Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Ngọn núi Tháng Tư - Thơ Trần Mộng Tú



Ngọn núi Tháng Tư

Như ngọn núi Vọng Phu
Tháng Tư sẽ đứng đó
Cô đơn và vững vàng

Như ngọn núi vọng phu
Người quả phụ chỉ con nhìn chiếc bóng
Tháng Tư in trên tường
Quá khứ như một tấm gương
Soi Tháng Tư không bao giờ vỡ

Như ngọn núi vọng phu
Chúng ta là đứa bé
Nhìn Tháng Tư tập gọi “Cha ơi”

Những người Cha đã chết ngoài khơi
Hay đã chết trong nhà tù cải tạo

Tháng Tư là mỏm núi
Trăm năm sau vẫn sẽ có những đứa trẻ tìm về
như người xưa tìm về ngọn núi “Vọng Phu”

Ta phải tin như thế
Những đứa trẻ sẽ tìm về
Để thấy Mẹ đang chỉ vào chiếc bóng Tháng Tư
Bức tường quê hương không bao giờ sập
Chiếc bóng của người chết cho quê hương
Không bao giờ khuất lấp
Tháng Tư vững như tảng đá Vọng Phu

Ta sẽ già đi
Và sẽ qua đi
Thân xác sẽ vùi chôn đâu đó
Nhưng những mảnh linh hồn
Sẽ tìm về quê cũ
Sẽ lên núi
Xuống rừng
Ra biển
Để tìm lại cho mình một Tháng Tư
Tảng đá Tháng Tư sừng sững ngàn thu
Như “Hòn Vọng Phu”
Trên dải giang sơn đất Việt

Đừng dùng ngôn ngữ xấu
Bôi bác thêm Tháng Tư
Như hai mặt tấm huy chương của người chết trận
Mặt nào cũng có mùi máu
Mặt nào cũng lóng lánh niềm tin

Tháng Tư
Có hai người Việt Nam nằm xuống
Trên chính quê hương mình
Họ cùng tiếng nói màu da
Mỗi người phủ một lá quốc kỳ khác nhau
Và họ cùng gọi nhau là “Địch”

Như hồn núi Vọng Phu
Tháng Tư sẽ đứng đó
Cô đơn và vững vàng.

TRẦN MỘNG TÚ
Tháng Tư – 2026

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

THẦY VỀ TRƯỜNG XƯA - Thơ KIM LOAN

 Kim Loan mặc áo màu xanh da trời và 2 cô Nữ Sinh cùng lớp 12
( Cảm xúc từ mối tình đơn phương Trò-Thầy trường NTT-Gò Vấp mà tôi được biết )

Trở về rồi, Thầy có thấy gì không?
Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ
Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ
Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong

Cuối thu tàn, chớm lạnh trời vào đông
Hành lang lớp học dài như nỗi nhớ
Chiều tan trường, em bâng khuâng đứng đó
Thầy đâu rồi, bước về chỉ mình em

Trở về rồi, Thầy có thấy thân quen?
Nơi bục giảng, tay ai run rẩy vẽ
Đường tròn chẳng tròn như tim em rất trẻ
Rung động đầu đời nói chẳng thành câu

Giờ Toán học, em chỉ muốn thật lâu
Dẫu khô khan phương trình, và ẩn số
Công thức nào em rối bời chưa ngỏ
Định nghĩa Tình Yêu em vẫn đi tìm

Trở về rồi, Thầy có thấy chợt buồn?
Chỗ em ngồi năm xưa, giờ trống vắng
Còn đâu nữa nụ cười hiền toả nắng
Phút ngại ngùng đôi ánh mắt gặp nhau

Để đêm về em thao thức canh thâu
Nắn nót viết tên Thầy trên thước kẻ
Quà tặng của em đơn sơ, bé nhỏ
Rất nồng nàn, say đắm một tình Thơ

Trở về rồi, Thầy có thấy ngẩn ngơ?
Chiều hôm ấy hồn em lạnh rét mướt
Mắt em nhạt nhoà hay vì mưa ướt
Ngày Tân Hôn, Thầy vui bước qua cầu

Thầy vô tình, Thầy có biết gì đâu!
Cô bé lang thang một mình hờn dỗi
Trái tim mới lớn mong manh quá đỗi
Gặm nhấm nỗi buồn, thèm khát yêu đương

Trở về rồi, Thầy có thấy vấn vương?
Ghế đá, hàng cây, sân trường…im lặng
Mây lững lờ trôi như đang hờn trách
Tuổi học trò thần thánh ai mang đi

Thuyền xuôi dòng nhưng em mãi khắc ghi
Sẽ quay lại, dù đôi lần em khóc
Em vô duyên, chẳng nên phận tơ tóc
Nghĩa Thầy Trò, mình mãi mãi nhớ nhau

KIM LOAN

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Tháng Chạp, Chào Nhau - Thơ Nguyễn An Bình


tranh nguyễn trung
Chào tháng chạp, chào năm cùng tháng tận
Ta chào nhau hương tóc thuở ban đầu
Bao buồn vui lên tuổi đời thắp nắng
Em đâu còn chờ đợi trắng mùa cau.
Con chim nhỏ bay theo mùa di trú
Cung đường đi thiên lý có quay về
Chớp cánh qua nóc giáo đường rêu xám
Thả giùm tôi lời hẹn ước sơn khê.
Chào tháng chạp, chào cuộc tình thơ dại
Mấy mươi năm em quên mất hẹn hò
Lòng sông rộng không dung tình hai đứa
Một lần xa mắt khép lại tình cờ.
Thương mái tóc hoàng kim thời mới lớn
Gió chiều bay thấm vạt áo ngày mưa
Góc phố cũ thổi đi mùa đông lạnh
Nên vầng trăng chia nửa cuộc tình xưa.
Chào tháng chạp, chào em mùa hoa nở
Chân cầu xưa ai giặt áo mơ phai
Sóng vẫn cuộn hịp đời đi hối hả
Lòng chợt buồn theo chiếc lá vàng bay.

Nguyễn An Bình

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

Gởi Tam Kỳ thương khó - Thơ Trần Yên Hoà




Gởi Tam Kỳ thương khó

Bên này đại dương được nghe tin dữ
làng quê ta bị nước cuốn trôi rồi
nước như giặc, chảy tràn thác lũ
còn mô căn nhà, còn mô nương dâu

Cơn đại nạn của quê đã đến
mẹ, cha, ông, bà, con cháu... bà con
cái sống chết đã nằm trên số phận
nên cột chung nhau cùng chết theo dòng

Vành khăn tang buộc mái tóc xanh
mắt người vợ kiệt cùng tuyệt vọng
xác của chồng trôi mất, biệt tăm
những đứa con co ro, bé bỏng

Còn lại nơi quê là cơn gió lạnh
cơn gió xé tim những kẻ sống còn
cái đói, cái đau, và ngàn cái khổ
mất mát này tai họa trăm năm

Tôi ở bên này trông vời quảng tín
tam kỳ ơi, thương khó quá đi thôi
trận giặc bảy lăm tan nhà nát cửa
nay tai họa này sống làm sao nguôi

Hãy đứng lên em tựa lưng đứng dậy
dắt díu nhau lên núi tìm cha
cha dù chết nhưng rồi em sẽ thấy
sẽ hồi sinh sau tiếng khóc òa

Bài thơ ni tôi viết tự tim mình
như có máu rỉ trong lời tình tự
dù thơ có trăm câu nghìn tứ
cũng không bằng một chút lòng chia

Tôi chia cùng quê nổi khổ phân lìa
cái hạnh phúc không bao giờ có được
dân quê tôi nghèo suốt đời khổ nhục
bão lụt tai ương...nước mắt đầm đìa

Tôi mang trong tim thương nhớ khôn nguôi
nên gởi dòng này về cho quảng tín
nỗi đau của quê, nỗi đau của đất
vẫn đeo đẳng hoài một nỗi đau chung

Tam kỳ của tôi thương khó quá chừng

Trần Yên Hòa

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

SÁNG HÔM NAY TÔI CÓ HAI MẶT TRỜI - Thơ Trần Vấn Lệ

 Tình yêu - có nên giữ quá chặt?

SÁNG HÔM NAY TÔI CÓ HAI MẶT TRỜI

Mưa bữa hôm kia còn nước đọng / chút thôi mà cũng tựa tấm gương soi / để sáng hôm nay tôi có hai mặt trời / nhưng duy nhất nhớ là em-duy-nhất!

Mưa tự ngàn xưa tình yêu là giọt mật / em thơm lừng hương phấn núi rừng thơm... Mặt trời thấy từ bình minh tới hoàng hôn, em-trong-hồn-anh-long-lanh-mãi-mãi...

Chắc chắn tại... Em Được Sinh Ra Làm Con Gái Để Anh Thề Chê Hết Thảy Giai Nhân!  Em là mùa Xuân bước sang mùa Hạ.  Em là hoa lấp lánh trong chùm lá... dễ thương ôi là cái nhánh cây rung rinh...

Tình Yêu làm người ta giật mình:  mình mất cái quên rồi để nhớ mãi người thương...môi đỏ má hường... hoa nở trong vườn mừng em bên Ngoại!

*
Những buồng cau chín vàng từng trái.  Ngoại không còn, cau xanh mướt nhớ nhung... Cau soi bóng trên dòng sông phù sa bập bồng trôi trôi...thành mây trắng trên đồi!

Huế ơi!  Em ơi!  Trái tim anh nó gọi bầy cò bay qua từng mỗi cánh rừng... Hoàng hôn vàng giát liễu Phú Xuân!

Anh nhớ em từng ngón chân!
Anh làm được câu thơ hay nhất!
TRẦN VẤN LỆ

Lục Bát Cho Người - Trần Yên Hòa October 22, 2025


Thuở Yêu Người

Giữa đường ngó tới ngó lui
Quay qua quay lại chẳng nguôi nỗi mình
Bao nhiêu năm một chuyện tình
Đã bay xa tưởng như hình bóng xiêu

Tạc lòng những tháng năm yêu
Xa lơ lắc những vệt chiều đã qua
Em về giữa chốn phồn hoa
Anh tìm hoài hủy sương pha tháng ngày

Ru Tình


Bỏ sau những chuyện u tình
Vì em đã bước phiêu linh mất rồi.
Này là bèo dạt mây trôi
Mưa ru muộn những dấu hài lãng quên
Trước ta dọn chỗ em nằm
Sau ta em vẫn dịu dàng phải không?
Em mang hoài một mùi hương
Lời trăm năm dọn con đường tình đi.
Mưa rơi ướt ngọn tình si
Và ta ướt cả lối đi theo người.

Hẹn 


Em ơi ngó mãi trăm miền
Màu sương pha đã muộn phiền nơi nao.
Mùa đông qua ngõ trúc đào
Dấu hài còn lặng in màu mắt xưa
Ta nghe lòng hốt nhiên mưa
Trầm hương đốt đã giao mùa phải không?
Mưa bay trắng cả đời sông
Ta nằm nghe cả nỗi lòng nhớ thương
Ơi em còn có môi hường
Cho anh về với - cùng đường với em

Trần Yên Hòa

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2025

TIẾC THU - Thơ Kim Loan



Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng
Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian
Những con đường thơ mộng một màu vàng
Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi

Là tôi biết mùa thu đang tàn lụi
Mây lững lờ trôi níu kéo tơ vương
Để hồn tôi xao xuyến suốt đêm trường
Mang trăng xám chơi vơi vào giấc ngủ

Là lễ hội Halloween ma quỷ
Lũ trẻ con hớn hở một ngày vui
Áo quần, hoá trang những khuôn mặt người
Trick-Or-Treat rộn ràng từng góc phố

Tôi đã ước trở lại thời thơ bé
Đêm trung thu phá cỗ đón trăng rằm
Mơ bay cao thăm chú Cuội chị Hằng
Có thiên đường thênh thang trong ánh mắt

Dù vẫn biết thu nơi đây rất ngắn
Đến rồi đi, như giấc mộng, tình cờ
Tôi lang thang chưa viết hết bài thơ
Nức nở thương hàng cây trơ trụi lá

Là tôi biết mùa đông đang gần quá
Tuyết sẽ phủ đầy trắng xoá mọi nơi
Ngày vội đi qua, cho bóng chiều rơi
Trời đất hoang vu màu buồn man mác

Còn đâu nữa lá khô bay xào xạc
Để tôi ngẩn ngơ hỏi gió về đâu?
Nên chiều nay nhìn lá úa thay màu
Bỗng thấy tiếc mùa thu vàng ngây ngất

KIM LOAN

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2025

Cánh Nhạn Về Đâu ? - Thơ PHƯƠNG HOA

 


(Viết tặng bạn hiền, nữ dịch giả Thái Nữ Lan)

Trăng khuya Tháng Bẩy bơ phờ
Nhớ người phương ấy lòng ngơ ngẩn sầu
Ngân Hà Ô Thước giờ đâu
Gió hiu hắt rải hư hao vào rèm

Vườn thanh vò võ mình em
Sao anh đành để nỗi niềm riêng ai
Những mong năm tháng còn dài
Hẹn ngày tái ngộ trúc mai tỏ tường

Chừ răng chia cách đôi đường
Cả câu vĩnh biệt đoạn trường khôn trao
Biết khi mô thấy lại nhau
Em không đành hẹn kiếp sau hỡi người!

Lòng đau biếng nói thôi cười
Gửi bao tâm sự vời vời theo trăng
Kìa kia cánh nhạn băn khoăn
Quẩn quanh thơ thẩn cung Hằng đợi ai?

Gió mơn hôn tiếng thở dài
Giật mình ngỡ gót chân ngoài song thưa
Nghìn trùng phương hướng nắng mưa
Lật bài thơ cũ hương thừa còn vương.

Phương Hoa
July 22, 2024

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2025

Chán - Thơ Trịnh Tây Ninh


Ô hay! ta chán chính mình
Sáng ra mở mắt: bóng hình cũng đau.
hai tay vốc nước bên cầu,
làm sao gom lại nỗi sầu từng đêm.

Lá rơi lặng lẽ bên thềm
khẽ khàng ta hát điệu êm không lời.
hỏi ai trong cõi rong chơi,
chạnh lòng ghé lại thăm nơi ta buồn?

Người đi cô độc giữa nguồn,
ta ngồi thở nhẹ, sợ hương bay mờ.
còn duyên, sao lạc vần thơ?
chạm tay vào gió cũng ngờ chiêm bao.

Lặng thinh, nỗi nhớ nghiêng chao,
khóc không nước mắt, lao đao hoa vườn
nào ai thấu khúc đoạn trường,
tô son, chải tóc, soi gương thẫn thờ

Mỗi ngày thức giấc bâng quơ,
ước gì mình chết dẫu giờ chưa qua...

Hoa Sen Mùa Hạ

Hái sen cắm mộ anh nằm,
nhớ thương ngày cũ, tình cầm xé đôi.
còn đâu vui, khổ, khóc, cười
như mây qua núi, như lời đổi thay....

Trịnh Tây Ninh