Thứ Hai, 20 tháng 1, 2020

Thơ Ý NGA




TẾT XƯA, TẾT NÀY
...
Huế, Saigon: máu tuôn trào
Việt Nam cả nước kêu gào khóc thương
Xuân, cay khói súng chiến trường
Tết, đau lửa đạn, nén hương khóc người
Thủ tiêu, pháo kích… than ôi
Đập đầu, chôn sống, thây vùi dã man!
*
Bốn mươi năm, bọn vô thần
Dâng thêm xương máu “tế thần”… Hồ gian
Trung, Nam, Bắc kiện: Dân Oan
Truờng Sa, Bản Giốc giặc tràn. Hoàng Sa!
 
Tòa Khâm Sứ cùng dâng hoa
Con chiên, Phật tử… xót xa dân tình
Không công lý, chẳng hòa bình
Ăn chơi, thao túng lộng hành. Mặc dân!
 
Non sông thống khổ trầm luân,
Luân thường, đạo lý tan hoang cả rồi
Ai người thương nước xin mời,
Vùng lên lấy lại cuộc đời cho dân!
 
Con đường dân chủ rất cần
Biển Đông dậy sóng còn ngần ngại chi?
Thưa rằng tổ quốc chí nguy
Đừng mê ngủ, dậy mà đi, đổi thời!
*
Lệ dân mỗi ngày mặn môi
Lệ Anh, lệ Chị không rơi sao đành?
Trong, ngoài hiệp sức đấu tranh
Đền ơn Chiến Sĩ Vô Danh hào hùng!
 
Tiền nhân, huyết sử viết chung
Quê hương ta đã suy vong tận cùng
“Cùng tắc biến, biến tắc thông!”
Ngàn năm Bắc thuộc giữ lòng chớ quên.
 
Đường Cùng thời phải vùng lên
Tự do, no ấm, nhân quyền chờ ta.
 
Ý Nga
27.1.2008

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2020

Nén Nhang 19 Tháng Giêng - Thơ Trầm Vân



Nén nhang 19 tháng Giêng
Thắp lên khói tỏa quanh triền sóng xa
Khói bay mờ mịt Hoàng Sa
Hận quân xâm lược gian tà giặc Trung

Chừng nghe tiếng pháo ta rung
Nã vào tàu giặc trùng trùng hờn căm
Đạn bay tiếng sóng thét gầm
Lời non nước gọi xa gần lắng nghe

Nén nhang thắp nhớ tái tê
74 chiến sĩ đã về cõi cao
Mang theo hồn nước dạt dào
Mang theo tình nghĩa đồng bào phiêu linh

Thương người chiến sĩ hy sinh
Quyết tâm giữ đất nước mình, toàn an
Giữ từng tấc đất tấc vàng
Tến lên chiến đấu nguy nan không sờn

Trăm năm bia đá cũng mòn
Ngàn năm lịch sử mãi còn lưu danh
Nén nhang thắp nhớ các anh
Khói bay lờ lững kết thành mộ bia

Biển xanh mộ sóng anh về
Cũng như đồi cỏ suối khe quê nhà
Noi gương anh dũng ông cha
Quyết tâm chống lũ ác ma giặc thù
  
Trầm Vân

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2020

Có Kẻ Mua Hàng - Thơ Dư Thị Diễm Buồn



Mạo muội cảm đề bài thơ
“Những Kẻ Bán Hàng”
của tác giả Hoàng Xuân Thảo.
DTDB

“.................
Mời qúy vị mại vô kẻo hết
Tôi chỉ bán thôi một món hàng
Hàng tôi: những vần thơ chống Cộng
Cho tới khi sức kiệt hơi tàn...
................” Hoàng Xuân Thảo



Tin vui Tết, nghe hàng anh rao bán
Có bao nhiêu, tôi xin hứa sẽ mua
Vì hàng không lỗi thời theo năm tháng
Vẫn tinh anh không đổi sắc theo mùa.

Ngoài chợ đời trưng bày hàng đủ loại
Kiếp nhân sinh muôn vạn thứ bán mua
Con người, nhân cách... lọc lừa độc hại
Hàng đổi, trao... có kẻ thiếu người thừa.

Chuyện bán buôn thời nào, đâu cũng có
Nhưng ngộ nghĩnh là ở cõi quê Nam
Sau ba mươi tháng tư, bảy lăm đó
Bắc Cộng tràn vô... bán đủ thứ hàng.

Bán bàn, giường, tủ, ghế, quần áo mới...
Bán tàu, xe, bán đất, bán cửa nhà...
Làm sao sống nỗi cực cùng sắp tới...
Giặc vào cướp giựt... công khó ông cha.

Chị không tiền thăm chồng tù Việt Bắc
Tận vùng biên giới, sát nước Cộng Hoa
Chướng khí rừng thiêng tấm thân héo hắt
Thuốc men chẳng có, có bãi tha ma!

Nhà không đủ no làm sao con học
Cha mẹ yếu già đau bịnh triền miên
Nửa đêm trăn trở sụt sùi chị khóc!
Nhắm mắt bán thân đổi lấy chút tiền.

Đã mấy mươi năm ông làm thầy giáo
Chỉ còn vài tháng đến tuổi nghỉ hưu
Vợ bịnh liệt giường... đề thi đánh tráo
Đành bán lương tâm, khó tránh tội tù.

Những kẻ giả nhơn, bán dần dân tộc
Bảo tàng, tích sử, rừng, biển... Việt Nam
Bán đất đai, vườn, ruộng vàng lúa thóc
Dâng núi sông, Tàu Cộng giả mua hàng...

Còn anh rao bán những bài mình viết
Những bài chống Cộng, chống bọn xâm lăng
Với ẩn ý... đáy lòng đầy tâm quyết
Vắt máu tim thay mực kết thơ văn...

Tôi xin mua những vầng văn thơ đó
Của những ai chống Cộng cứu quê hương
Dẫu lời nhẹ nhàng... qua cây bút nhỏ
Mạnh hơn thiên binh, vạn mã... phi thường!

Thơ chống Cộng không mua bằng tiền bạc
Văn Chống Cộng không đổi của là xong
Là ý nghĩa... là thơ văn tuyệt tác
Trả bằng con tim, khối óc, tấm lòng!


Tệ xá Diễm Diễm Khánh An
Những ngày mưa dầm, tháng 1 năm 2020, California 
Dư Thị Diễm Buồn

NẮNG ĐALAT GỌI NẮNG SAIGON - Thơ Nhạc NGHIÊU MINH



em từ Đà Lạt
một ngày trời xanh
soi bóng mặt hồ
đôi bóng như giọt nắng hồng
long lanh

em về saigon
một ngày mùa đông
nhưng nắng saigon
chỉ vừa nồng ấm
trong từng nụ hôn

em hiền như chiếc nắng
nên nắng ĐaLạt
gọi nắng Saigon
làm đôi bước đa tình hơn

tình làm nên nước mắt
nên tình rất tinh khôi
tình luôn như trăng mật
mãi chờ nhau,
nên tình rất hẹn hò

em về Saigon
thông chiều còn vang
con đường nắng chiều
môi hồng còn thơm
đi nhẹ vào hồn
nồng nàn từng nụ hôn

NGHIÊU MINH

Mùa Đông Của Em - Thơ Lê Nguyễn Nga


Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

MÙA XUÂN NHỚ BIỂN DẠT DÀO - Thơ nguyễn phan ngọc an




Ðêm trở giấc lặng người trong cô quạnh
Xuân lại về buốt giá một niềm đau
Ðược gì đâu mỏi mòn nơi xứ lạnh
Vẫn nhớ thương miền biển sóng dạt dào

Người lưu lạc ta một đời dong ruổi
Thân ly hương đâu ấm nỗi đoạn trường
Ta một kiếp làm người thơ không tuổi
Nhưng thời gian tàn ác chẳng chịu nhường

Ta bây giờ sầu lên từng sợi tóc
Bạc mắt môi và trắng cả tương lai
Ta bây giờ hay buồn và hay khóc
Thương Mẹ Cha lòng luống những ai hoài

Nhớ khi xưa tung tăng vườn dậu tím
Nhà của ta sát bên cạnh nhà người
Mẹ của ta và Mẹ người thân lắm
Từng chắt chiu cho rạng mặt với đời

Ta với người Mẹ Cha giờ đâu nữa
Từng lời thơ là dòng lệ tuôn rơi
Kỷ niệm xưa từ bao năm chất chứa
Giờ bung ra như sóng vỗ trùng khơi …

Ta nhớ quá mẹ hiền bên bếp lửa
Bữa cơm chiều phe phẩy quạt cho ta
Xứ của mình nhà luôn luôn mở cửa
Nhưng dường như cái nóng chẳng buông tha !

Nhưng ta vẫn một lòng yêu xứ biển
Tình đậm đà như cá một dòng sông
Tiếng reo vui khi hoàng hôn ẩn hiện
Thuyền bập bềnh lướt sóng giữa trời trong

Ta bây giờ chỉ muốn về quê cũ
Sống an nhàn bên nấm mộ Mẹ Cha
Săn sóc con ta mùa mưa nước lũ
Sưởi nắng hồng tươi tốt những giàn hoa …

Ước mơ đó bao giờ ta thực hiện
Sẽ một đời ấp ủ mãi không thôi
Và tuổi trẻ từng đêm về hiện diện
Trên mái đầu đã bạc trắng như vôi …

nguyễn phan ngọc an - xuân 2020

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2020

Tiếng gọi xuân về - Thơ Lê Tuấn - Nhạc Xuân - Tiến Khói

image.png
Tiếng gọi xuân về
Nắng xuân lấp lánh trên cành
Giọt sương còn điểm long lanh nụ vàng
Thấy trong lá biếc dịu dàng
Tiếng em vừa gọi nhẹ nhàng như thơ.

Hồn ta chết dại ngẩn ngơ
Âm vang vô lượng vỗ bờ cõi em
Nương theo tiếng bước chân êm
Xuân vừa gợi ý bên thềm hoa rơi.

Lắng nghe tiếng gọi xuân mời
Chim non vui hót giữa trời đất riêng
Ta chờ em nắng tháng giêng
Đem ra đốt hết muộn phiền riêng mang.

Gió xuân chạm cánh mai vàng
Cho con bướm đậu nhẹ nhàng bay đi
Bâng khuâng chợt đến đôi khi
Lắng nghe tiếng gọi xuân thì chứa chan.

Lê Tuấn


Tặng Sa Chi Lệ - Mỹ Hân - Đặng Hoàng Sơn

Thơ Xướng Họa: Kiều Mộng Hà, Hồ Công Tâm, Tường Thúy, Nguyên Trần, Phạm Phan Lang, Hà Quế Linh



THƯƠNG QUÁ VIỆT NAM

Thời gian gặm nhấm... bốn mươi năm
Trăng vẫn trăng xưa chiếu chỗ nằm
Tóc nhuốm pha sương lòng quặn thắt
Da khằn chai sạm nỗi hờn căm
Vời mong phục quốc còn trong mộng
Thương quá Việt Nam vẫn tối tăm
Bĩ cực thái lai hoài ước vọng
Niềm tin quy cố dẫu xa xăm

Kiều Mộng Hà
Jan 15th 2020
---

[2]

NỖI BUỒN CẢI TẠO

Miền Nam nhuộm đỏ bốn lăm năm
Cải tạo nhà giam lạnh đất nằm
Chiều xuống ngó mây buồn não nuột
Đêm về nghe gió rét căm căm
Tin xuân góc biển còn mù mịt
Cánh nhạn chân trời vẫn bặt tăm
Vẳng tiếng chuông chùa xa vọng lại
Mơ ngày đoàn tụ… khó xin xăm!

Hồ Công Tâm
January 16th 2020


[3]

ƯỚC MƠ XA VỜI

Mơ trở về quê hai mấy năm
Nơi cha và mẹ đã yên nằm
Đau lòng thấy lắm người cùng khổ
Xót dạ nhìn bao kẻ rét căm
Quan phá giang sơn, không có tội
Dân tìm công lý, biệt hơi tăm
Cầu cho nước Việt dân vùng dậy
Chẳng lẽ lên chùa xin lá xăm

Tường Thuý
Tucson - AZ- 1-14-2020


[4]

TÌNH HOÀI HƯƠNG

Quê hương mất bốn mươi lăm năm
Thao thức trở trăn đêm gối nằm
Bút lộng mười phương màu thắm biếc
Thơ nghiêng vạn nẻo sắc hờn căm
Kẻ mơ cố quốc luôn tươi sáng
Người ước t́ình xưa chớ biệ̣t tăm
Nhớ lúc tương phùng tim rạng rỡ
Dung nhan nay đă mắt môi xăm./.

Toronto 16/1/2020
Nguyên Trần


[5]

BAO NĂM ĐỢI

Người ̣đi đi mãi bấy nhiêu năm
Lạnh lẽo giường không khóc chỗ nằm
Trăng chiếu nhạt nhòa hồn ảm đạm
Đèn soi hiu hắt tim buồn căm
Vẫn mong vẫn nhớ bao năm đợi
Quên mất quên rồi mãi biệt tăm
Xuân đến rượu sầu môi nhắp cạn
Chúc người hạnh phúc chốn xa xăm

Pham Phan Lang
Đất Hạ 16/1/2020


[6]

CỜ VÀNG QUY CỐ QUỐC

Ly hương biệt xứ đã bao năm
Tuyết phủ sương rơi đất khách nằm
Thao thức ngày về xây hạnh phúc
Hoài mong trở lại xóa hờn căm
Quê hương đói khổ đầy gian dối
Đất mẹ lầm than vẫn tối tăm
Hy vọng vừng đông mau trổi dậy
Cờ vàng quy cố chẳng xa xăm./.

Hà Quế Linh
Jan 16 2020

Con Chuột - Thơ Trần Quốc Bảo


Thương quá Việt Nam - Thư pháp Kiều Mộng Hà

image.png

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2020

Thơ - Hoạ - Trần Minh Hiền - Bửu Truyền



Như sóng thuyền đưa
(Họa)

Con đò ướt như dầm mưa gió nhỏ
Nước vào tim nhịp vỗ khôn cùng
Tiếng bìm bịp cung buồn mở ngõ
Vẹt mây đen khỏi cõi mịt mùng!

Giữa cuộc thế trần duyên lủng củng
Nhập định thiền an trú địa đàng
Tâm hoan hỉ em cứ làm nũng
Dòng sông trăng trút hết bẽ bàng.

Con đò nhỏ đưa em về biển sáng
Phiền não rơi trên nốt nhạc đạo vàng
"Ăn cơm có canh tu hành có bạn"
Lồng lộng lung linh lợi lạc lão làng!

Thiện tri thức bên nhau đâu có chán
Sách tấn nhau khi đèn tắt nhang tàn
Tu là chuyển có chi em ngao ngán
Như sóng thuyền đưa vượt thoát nguy nàn!


bửu truyền

Như mưa gió ướt dầm con đò nhỏ

Như mưa gìó ướt dầm con đò nhỏ
Tâm hồn em mẫn cảm vô cùng
Dòng sông chảy qua đời bỏ ngõ
Một trăm năm hiu hắt mịt mùng

Anh có phải là xa vời lủng củng
Bụi hồng hoang giăng lối địa đàng
Sưong rơi xuống vòm cây làm nũng
Ngập hồn em quay quắt bẽ bàng

Buồn cũng vậy niềm vui làm ánh sáng
Chiếu lung linh bờ cát trắng hanh vàng
Em vẫn bết anh vẫn là người bạn
Lầm lũi linh lan lú lẩn lỡ làng.

Thôi đành vậy biết bao giờ nhàm chán
Gió mây trôi về trên bãi hoang tàn
Không còn sóng biển chỉ là ngao ngán
Nát thuyền em cho người biết nghèo nàn.

Trần Minh Hiền Orlando

Ở nơi đó – Thơ Trầm Vân

Mùa xuân lỗi hẹn – Thơ Đỗ Công Luận

Bài Lục Bát Xa Quê - Thơ Đặng Hoàng Sơn

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2020

Thơ NHẤT HÙNG












--


Nói Với Nàng Xuân - Thơ Bảy Hiền

3d758bfff24565a495f06204248c66a1.jpg

THƠ TẤT NIÊN - Trần Gò Công/Lão Mã Sơn

Inline image
Còn 10 ngày nữa là con Chuột sẽ đến thay thế con Heo rồi. Tôi lại già thêm một tuổi. Và con đường trần thế tôi đang đi bị rút ngắn thêm một đoạn.
Tôi Xin chia sẻ với quý thân hữu cãm nghĩ của tôi qua bài thơ tất niên  2019 nầy, để quý vị đọc chơi mua vui cuối năm.

    CANH TÝ (2020), VÀ TÔI

K Hợi, nay mai sắp mãn rồi
Tân niên Canh Tý sẽ đến nơi
Mỗi một năm qua, già thêm tuổi
Tôi lên chín bảy (97), tuổi cuối đời.

Chuẩn bị hành trang du tiên cảnh
Gác bỏ lợi danh, sống thảnh thơi
Bầu rượu, túi thơ, vui với bạn
Công danh sự nghiệp trả lại đời

Chẳng chút băn khoăn, không tiếc rẻ
Có đến, có đi  luật của Trời.
Mời bạn cùng tôi nâng cc rượu
   Tiễn Heo đi, đón Chuột ra đời 
                     
Inline image

Hoa Đô, Cuối Kỷ Hợi, 2019.
Trần Gò Công/Lão Mã Sơn