền.

Tôi muốn có một cục gôm thần thánh
Tẩy xóa đi những nét vẽ u sầu
Tẩy xóa đi những đau buồn nhân thế
Cho bình an trở lại bước khởi đầu.

Tôi vẽ thêm ánh cầu vồng rực rỡ
Mà tay em chạm đến những ước mơ
Mơ về thời con gái ngày xưa ấy
Tuổi thần tiên trong sáng đẹp như thơ.

Tôi còn vẽ những gì em mơ ước
Mở vòng tay ôm một bó hoa xinh
Nhắm mắt lại tặng em điều huyền bí.
Nụ hôn đầu thơm nhẹ đóa nguyên trinh.

Lê Tuấn

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2022

Ngày đầu tháng giêng tây - Thơ Trần Yên Hòa

Ngày đầu tháng giêng tây
anh yêu em. thiệt thà

Trời buốt giá mùa đông
Chưa qua mà thấy ấm
Riêng cho em. Một đời
Lần sau cùng. Em nhé

Đêm miên man. giấc ngủ
Em say vùi. bên anh
Hơi thở đều. hạnh phúc
Ngày ngày qua. An lành.

Hôm nay là ngày mới
Mới rợi đó à em
Tình trải dài chăn chiếu
Như con suối thần tiên

Anh đã bỏ ngày qua
Những ngày trời và đất
Không còn là hương hoa

Anh đã bỏ ngày qua
Những cuồng điên mất mát
Những dấu tình xót xa
Đã xa rời. hút mắt

Ra giêng rồi em ơi
Của tháng ngày dương lịch
Quanh chiếu chăn em nằm
Có Anh. Em. Cổ tích

Em hãy là. Ni cô
Trong lòng anh. Thánh thiện
Mùa xuân hồng lên ngôi
Qua đi. Ngày dâu biển

Hãy bình yên đất trời
Và bình yên lòng người
Ngày đầu năm mới rợi
Tô môi hồng. Em ơi!

Cho NTM
Tô môi hồng. Cho em
Môi hồng ngày. Năm mới
Anh yêu em. Thiệt thà

Thơ cho ngày đầu năm


Đúng năm mươi năm, rồi đó em
Tình ta, như con nước xuôi giòng
Những sóng tình khi cao khi thấp
Chập chùng, lại trở về, tay không

Năm mươi năm, là một thời dài
Dài hơn sông hoàng hà xa lắc
Dài hơn sông cửu long dằng dặc
Dài hơn đường quốc lộ... một, hai

Năm mươi năm, đúng, năm mươi năm
Thuở tóc còn đen và lòng còn sáng
Thấy gì cũng nghĩ những mầm xanh
Cho ta tin rằng tương lai tỏ rạng

Ước mơ nào cũng rất mong manh
Khi đụng đến đời, với bao chìm nổi
Cuộc sống, tình yêu, gia đình, tội lỗi
Ta mang trên mình, vết sẹo thời gian

Em xưa, mang dáng dấp hiền ngoan
Của cô nữ sinh cùng trường trung học
Mái tóc đen dài, khuôn mặt trái soan
Qua thời gian... làm ta nhớ mãi

Đã sống, yêu, đã đau thương, dàn trải
Và thế thời lật sấp nhẫn tâm
Ai cũng dành chỗ bình yên nhất
Không biết đời là những phù vân

Từ thuở yêu em, tình yêu trên mây
Cứ nghĩ rằng, một lần duy nhất
Ngày đầu năm bảy mươi, là thật
Ta cùng em sánh bước vui vầy

Cảm ơn em, cuộc tình ta, thứ nhất
Bao nhiêu năm, chưa trả được, nợ người
Trong tâm trí ta vẫn thường khất mãi
Thứ- tha-em-tôi, như thuở lên mười

Năm mươi năm rồi, đâu có ít
Đời sống sao chật hẹp với riêng mình
Cuộc sống khôn cùng, luôn phung phá
Còn được gì trong cõi vô minh

Còn được gì, cho tình xưa, em nhỉ
Chỉ đôi câu chép vội chép vàng
Thơ viết liền câu không suy nghĩ
Lời tạ tình, xin lỗi, minh oan

Trần Yên Hòa