Nội tôi gần đất xa trời,
Chín mươi tám tuổi, trả đời về không,
Không đi, không đứng, chỉ nằm,
Không ngon, không dở, chỉ măm cháo mềm.
Không quen, không nhớ ai đâu,
Hỏi thăm, Nội chỉ gật đầu cho xong.
Cả đời lận đận long đong,
Nuôi con, dưỡng cháu, ước mong trưởng thành.
Giờ như lá sắp lìa cành,
Một cơn gió thoảng, mong manh cuộc đời.
Ai còn nhớ đến bà tôi,
Xin về thăm Nội, cho vơi nỗi niềm.
Mai kia Nội khuất cõi đời,
Hỡi ơi, than khóc bao lời tiếc thương.
Như bao đứa trẻ lạc đường,
Quay về bên Mẹ… vấn vương muộn rồi.
Nhân duyên mẫu tử một đời,
Có khi cách trở, nữa đời thiếu nhau.
Mai này biết có về đâu,
Muôn vàn lượng kiếp… tìm nhau chẳng còn.
Lê Quang Hiên
FB


