Thứ Tư, 30 tháng 9, 2020

Chuỗi Ngọc Tình Thơ "130" - Tranh Thơ Mây Tím (MM)

 




VINH DANH HẠ SĨ JASON KHAI PHAN - Thơ Trần Quốc Bảo

 Inline image


VINH DANH HẠ SĨ JASON KHAI PHAN

 

Thống Đốc Gavin Newsom,

Mới vinh danh một Hạ sĩ Mỹ, gốc Việt Nam!

Jason Khai Phan

Là người ở Tiểu bang Cali.

Đã vì Đất Nước Hoa Kỳ, hiến thân!

 

Jason Khai Phan!

Anh đã ra đi!

Tiễn Anh, phủ kín CaLi sương mờ.

Đời người như một giấc mơ,

Đời Anh, cả một bài thơ can trường!

Cấp bậc tuy rất khiêm nhường,

Nhưng Anh chiến đấu kiên cường oai phong!

 

 Trong đặc nhiệm SFS 66, tại Kuwait

Diệt trừ khủng bố Iraq, Syria

Để bảo vệ Thế giới Hòa bình.. 

Ngày 12 tháng 9 vừa qua,

Anh đã dũng cảm hi sinh,

Trên một hành trình phi vụ tuần tra!

 

 Jason Khai Phan,

Người Chiến sĩ, 26 tuổi, độc thân, tuấn tú,

Vinh Danh và Tưởng Nhớ Anh,

California treo cờ rũ!

Anh đã rời quân ngũ,

Rạng rỡ đi vào Lịch sử Tiểu Bang!

 

Ôi! Tiễn biệt...Người Chiến sĩ hiên ngang!

Jason Khai Phan

Cờ Hoa phủ áo quan vinh dự,

Hồn Thiêng nhẹ vút lên cao!

Quốc Kỳ thoáng một ánh sao sáng ngời!

 

           Trần Quốc Bảo

               Richmond, Virginia
           Địa chỉ điện thư của tác giả:
          quocbao_30@yahoo.com

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2020

Chào Em Một Sớm Mai Hồng - Thơ Nhạc NGHIÊU MINH


Sớm mai hồng ta về bến mơ
Nghe lác đác vài bóng chim xa bờ
Mang theo lời ríu rít như tình khúc mùa đông
Đôi bóng nhạt dần theo nắng ảo thiên đường
 
Sớm mai hồng pensée lung linh
Từng màu thiết tha rực nắng tình
Khuất rừng thông bóng giáo đường im vắng
Thỉnh thoảng nghe chuông vang an bình
 
Đalạt gọi sớm mai hồng
Đầy lớp sương nhòa dấu tri âm
Từng bước lá vang âm thầm
Như tình gọi nhau trăm năm
 
Sớm mai hồng đi vào cơn mưa
Một thời cỏ may tình nhân xưa
Có ai mang tên một loài hoa nhật nguyệt
Gọi gió lên đồi để tình gió đưa!
 
Coda

Chào em. Chào em một sớm mai hồng

Ngày vui. Ngày vui còn lại chút mong manh này!
 
NGHIÊU MINH

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

Điệu Hời Nhớ Thương - Thơ Đỗ Công Luận

 


THU NHỚ - Thơ Ngọc Trân


Nơi xứ người nhìn mua thu lại đến,
Trời se buồn hiu hắt giọt mưa thu,
Lá vàng rơi chợt nhớ những thu xưa,
Ta dìu bước dưới hàng me thay lá.

Thời học sinh nghe lòng mình rộn rã,
Thưở yêu người với tất cả con tim,
Đi bên nhau mà sao vẫn im lìm?
Không dám nói nên lòng vương vấn mãi.

Rồi xa nhau đóng quân nơi biên ải,
Những mùa thu lần lượt nhẹ qua mau,
Giữ quê hương vẫn nhớ chuyện ban đầu,
Sân trường cũ người nhớ chăng người hỡi?

Đọc thơ ai vòng tay ôm vẫn đợi,
Ta ngậm ngùi vì đã chẳng còn nhau!
Từng thu qua mưa vẫn nặng giọt sầu!
Cho nỗi nhớ đong đưa theo cánh lá!

Hai chúng ta đời đã chia đôi ngã!
Nhớ về nhau xin giữ chuyện ngày xưa,
Những mùa thu bao thương nhớ mong chờ,
Con đường cũ vẫn hoài trong ký ức..

Ngọc Trân 

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2020

Khúc Tình Lơi - Thơ Nhac Pham Phan Lang - Mai Hoài Thu

Lá rơi rơi mãi ở lưng đồi
Chao xuống hồn nghiêng tim lẻ loi
Ôi Thu diễm tuyệt Thu say đắm
Ngây ngất môi buồn mộng chơi vơi

Một áng mây chiều trôi lờ lững
Xin hãy đưa ta đến góc Trời
Nơi ấy Thu vàng Thu rực rỡ
Có người mắt nhắm chốn xa xôi

Ơ kìa một cánh chim đơn lẻ
Chao xuống bên đời mắt chơi vơi
Thu mộng sắc màu Thu bảng lảng
Có người ngồi nắn khúc tình lơi...

phamphanlang
28/10/2019

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2020

Giọt Thu - Thơ Ngọc Quyên

 


(Tình khúc mưa số 61)

Chiều em qua giọt mưa rơi rơi
Tiếng mưa gieo nỗi nhớ không lời
Đèn rưng rưng mờ soi đêm tới
Mưa chập chùng lên mắt chơi vơi.

Tình yêu ơi giờ xa nơi đâu ?
Mưa lắt lay gió cuốn u sầu
Đời xa nhau tình xưa dấu ái
Đêm mộng tàn quay quắt niềm đau.

Giờ nơi đây hàng liễu giăng giăng
Mưa phố vắng thênh thang thu vàng
Trần gian buồn cung thương réo rắt
Phím tơ chùng duyên thắm lìa tan.

Biệt ly nhau đường về cô liêu
Mưa lãng quên trong tiếng kinh chiều
Thu vẫn vàng lao xao lá úa
Đóm lửa tàn sám hối quạnh hiu .

Ngọc Quyên 

MỘNG .. Thơ Tuyết Phan

 


Lá  đổi màu Thu bóng ngã vàng
Chiều buồn u uẩn kéo mây sang
Hồn  thơ chấp cánh tơ vương lạc
Mộng khối tình si cõi địa đàng....

Tuyết Phan 
Một  ngày vào thu 21/09/2020

Chuyện Gà Mẹ - Thơ Trần Quốc Bảo

 Inline image


Chuyện Gà Mẹ   

Cháy rừng lớn bên Cali,

Người người hối hả tản đi cấp thời!

Lửa hồng nghi ngút lưng trời,

Khói than mù mịt, khắp nơi kinh hoàng!

 

Từng đàn chim chóc, thú hoang,

Tan bầy hốt hoảng, tìm đàng thoát thân.

Góc đồi kia, lửa tàn dần,

Một người Cứu hỏa, tới gần kiểm tra.

 

Chợt anh, nhìn thấy con gà,

Toàn thân cháy trụi, thiệt là thê lương!

Nằm bên ổ trứng dễ thương.

Hóa ra, khi lửa bốn phương bừng bừng

 

Gà-rừng Mẹ, vẫn dửng dưng,

Vẫn nằm ấp Trứng, tưởng chừng ôm Con!

Chết trong biển lửa kinh hồn!

Ôi! Tình Mẫu Tử ... cao hơn non ngàn !!!

 
Inline image
 

Chuyện “Gà” xúc động tâm can!

Hỏi “người”, sao nỡ bạo tàn “Phá thai” ?

Mẹ giết con – chẳng đoái hoài!

Hỡi ôi! độc ác hơn loài Qủi vương!

 

           Trần Quốc Bảo

                 Richmond, Virginia
          Địa chỉ điện thư của tác giả:
          quocbao_30@yahoo.com

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020

THÌ RA ... Thơ Ngô Minh Hằng

 


Trước những khen chê bình phẩm về bà Thẩm phán
Ruth Bader Ginsburg sau khi bà từ trần, tác giả không
khỏi ngẫm nghĩ về cách hành xử lúc còn tại thế của mỗi
con người.
  
Ai thì cũng thế mà thôi
Sẽ rồi mất nhắm, tay rời, biệt ly
Nhưng sao có những người đi
Để bao thương tiếc sầu bi cho người
Và bao ơn ích cho đời
Sử vàng tên ngọc rạng ngời nghìn sau
Nhưng rồi có những chuyến tàu
Người đi, ác độc cơ cầu mới phai
Nên chi chẳng kẻ quan hoài
Tiếc thương cũng chẳng mấy ai chạnh lòng
Thì ra đò đã qua sông
Vẫn còn sóng gợn giữa dòng thế nhân
Thì ra sống ở cõi trần
Đừng "khôn" quá đến cạn phần tiếc thương 
Thì ra nên hiểu vô thường
Không gì vĩnh cửu trên đường trần gian !
 
Ngô Minh Hằng

Thu Cô Đơn - Thơ Nguyệt-EmXưa


 Em rủ mùa thu về suối mơ
Vầng trăng giá lạnh toả sương mờ.
Nhớ ai đêm vắng, đêm muôn thuở
Tình ở bên lòng dậy ngẫn ngơ

Có người giữa chốn đời xa xăm
Thương nhớ về ai, bóng âm thầm.
Ra đi lặng gió chiều thu ấy
Để lại cho mình mối tình câm

 Thu ơi! Nhốt hết mắt nhung sầu
Người ở bên nầy nay đi đâu?
Tìm trong giấc mộng trời thương nhớ
Mây già tưởng chậm cũng trôi mau

Tiếc người trong chốn xa xôi ấy
Quên cả đường đi với nẻo về
Quên trăng đơn chiếc trời cao rộng
Quên kẻ đợi chờ ở bến sông.

Thương người trăm năm chưa một lần
Một lần hò hẹn, để bâng khuâng
Một lần cho vỡ tim băng giá
Cho hết đường mơ tiễn bước chân

Thương người cô đơn chưa vội vàng
Sợ ôm tình nên chửa dỡ dang
Trăm năm là mấy rồi phai nhạt
Một bóng đi về ai hỏi han.

Kiều nữ lòng ai, phụ tình chàng
Đêm nay sầu lạnh nhớ tình lang..
Thu của trời mây và hương gió
Ai biết thương ai!  Hỡi địa đàng.

Ai biết bao người sống cô đơn
Bao người chưa hưởng một tiếng đờn
Ru lòng mỗi lúc buồn không tưởng
Lòng hỏi lòng có biết gì hơn.

Trăm năm là mấy! ái ân chưa?
Người hỡi đừng chia nỗi buồn thừa
Cho ai đứng đợi tình lại thiếu.
Lỡ chuyến đò sang bến sông mưa.

Trăm năm là mấy, tình cũng hết,
Ái ân đi cho biết với đời.
Ngày mai mực cạn, mờ phai giấy
Tìm thấy ai đâu thỏ thẻ cười...

Nguyệt-EmXưa

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2020

THƠ THỜI CHIẾN-KẺ ĐÀO NGŨ-ĐÊM THẤY BẠN HIỆN VỀ - Thơ SA CHI LỆ

GỬI GIÓ THEO MÂY NGÀN BAY...

                                     *SA CHI LỆ

KẺ ĐÀO NGŨ

 Ta nhơ nhớ nhờ bạn bè giữ súng

Rồi lịm dần mất hút tới hư vô

Cõi hư vô thơm ngát những nấm mồ

Ta rụt rè ngây ngô không thèm chọn

 

Tình cờ gặp mấy thằng đào ngũ sớm

Tay bắt mặt mừng tủi tủi than van

Ta khoe trần gian thay đổi thăng trầm

Thằng thỏa thích kể non bồng nước nhược

 

Đứa khề khà rượu huỳnh hoa hạnh phước

Đứa chê ta chừng đó tuổi đã già

Ta xấu hổ trần tình thật xót xa

Và nguyện ước được về đây họp mặt…

 

Ta sợ hãi chui vào thân nhức buốt

Mở mắt nhìn thôi quá đỗi ngạc nhiên

Ai liệng ta trong bốn vách tường điên

Giường trắng phếu từng bộ xương cử động

 

Ta ú ớ la âm thanh rời rỗng

Những oan hồn lạnh rúm đói khát rên

Gào khẩn thiết đòi ba lô súng đạn

Bởi mất hết rồi ở trận Thiện Ngôn

 

Xác trần truồng mục rã chưa ai chôn

Ta tóe óc mọc gai cùng mình mẫy

Mắt trừng trừng hằn học suốt đêm cay

Liếm láp mãi từng vết thương rỉ máu

 

Bạn bè ơi! Ta nghẹn ngào thua cuộc

Chí tang bồng chưa phỉ đã buông tay

Chắc tụi mày nỡ nào mà trách móc

Vì tao bây giờ người ngợm khó coi

 

Tổ Quốc ơi! Thân ta đà lạnh cứng

Tóc còn xanh mà thẹn với non sông

Đạn còn réo mà giả từ vũ khí

Để làm tên “đào ngũ” giữa đoạn trường

 

Lỡ tay súng nên đổ thừa định mệnh

Nhưng khí hùng vẫn ngạo nghễ đời trai

Ta tuốt gươm thề: SUỐT ĐỜI THÚC NGỰA

Dẫu chiến trường bôi xóa tuổi tên ai!...

 

         *SA CHI LỆ  * Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh
**

ĐÊM THẤY BẠN HIỆN VỀ

 

Thanh ơi! Mày còn than cô độc?

Tòng ơi! Mày còn giận tao không?

Một lạy này xin mày tha thứ

Một lạy này chúc mày hiển thần

 

Đồ tế lễ - một bầu kỷ niệm

Tao uống hoài mỗi chuyến hành quân

Đêm tao dưới hố cá nhân

Thấy mày đứng đó thổi hồn phất phơ

 

Mày nhắm mắt hay ngàn đời mở mắt?

Tao thương mày hay mày phải thương tao?

Thương tao một đời vợ con bận bịu

Gào chiến tranh tuổi trẻ sớm bạc đầu…

 

Dù không nói chắc mày cũng hiểu

Tao bây giờ theo gió đẩy đưa

Nuôi mộng lớn chờ thời may rủi

Bởi đạn bom có mắt bao giờ!

        *SA CHI LỆ  Viết trong QYV/TN

ĐIỀM LẠ

 

Vầng hồng rựng giữa trán em

Ta chưa ngồi dậy bàn điềm chiêm bao

Nghe trong mạch máu tự trào

Vạn ly biệt khép mi giao chiến buồn

 

Ngày ôm mặt lạ xa nguồn

Đêm soi kẽ hở tình luôn ngậm ngùi

Bước từng bước nghẹn đường thôi

Áo xưa nhăn nhíu nhớ bời bợi ra

 

Em lên phố kết đèn hoa

Ta so lại phím cầm ca một mình

Ngoài kia tàu mãi lênh đênh

Ta xui xũi cát bật thành tiếng kêu

 

Tay em hạnh phúc thật gần

Còn ta với mãi đụng rừng núi cao

Mây giăng tứ phía lao xao

Một ngày mới lạ cào nhàu thân ta!

 

     *SA CHI LỆ
**

NGUYỆT

 

Nguyệt sơ khai mọc phương tây

Nhân gian gióc lệ không đầy túi thu

Trẻ con đòi mặc áo tu

Đốt đèn soi đá tìm phù du ăn

 

Nguyệt thanh xuân mọc phương nam

Tỏa hương bích ngọc non trầm huyền vi

Người sao đẹp lạ quí phi

Cài thơ lướt thướt mê si nhạc thần

 

Nguyệt trung niên mọc phương Đông

Đêm ngồi dệt lụa tóc ròng cô đơn

Sương thiên lý vọng tủi hờn

Đợi chờ bạc áo chập chờn binh đao

 

Nguyệt hạ tuần mọc phương Bắc

Ma quỷ cười lơ láo nhặt điêu tàn

Bây giờ gió hỏi hồn oan

Làm sao dừng lại lượm ngàn quạnh hiu?

 

     *SA CHI LỆ  *Thơ thời chiến

myhan245@gmail.com

HÀ NGỌC CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ