Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2019

Chiều Thu Huế - Thơ Mạc Phương Đình (tranh Nắng Cali)

3492 ChieuThuHueMPDinh

Lính Nghĩ Gì - Lê Tấn Dương hoạ thơ DT Diễm Buồn (Đăcsan LAMVIEN)


Tôi Viết Cho Anh
Người Tù Cải Tạo


Anh đến đây nơi xứ người lạnh giá!
Từ lưng trời màn tuyết trắng giăng giăng
Bên đường phố cây khẳng khiu trụi lá
Mây cũng buồn, vì đông rét căm căm

Đất cỏ khô vùi dưới mồ tuyết lịm
Nỗi trầm tư nhè nhẹ thoáng qua hồn
Tôi chợt nhớ về ngày xanh mực tím
Yêu mây trời bát ngát buổi hoàng hôn

Bạn bè đã thưa dần trong lớp học
Người Bộ binh, kẻ lính Thủy, Quân Y…
Đứa Nhảy Dù… gĩa từ thời tuổi ngọc
Thuở đao binh, bao thảm cảnh phân kỳ!

Trai thời loạn sa trường say thép súng
Những vòng hoa tình em gái hậu phương
Choàng lên cổ người chiến binh anh dũng
Đây tấc lòng yêu đất nước, quê hương…

Nay anh đến, với hình hài héo hắt!
Cuộc đổi đời đã xóa tuổi thay tên
Nỗi u uất chói ngời trong ánh mắt
Ánh kiêu hùng và bất khuất vươn lên

Ôi thời gian có gì không thay đổi?
Chí làm trai như sắt đá trơ trơ
Bọn cường bạo hủy diệt làm sao nổi
Dạ sắt son lòng dũng cảm vô bờ!

Nơi xứ người, đông về lạnh lẽo lắm!
Còn tình người, anh thấy lạnh hay không?
Cựu chiến binh vốn ngại chi mưa nắng
Chỉ lo âu kẻ đổi dạ thay lòng!

“Ngày xưa tôi choàng vòng hoa cho lính
Cho người hùng chiến đấu giữ quê hương
Nay tôi viết cho người tù đáng kính
Cho những ai, mãi bất khuất kiên cường!”

Dư Thị Diễm Buồn

Lính Nghĩ Gì

(Bài Họa)

Tôi đến đây cuối mùa Đông lạnh giá,
Đêm xứ người, tuyết trắng phủ giăng giăng
Vùng Tây Bắc cuối năm cây trụi lá
Thông vẫn xanh ngạo nghễ giữa lạnh căm.

Lính tha hương là hai lần chết lịm,
Một lần đi là nát cả tâm hồn.
Súng ngựa yên cương – Rừng chiều hoa tím
Bóng quê nhà lẩn khuất nẻo hoàng hôn.

Lửa chiến tranh đã len vào lớp học,
Sách vở buồn, lặng ngắm bóng chinh y.
Thôi giã từ những chuỗi ngày vàng ngọc,
Kiếp chinh nhân, ai biết chuyện phân kỳ!

Quên sao được, những ngày vang tiếng súng,
Đêm tiền đồn nghe tiếng hát hậu phương
Bài học dưới cờ - Trí, Nhân, Thành, Dũng.
Chống bạo cường để gìn giữ quê hương.

Ngày quốc biến, nhìn miền Nam hiu hắt,
Sài Gòn thân yêu, em đã thay tên.
Bao nỗi nhục vinh, chìm trong ánh mắt,
Chí quật cường thành bão tố vùng lên.

Triệu lòng người đang khát khao thay đổi,
Thì bạo quyền không thể cứ trơ trơ.
Trăm ngọn gió sẽ thành cơn bão nổi,
Thổi tan đi những ác chướng xa bờ.

Cảm ơn người - Những vần thơ đẹp lắm.
Kỷ niệm một thời với lính còn không?
Chút muộn phiền, như mây trôi vạt nắng
Xin hãy yêu thương với cả tấm lòng.

Xin cảm ơn, những ân tình cho lính,
Quên tuổi thanh xuân, gìn giữ quê hương
Sống hiên ngang giữa lòng dân thương kính.
Mơ một ngày mai, đất nước phú cường.

Lê Tấn Dương
(Xin cảm ơn tác giả Dư Thị Diễm Buồn
và bài thơ “Viết cho anh - Người tù cải tạo”)

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019

Tình Thu Áo Tím - Thơ Lê Tuấn

image.png

Trời thu áo tím.
Sáng nay chợt thấy lá rơi
Êm như tiếng nhạc hát lời tình ca
Chuyện tình ở tận nơi xa
Thu gom kỷ niệm cho ta nhớ người.

Nhớ tà áo tìm xa vời
Dịu dàng em đến, bên trời mưa thu
Lắng nghe câu hát điệu ru
Thoáng trong hoài niệm tình thu ngỡ ngàng.

Lê Tuấn

image.png

Thu Vắng
Ngõ vắng chiều thu một gánh sầu
Khói sương mờ nhạt biết về đâu
Trăng thu lặng lẽ thương tình cũ
Tiếng nhạc điệu ru nối nhịp cầu.

Dấu lặng, nằm im trong âm nhạc
Tim ngừng thổn thức, giữ cơn đau
Bao lần nỗi nhớ tình thu đến
Cho những tàn phai, lạc mất nhau.

Lê Tuấn
(Người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng)

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

Chùm Thơ MẶC KHÁCH



Ta ước làm chiếc bóng
Mãi mãi ở bên Em
Hóa thân làm gió thỏang
Mơn trớn làn da mềm
 
 Ước Em là  nụ Hồng
Cho anh mãi ấp yêu
Bằng vòng tay âu yếm
Giữa xứ người buồn hiu
   
Ước Em là hoa lá
Nhốt hoài trong bức tranh
Làm sao Em tan biến
Mãi mãi ở bên anh
   
Ước Em là sóng  biển
Vỗ về nỗi  thương đau
Ta cuộn mình trong sóng
Trốn cuộc đời bể dâu
    
Hay ta là  đôi  Tháp
Vươn lên vút tận Trời
Trên cao nhìn  ngạo nghễ
Nhân thế thật buồn  cười....
  
 Hay em là nàng Thơ
Đùa cợt nằm sóng  sòai
Loay hoay tìm vần điệu
Làm đôi ta  mệt nhòai
   
 Hay  Em là làn mây
Bay  lượn giữa bầu Trời
Ta biến thành gió lạ
Mặc giòng đời đầy vơi....

MẶC KHÁCH

 WISH
I wish to be a shadow
Beside you forever,
Transform into a gentle breeze
To caress your soft skin.
       I wish you were a rosebud
For me to love forever,
Cuddled in my arms
In this sad country.
       I wish you were flowers
Frozen in a picture,
How could you vanish then?
You will be with me forever.
         I wish you were the ocean waves
Crashing away the pain,
I’ll curl in with the waves
To escape a life of suffering.
        Or we can be twin towers,
Soaring up to the heavens,
Up high, looking down arrogantly,
Human life is so funny.
        Or if you are a poet
Playing on the shore,
Fiddling with the rhymes
To make us tired.
       Or maybe you are the clouds,
Flying in the sky,
And I turn into the wind
Careless of this life.
TRANSLATED BY MĂC KHÁCH

       TRĂN  TRỞ

Anh lo sợ  vết thương lòng rớm máu
Tìm lãng quên theo gió gọi đường xa
Bước lang thang như du mục không nhà
Tình cũng phai có còn chi tha thiết
     Đời đổi thay tìm đâu màu mắt biếc
Gió vô tình Tàu đợi vượt trùng dương
Em mang theo trăn trở suốt tuyến đường
Chuyện tình lỡ mưa giăng mờ khắp lối
    Gió đã lặng nao lòng trong đêm tối
Em có còn lưu luyến giờ chia tay ?
Gió trùng dương mơn trớn tóc bay bay
Em sẽ quên muộn phiền nơi trần thế
     Bỏ lại anh giấc mộng buồn hoang phế
Trả lại anh, cùng rừng núi hoang vu
Nơi đau thương trống vắng chốn âm u
Em để lại ân tình, thêm cay đắng
     Ân tình chi cho lòng anh chết lặng
Chuyện tình yêu như gió thoảng mây bay
  Thôi là hết chỉ còn mỗi đêm nay
Em đi rồi rừng khuya vang tiếng khóc...

MẶC KHÁCH

NGẬM  NGÙI
 ( Thơ Song  thất lục bát )

Bước bâng khuâng tìm về  lối cũ
Phố phường xưa gợi nhớ đứng trông
    Xa em buốt lạnh trong lòng
Hồn anh lạc lõng giữa giòng thời gian
 
Trong âm thầm ước mong gặp lại
Bước em về vương gió heo may
    Em cười hoa lá mê say
Bên em anh cũng lòng ngây ngất nhìn
 
Bóng dừa nghiêng khoan thai em bước
Tà áo bay hoa lá nên thơ
Phố đêm se lạnh đợi chờ…
Chỉ còn nỗi nhớ thẩn thờ lá rơi
 
Rồi từ đó xa nhau mãi mãi
Em đâu rồi lặng lẽ đêm thâu
Niềm vui thoáng chốc qua mau
Nỗi sầu còn lại nhớ nhau muôn chiều…
 
Những con đường lặng im ngơ ngác   
Nằm đợi chờ phố cũng đổi thay
Dấu xưa  sương phủ  mưa bay
Còn đây giọt lê chia tay Ngậm Ngùi .. !

MẶC KHÁCH

GIÓ  ĐÃ LẶNG
( Thơ Song thất lục bát )
 
Gió đã lặng mưa còn chen lối
Bước phân vân chiếc bóng bên đường
     Thoáng nhìn chợt thấy vấn vương
Trong lòng tơ tưởng nhớ thương lạ lùng
 
Đóa hoa hồng vườn xưa thất lạc
Năm từng năm tưởng đã chia xa
      Đâu ngờ còn mãi trong ta
Giật mình tỉnh mộng ngày qua vội vàng
 
Thơ thấp thóang bóng nàng ẩn hiện
Dòng thơ buồn sắc bén tim tôi
     Thoảng nghe lòng những bồi hồi
Nhịp tim xúc  động thôi rồi tình si !
 
Đêm bỗng dưng màng hình vắng bóng
Em đâu rồi im vắng mênh mông
      Đêm nay sao nhớ lại trông
Phím buồn  lạc nhịp cô đơn hồn sầu
 
Rồi từ đó bỗng dưng im vắng  
Vội vàng chi để lỡ nhịp cầu
      Em đi chắng hiểu vì đâu 
Em đi để lại nỗi sầu cho ai ?

MẶC KHÁCH

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2019

TÔI VIẾT CHO ANH NGƯỜI TÙ CẢI TẠO - Thơ Dư Thị Diễm Buồn



Anh đến đây nơi xứ người lạnh giá!
Từ lưng trời màn tuyết trắng giăng giăng
Bên đường phố cây khẳng khiu trụi lá
Mây cũng buồn, vì đông rét căm căm

Đất cỏ khô vùi dưới mồ tuyết lịm
Nỗi trầm tư nhè nhẹ thoáng qua hồn
Tôi chợt nhớ về ngày xanh mực tím
Yêu mây trời bát ngát buổi hoàng hôn

Bn bè đã thưa dần trong lớp học
Người Bộ binh, kẻ lính Thủy, Quân Y…
Đứa Nhảy Dù… giả từ thời tuổi ngọc
Thuở đao binh, bao thảm cảnh phân kỳ!

Trai thi lon sa trường say thép súng
Những vòng hoa tình em gái hậu phương
Choàng lên cổ người chiến binh anh dũng
Đây tấc lòng yêu đất nước, quê hương…

Nay anh đến, với hình hài héo hắt!
Cuộc đổi đời đã xóa tuổi thay tên
Nỗi u uất chói ngời trong ánh mắt
Ánh kiêu hùng và bất khuất vương lên

Ôi thi gian có gì không thay đổi?

Chí làm trai như sắt đá trơ trơ

Bọn cường bạo hủy diệt làm sao nổi
Dạ sắt son lòng dũng cảm vô bờ!

Nơi xứ người, đông về lạnh lẻo lắm!
Còn tình người, anh thấy lạnh hay không?
Cựu chiến binh vốn ngại chi mưa nắng
Chỉ lo âu kẻ đổi dạ thay lòng!

“Ngày xưa tôi choàng vòng hoa cho lính
Cho người hùng chiến đấu giữ quê hương

Nay tôi viết cho người tù đáng kính

Cho những ai, mãi bất khuất kiên cường!”

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Email: dtdbuon@hotmail.com

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2019

Thơ Á NGHI





ĐỒNG HƯƠNG HỔNG HIỂU
*
Trích tuyển tập BẮT ĐỀN EM!
*
Ngã ba, tư, sáu: ngả nào?*
Em về yểu điệu tiếng chào xã giao!
Anh về mắt mở, mày chau
Ra vô nhung nhớ má đào hồng xinh
*
Khuya lơ, khuya lắc một mình
Năm ngăn, bảy nắp chữ tình mộng mơ
Hiền hòa mộc mạc tiểu thơ
Lòng anh sao sóng vỗ bờ yêu thương?
*
Ngã năm, ngã bảy mấy đường?
Dở quê, dở tỉnh một phương ngóng hoài!
Đồng hương, khác… khói lạ thay
Sao xin địa chỉ, một hai cười hoài?
 
Á Nghi
25-11-2012
-Ngả: nẻo, lối đi  phân chia đôi ngả, đường chia ba ngả, đi ngả nào? -- nghiêng, hạ xuống ngả lưng, ngả  mình nằm, ngả  mũ chào,  ngả nón, ngả nghiêng, ngả ngửa, áo cũ đã ngả màu, bóng ngả xế tà, ngả ngớn, ngả xiêu.
-Ngã: nơi có nhiều đường rẽ, ngã ba, ngã tư, ngã bảy; truớc ngã ba.
-Nghiệt ngã; bản ngã (ta, tôi), duy ngã, vô ngã;
-Té, đổ lăn xuống, ngã bịnh, ngã bổ chửng, ngã chổng gọng, ngã chúi, ngã gục, ngã lăn, ngã lộn phèo, ngã nhào, ngã rạp, ngã rạp, ngã sấp, vấp ngã, vật ngã, xô ngã,
-Ngã giá, ngã lòng, ngã lẽ,
-Ngã mặn, ngã ngũ, sa ngã, ngã nuớc, ngã ngửa
-Dấu ngã. 




 
NHÀ AI
*
Tặng những nàng dâu đau khổ
(Trích tuyển tập SẦU TÌNH)
*
Đi xa nhung nhớ muốn về
Về, nghe ngộp thở tứ bề. Đi đâu?
Gối sầu áp má nàng dâu
Ngước lên mắt ứa, cúi đầu lệ rơi.
Á Nghi
25-11-2012   
 


 

KHỜ KHẠO
*
Tặng H
Trích tuyển tập SẦU TÌNH
*
Người là ai, sao mà người tàn nhẫn?
Em thương thân sao lận đận duyên phần
Bán tuổi xuân, mua kiên nhẫn xa, gần
Ngày ẩn nhẫn, đêm thâm quầng đôi mắt.
Á Nghi
25-11-2012

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2019

Ấy Ơi - Thơ Hồng Hà




Ngày xưa, đằng ấy mới mười lăm
Tớ đây mười bảy hơn hai năm
Hai nhà cách một hàng dậu nhỏ
Thỉnh thoảng chui rào ấy qua thăm

Đằng ấy biết rằng tớ thích thơ
Cứ mỗi lần qua, viết một tờ
Chép gần hết cả thơ tiền chiến
Thành cuốn tập dày tặng người mơ

Chiều mưa năm ấy quá lâu rồi
Ấy vẽ chân dung để tặng tôi
Lâu ngày bức họa không còn nữa
Chỉ nhớ lơ mơ là đẹp thôi

Nhận quà tớ nghĩ  đến Diêu Bông
Chắc ấy tặng ta để lấy chồng
Mỗi lần nhớ lại ta tự trách
Một lời cảm tạ tớ cũng không

Chia tay khi tớ học xa nhà
Mỗi bận về thăm vẫn ngó qua
Tiếng đàn hờn dỗi qua khe cửa
Một chút bồi hồi ấm tim ta

Một ngày hay tin ấy bị thương
Bị mất một chân nơi chiến trường (*)
Không sai, tớ vẫn như có lỗi  
Có vì ta... nên nỗi ... tơ vương

Tớ biết, đằng ấy yêu lần đầu
Khi không trọn vẹn ... ấy buồn lâu
Ấy ơi, xin mãi là hàng xóm
Để tớ không mang lỗi mộng sầu

09-25-2019
Hồng Hà

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2019

Chào Em Một Nụ Tháng Mười - Thơ Trầm Vân

Tay Gầy Bỏ Buông - Thơ Đỗ Công Luận

HOẠT CẢNH SỚM MAI - Thơ Chàng Ó Biển 227 LC



Mặc vào rồi lại cỡi ra
Xoay qua xoay lại đi ra đi vào
Cởi ra lại lấy mặc vào

Ngắm lui ngắm tới bước vào bước ra
Đợt đầu đợt kế đợt ba
Thêm vài ba đợt mới ra tới đường....

Ngồi vô xe lại soi gương
Chết rồi! Quên chút son hường trên môi...

Thôi đi! Kệ nó em ơi
Đi ngay cho kịp hông thôi trễ giờ...

Ơ... hơ...


Ó Biển 227 LC
1 Oct 2019

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Hình Như Là Mùa Thu - Thơ Ngọc Quyên




Nắng tương tư đùa ngang chồi biếc
Lá trên cành nuối tiếc đứng im
Có phải mùa , tôi vẫn đi tìm
Tình thu hỡi , chìm sâu đáy mắt !

Khung trời đó sương mờ xám ngắt
Có lá vàng rơi nhẹ vào tim
Có tình yêu chan chứa êm đềm
Giờ xa vắng , con đường nằm trăn trở.

Chờ bước chân ai , trở về lối nhớ
Hoàng hôn rơi , se sắt đường chiều
Đã hẹn rồi sao ngõ vắng tịch liêu
Đông chưa qua mà lạnh lùng tê tái .

Vẫn cơn mưa âm thầm khắc khoải
Nụ hôn còn ấm mãi phút biệt ly
Đừng nhìn nhau lệ ứa bờ mi
Mưa tan chảy giọt tình hay giọt đắng?

Pha lê vỡ trong khoảng đời thầm lặng
Cô đơn chùng , từng bước từng bước lê
Mùa thu hỡi , khi trở về cát bụi!
Người hay chăng đời chưa hết cơn mê .


Ngọc Quyên

Tình thì sĩ - thơ Quách Như Nguyệt



Anh nói ghét, có nghĩa anh thương đó
Em biết mà, anh yêu chẳng so đo
Tình thi sĩ cho nện tình rất đẹp!
Rất nên thơ vì yêu để …mộng mơ

Thi sĩ yêu, yêu để mà làm thơ
Thi sĩ yêu vì tim anh rộng mở
Tình quảng đại nên chẳng sợ nhạt phai
Chẳng đòi hỏi người mình …yêu, yêu lại

Anh nói ghét, ghét em nhiều lần lắm!
Còn nói rằng chớ tin những bài thơ
Em hiểu mà nên chẳng cần đằm thắm
Và biết rằng tình trên ảo… xa xăm!

Anh nói ghét, nghĩa là anh thương đó
Thương với ghét, ôi lằn ranh giới mỏng
Rất nhẹ nhàng nên tình chẳng trông mong
Rất uyển chuyển nên tình không biên giới!

Ôi.. ngôn ngữ của tình thơ vời vợi!
Hiểu đại rằng anh nói ghét là …thương
Anh biết không, đời huyễn ảo, lẽ thường
Những bài thơ anh làm…thương với ghét!

Như Nguyệt

THIẾU NỮ VÀ SEN - Thơ Phương Hoa - Minh Thúy - Lê Tuấn


image1.png

THIẾU NỮ VÀ SEN

Dáng kiều tha thướt dạo đầm sen
Mái tóc đen tuyền gió quyện chen
Mọng ướt môi hồng hoa đố kỵ
Mịn màng má phấn nắng hờn ghen
Một dây yếm thả như mời gọi
Nửa lá che ngang tựa rủ ren
Bồng đảo nhấp nhô bên búp nụ
Gợi hồn thi sĩ phải say men

Phương Hoa
Sep 23rd 2019

Thiếu Nữ Bên Sen 
Nắng rực bên hồ chiếu nụ sen 
Thon hình thiếu nữ áo dài chen 
Hoa màu thánh thiện đầy yêu mến 
Gái sắc nhu mì khó tỵ ghen 
Khép nép kề bông môi thắm đỏ 
E dè tựa búp mắt huyền đen 
Thi nhân dạo bước hồn ngơ ngẩn 
Dáng lụa tơ hồng ngắm dại men

Minh Thuý
9/24/2019
Hoa Sen
Thoảng thoảng hoa sen, tỏa ngát hương
Gió lay động nhẹ cõi vô thường
Tâm ta hướng thượng nơi tiên giới
Lạc bước thiên thai, chốn nghê thường.

Giữa chốn trần gian không vướng bận
Bùn nhơ không làm bẩn tấm thân
Hoa sen vẫn nở màu tinh khiết
Lay động hồn ta, bóng phù vân.

Lê Tuấn
Yếm Đào
Yếm đào em mặc dáng thanh tao
Tóc xõa lưng ong điểm sắc đào
Tuổi xuân vừa nở chưa vướng bụi
Ngực pha màu sữa tháp vươn cao.

Tình xuân mấy độ hoa tươi thắm
Hương nhụy bay xa vị ngọt ngào
Lá hoa cũng phải ghen nhan sắc
Em đến, lòng ta bỗng xôn xao.

Lê Tuấn