Thứ Ba, 12 tháng 10, 2021

Thơ Á NGHI

 


THU KHÔNG TỔ ẤM

Tổ thôi ấm, mùa thu trời ảm đạm
Ngày đã buồn đêm lại cứ dài thêm
Thật tội nghiệp cho chúng mình! Duyên kiếp!
Cứ khóc hoài ai sẽ dỗ dành em?
 
Em phải tỉnh để tự mình bước tiếp.
Nên để anh đi cho thật nhẹ êm
Đường anh đi, đất không thể nhão mềm
An nghỉ nhé! Đừng lo cho em nữa!

Á Nghi, 12.10.2021





TIỄN CHIẾC LÁ VÀNG

Mây kéo chửa đen đã bão bùng
Lòng em cơn bão đã… như không.
💕
Bay bay lá rất khẽ khàng
Bàn tay em đón lá vàng về chơi
Về đây lá nhé nghỉ ngơi
Mừng xong một kiếp cho người niềm vui.
 
Chao mình, lá có ngậm ngùi?
Gió reo mừng đón ngọt bùi hương thu
Lá nâng, thơ gửi điệu ru,
Chúc câu an giấc thiên thu! Trở về!

Á Nghi, 26.9.2005
 


 
THU MANG NỖI NHỚ
*
Cho Mình yêu dấu!
*
Lá vàng trải phố, thu rồi!
Anh đang nơi ấy có ngồi ngắm mây?
Một mình em ở nơi này
Chân đi muốn đứng, tim đầy nhớ thương.
 
Gió gom lá lại một phương
Em gom nhung nhớ một chương thơ rồi
Nhớ anh trong gió, từng ngồi
Hát em nghe bản nhạc, lời thương yêu.

Á Nghi, 17.9.2008.
 
 


 
MƯA NGÀY LỄ

Em ngắm lá, lá rơi rơi từng cánh
Em ngắm hoa, hoa không nụ kín cành
Em ngắm xuân, xuân chưa: lịch rành rành!
Sao em lạnh, chiều ngắm mưa đơn lẻ?

Á Nghi, 23.5.2011

 


 
KIẾP TRƯỚC MÌNH CÓ QUEN?

Kiếp này hay mãi kiếp sau
Ngọt ngào xin cứ yêu nhau dạt dào
Chữ Tình ai đổi đừng trao
Hẹn nhau kín đáo, trăng sao chứng chàng.
 
Bên này lá đã trở vàng
Bên kia trở lạnh, tình càng trở… trăn
Kiếp nào? Mình cứ băn khoăn
Kiếp sau, kiếp trước khó khăn? Kiếp này?

Thôi! Chừng nào tới hãy hay
Chỉ mong mỗi tối gặp đây là mừng
Hôn em cho thoả nhớ nhung
Liêu trai cho thoả tương phùng tình chung.

Á Nghi và Chàng, 1-10-2013.

Thơ HOA VĂN & NHẤT HÙNG

 


 DẤU XƯA     

Hoa Văn


Tôi về tìm lại dấu xưa

Bụi thời gian phủ đôi bờ nhân sinh

Tôi về tìm lại bóng mình

Tìm mùa lá rụng tìm tình gió bay

 

Tôi về tìm lại tháng ngày

Cùng em trên lối đi đầy cỏ hoa

Mang duyên thơ cõi bao la

Ôm từng con chữ sương sa mịt mùng

 

Tôi về tìm lại hồn rừng

Náu nương một thuở che dòng thơ đau

Tôi về tìm lại bể dâu

Từng cơn giông bão bạc đầu riêng tây

 

Tôi về tìm lại cơn say

Cùng bè bạn những đắng cay một thời

Chén cơm manh áo tiếng cười

Đói no cùng bước ách đời cùng mang

 

Tôi về tìm buổi tan hàng

Tim đau ruột thắt lòng tan nát lòng

Bỗng dưng xa xót vô cùng

Bỗng dưng quá khứ chập chùng ghé qua

 

Tôi còn tôi chút tình xa

Câu thơ nốt nhạc lời ca bóng hình

Trái tim nở đóa ân tình

Tôi nâng niu nụ hoa bình minh hoa.


9/20/2021
***********************



Cơn ÁC Mộng - Thơ LÊ NGUYỄN NGA

 


Thứ Bảy, 9 tháng 10, 2021

Thu Tan Tác - Thơ THU CHI LỆ

                                       

Mùa thu đã đến rồi sao

Một trời mưa gió thêm sầu lê thê 

Sương mờ phủ ngọn sơn khê

Giật mình còn tưởng cơn mê đêm nào

 

Chỉ là dòng nước trôi mau

Chỉ là ánh mắt sầu đau nhạt nhòa

Chỉ là nỗi nhớ khát khao

Cho hồn lay lắt xanh xao bạc đầu

 

Trăng tàn lạc gót hài xưa

Đã vừa quên mất đường đưa lối về

Hồn ta lạc bước hôn mê

Đi tìm một cõi mịt mờ khói sương

 

Sớm mai mây xám lưng đồi

Dõi theo cánh nhạn bên trời đơn côi

Mưa thu tí tách bồi hồi

Tình thu se sắt hoang vu lối mòn

 

„Thu về ảm đạm nước non

Cánh chim bạt gió đã vời vợi xa

Bao người thoát  khỏi thành đô

Vai mang trĩu nặng biết bao dặm trường

Bước chân sỏi đá bên đường

Bao giờ đến chốn quê hương thuở nào..“ *

 

Còn trong tinh thể hư hao

Còn đâu lá rụng vàng phai những ngày

Chỉ còn cơn gió heo may

Cánh chim vô vọng bay về ngõ xưa

 

Ta mơ cánh bướm bâng khuâng

Bay về trước ngõ ngại ngần giấc trưa

Còn đâu trăng tỏ bên thềm

Còn đâu hoa lá hương đêm ngọt ngào…

 

(*)Mối đồng cảm với người dân SG trên đường tháo chạy về  quê

 

 Thu Chi Lệ

(Nơi xa quê, Mùa thu 2021)

Bức Tranh Thu - Thơ Mây Tím (MM)

   Ngỡ ngàng thơ thẩn người ơi

Lá xanh vàng đỏ buông lơi thu về
  Trên cành chim hót say mê
Miên man giòng suối tỉ tê chuyện tình

    Hoàng hôn mây tím đắm chìm
Lững lơ thác nước nghiêng mình núi cao
  Bức Tranh Thu luyến thương trao
Trần gian tiên cảnh vui chào đón thu

    Trời Tây bãng lãng sương mù
Mây ngàn quyến rũ gió ru thu hồng
    Trăng ngà in bóng đầu non
Cỏi lòng ngơ ngẩn viễn vông hoang đàng

      Đêm thu mình mãi lang thang
Trên đồi thông tím mơ màng dáng thu!

Arna 7.10.2021
Mây Tím ( MM)
" VTAH"

NỠ NÀO THẾ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến



Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nói chuyện không vào
Nhìn nhau có chiều gượng gạo
Chuyện trò cứ nhạt làm sao
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nhanh bạc mái đầu
Hơn chừng đôi ba chục tuổi
Có nhiều xa cách lắm đâu
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Em nghe có thấy nặng nề
Đâu phải vì anh thích trẻ
Chỉ là xưng chú không quen
.
Nỡ nào gọi anh bằng chú
Quen rồi khó đổi lắm em
Anh vầy nhưng còn xuân lắm
Nỡ nào cứ chú thế em.
*
ĐẶNG XUÂN XUYẾN 

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2021

TU HÀNH - Thơ Nhật Quang Phi Hồ

 

Phật ơi, chúng có thật tu chi,
Chúng mượn danh Ông để bịp vì.
Cúng chút hương hoa, cầu đủ thứ,
Tưởng Ông quyền phép dễ ban đi.

Trí Quang mượn Phật vọng ngôi cao,
Khuấy phá non sông mới thuở nào.
Vô Hạnh Thiền sư chuyên vọng ngữ,
Pháp Phu nỗi tiếng gái chơi bao.
 
Đi như vua chúa, lọng tàn đeo,
Ngược Phật quyền sang, chịu khổ nghèo.
Dưới gốc Bồ đề mưa gió lạnh,
Quên mình, soi sáng thế nhân theo.

Chúng mượn danh Ngài bịp thế gian,
Hành vi, mưu trí, lối tham quan,
Triều đình riêng một chùa to nhỏ,
Núp bóng từ bi, sống nhẹ nhàng.
 
Mụ kia nuôi sãi, sớm chiều đi,
Ích kỷ nhất đời thật đáng khi.
Thương phế gởi thư xin cứu giúp,
Nở lòng vứt bỏ, chẳng cho chi.

Mụ nọ chanh chua, miệng bốc đồng,
Sớm chiều tụng niệm thấy hề không?
Cuối tuần bếp lạnh, theo nghe pháp.
Chẳng tỏ nhân từ, mãi mụi mông.

Bất nghĩa, vô tình, chẳng thiếu chi.
Chùa chiền đây đó chúng hăng đi.
Cầu xin Phật độ ban nhiều phước,
Nhân tốt không gieo, gặt quả gì?

Phật đã thăng hoa tự thuở nào,
Lời vàng Ngài dạy phải nêu cao.
Phật không thể độ, ta riêng độ.
Nhân tốt gieo ra, phước rạt rào.

Phật là giác giả đã quang minh,
Thông suốt càng khôn, xót chúng sinh,
Hướng dẫn ta theo đường sáng đạo,
Luân hồi nâng kiếp, thoát u minh.

Ta tự đưa ta vào Bến Giác,
Xa rời sinh tử thoát trần ai.
Niết Bàn tĩnh lặng nơi vô ngả,
Phổ độ muôn sinh chính Phật đài.
 
NHẬT QUANG PHI HỒ

(Trích Thi Phẩm Buồn Vong Quốc 2017)

Tiếng Việt Quê Tôi. - Thơ Lê Tuấn - Nhạc Quách Vĩnh Thiện - Tiếng hát Mai Thảo

 

Tiếng Việt Mẹ ru mềm trên môi

Cho con nằm ngủ ở trong nôi

Giấc ngủ đầu đời êm đềm đó

Con đã yêu rồi tiếng nước tôi.

 

Cánh cò lướt gió nhẹ nhàng bay

Tiếng Việt hò vang nhánh sông đầy

Lời ru câu hát còn vang vọng

Theo mãi cánh diều cuối chân mây.

 

Tiếng Việt Mẹ ru bằng thi ca

Tình quê duyên thắm quá đậm đà

Bóng cò xoải cánh trên đồng lúa

Mang cả hồn ta về quê xa.

 

Tiếng Việt chợt buồn lời Mẹ ru

Âm vang rung động cả thiên thu

Nỗi đau còn nợ tình non nước

Đất Mẹ ngàn xa khói sương mù.

 

AET. Lê Tuấn.

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2021

HOA ĐÔ HÔM NAY - Thơ Trần Công/Lão Mã Sơn

 

Không ngày nào buồn như hôm nay

Trời Hoa Đô u ám cả ngày

Mây xám nhuộm một màu tang tóc

Gió im, cành lá chẳng lung lay.

Chim chóc trốn, không ra khỏi tổ

Lữ khách buồn, cõi lòng tê tái

Cảnh thê lương như mùa Thu chết

Cốc rượu hồng chưa cạn, đã say

                                   Hoa Đô, 6-10-2021

                                   Trần Công/Lão Mã Sơn


Thứ Hai, 4 tháng 10, 2021

VĨNH BIỆT PHI NHUNG - Thơ Trần Quốc Bảo


Ôi thôi! Ca khúc hết rồi!
Cung đàn dứt nhịp, em rời vô trong
Màn nhung buông xuống… là xong!
Tiếc thương để lại trong lòng thế nhân.


Nổi trôi tuồng lớp phù vân
Phi Nhung “Con Sáo”, trên sân khấu đời
Giọng “Bông Điên Điển” tuyệt vời (*)
Lời ca nồng ấm, như lời Quê Hương!


Trái tim đầy ắp yêu thương
Em san sẻ khắp bốn phương “Tình Người” !
Hăm ba (23) em bé mồ côi,
Gọi Nhung là “MẸ”… Chao ôi!... nghẹn ngào !!!


Sài Gòn đại dịch Cúm Tàu
Cướp đi sinh mạng biết bao nhiêu người.
Em đi cứu trợ nhiều nơi,
Hi sinh tiếp tế, tươi cười nấu ăn


Thiện tâm như một “Hiền Nhân”
Đáng yêu như một “Thiên Thần Từ Bi”
Ai ngờ … Em nhiễm Covid!
Than ôi!... Đại dịch, cướp Phi Nhung rồi!


Phi Nhung nghỉ hát về Trời
Tiếc thương xúc động bồi hồi biệt em
Chúc Hồn siêu thoát Cõi Tiên
Phiêu diêu hưởng phước bình yên vĩnh hằng!

 

           Trần Quốc Bảo

                 Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

           quocbao_30@yahoo.com

(*)Phi NhungPhạm Phi Nhung, sinh năm 1972 tại Pleiku. Ca sĩ Phi Nhung nổi tiếng qua các bài hát như: Bông Điên Điển, Lý Con sáo Bạc Liêu, Nhớ Mẹ Mồ Côi, Hoàng Hôn Màu Tím, Con Gái Của Mẹ,...
Phi Nhung là người có lòng nhân hậu đặc biệt, cô nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi, khi qua đời cô có tới 23 con mồ côi và 1 con gái ruột 29 tuổi.  Suốt thời gian Sài Gòn bị nạn dịch Covid, Phi Nhung đã tự nguyện bỏ tiền ra mua đồ cứu trợ và tự thân nấu nướng thực phẩm phân phát cho đồng bào. Đau đớn thay! - Sau cùng chính cô bị lây nhiễm Covid. Sau hơn một tháng điều trị, cô đã qua đời vào lúc 11 giờ 57 ngày 28/9.

Bài Thơ Mùa Thu - thơ Bích Huyền, nhạc Phạm Anh Dũng

 

Áo vàng hoa cúc phơi lưng dậu
Sân gió hương lùa thơm ý thu .
Ngày mai chị sẽ sang nhà khác
Năm tháng mình em gói đợi chờ ...

Em vẫn làm thơ chưa yêu đương
Mùa thu tựa cửa chưa vội vàng
Ngày mai chị sẽ sang nhà khác
Em mặc áo vàng tiễn chị sang

Em, một mình em tóc xõa sầu
Mùa thu áo mỏng dệt hoa ngâu
Môi chợt hồng lên và má ửng
Thẹn thùng,
ngại ngùng, vấn vương chuyện mai sau ..

Chị ơi sao chị chẳng về thăm
Em chị, hôm nay đã biết buồn
Hồn nhiên năm cũ còn đâu nữa
Mùa thu xa rồi hết ước mong ...

Bích Huyền

Đời U Uẩn - Thơ phóng tác - Mùi Quý Bồng


Mon âme a son secret, ma vie a son mystère :
Un amour éternel en un moment conçu :
Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,
Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.
Hélas ! j’aurai passé près d’elle inaperçu,
Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire,
Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre,
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu.
Pour elle, quoique Dieu l’ait faite douce et tendre,
Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre
Ce murmure d’amour élevé sur ses pas ;
A l’austère devoir, pieusement fidèle,
Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle :
"Quelle est donc cette femme ?" et ne comprendra pas.

Félix ARVERS

*****

TÌNH TUYỆT VỌNG

Lòng ta chôn một khối tình,
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu.
Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu,
Mà người gieo thảm như hầu không hay.

Hỡi ơi, người đó ta đây,
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dẫu ta đi trọn đường trần,
Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi?

Người dù ngọc nói hoa cười,
Nhìn ta như thể nhìn người không quen.
Đường đời lặng lẽ bước tiên,
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình.

Một niềm tiết liệt đoan trinh,
Xem thơ nào biết có mình ở trong.
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng :
"Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây?"

KHÁI HƯNG
(dịch)

*****

ĐỜI U UẨN

Hồn chôn kín, đời ta u uẩn
Tình thiên thu khoảnh khắc hình thành.
Nỗi đau vô vọng, ta lặng thinh.
Vì người ấy vô tình hờ hững
Đi bên người, mình ta lẳng lặng.
Luôn cạnh bên, mà vẫn đơn côi.
Đến tận khi đã cuối cuộc đời,
Không được nhận, không lời đòi hỏi.
Người đẹp ấy, dịu dàng, diệu vợi,
Nhưng bước chân rất đỗi hồn nhiên
Có nghe đâu những tiếng yêu thầm!
Luôn chung thủy, đoan trinh, người ấy
Khi đọc những dòng thơ bóng bẩy
Mà bóng mình đầy rẫy từng câu.
Chỉ bâng quơ tự hỏi trong đầu:
“Người đẹp nào, ai đâu mà biết!”
Và chẳng bao giờ nàng hiểu được.

MÙI QUÝ BỒNG
(phóng tác)
10/03/2021

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2021

Giọt Mưa Thu Hồng - Thơ Mây Tím (MM)

 

    Mưa rơi những giọt mưa hồng
Mông lung chiếc lá vàng trông đợi chờ
    Hoàng hôn tím lặng thẩn thơ
Sương chiều bãng lãng thầm  mơ chốn nào

    Ngỡ ngàng mưa mãi luyến trao
Dạt dào cơn sóng rì rào biển khơi
    Con thuyền trôi nổi xa vời
Phương trời quê mẹ người ơi ta về

    Làng xưa nghiêng bóng lũy tre
Trên đồng xanh lúa say mê cánh cò
    Vọng vang câu hát ai hò
Giòng sông thơ mộng gọi đò ai đưa

    Mây chiều vương vấn đường xưa
Ngàn thơ lơ lững … Giọt Mưa Thu Hồng!

Arna 1.10.2021
Mây Tím ( MM)
" VTAH"