Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

Ba ở đâu? Con vẫn đợi người. - Thơ Lê Thị Hoài Niệm

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ngoài trời và thiên nhiên



Ba ơi! Con đợi lâu rồi 
Con tựa phiến đá ngủ ngồi nghe ba 
Chúng con mong ba về nhà 
Nhưng sao lâu quá mà Ba chưa về? 

Mỗi ngày con ra cửa chờ 
Sau khi đi học con về đợi ba 
Mẹ nói Ba đã xa nhà 
Đi về nước Chúa thật xa lâu rồi 

Nhưng con vẫn đợi Ba ơi! 
Vì Ba của bạn đến chơi trường hoài 
Cô giáo có gửi thiệp mời 
Con đem về để chỗ ngồi của Ba 

Nhưng con thấy mẹ khóc òa 
Nói trên tấm thiệp tên Ba không còn 
Ba đi phục vụ nước non 
Tham gia chiến trận khi con chào đời 

Ba chưa từng thấy con cười 
Chưa lần bồng ẵm vì người ở xa 
Mẹ nói mẹ rất yêu ba 
Yêu từ trường học yêu ra trường đời 

Ba có lý tưởng rạng ngời 
“Bảo vệ Tổ quốc” vào nơi quân trường 
Ba thật anh dũng, kiên cường 
Tham gia trận chiến “Anh hùng bội tinh!” 

Mẹ nói mãi mãi không quên 
Ngày con mở mắt cấp trên gọi về: 
“Xin chia buồn với bé thơ, 
Với gia đình mẹ. Ba vừa hy sinh!” 

Mẹ nói đất trời rung rinh 
Nhưng con nào biết Ba mình ra sao 
Bây giờ Ba ở nơi nào? 
Nhớ vô trường học để chào cô con 

Bữa nay ở lớp mầm non 
Cô giáo nói đến “Me-mo-rial ngày’! 
Có mấy bạn nhỏ giang tay 
Ôm con mà “hug” mặt mày buồn xo 

Có bạn còn nói thật to: 
“Ba bạn anh dũng nước nhà ghi ơn!” 
Lời này cô dạy hết trơn 
Chứ bọn chúng nó tuổi con thôi mà. 

Đến trường mới học ê- a 
Làm sao biết được là ba anh hùng? 
Bữa nay con không đến trường 
Mẹ nói ngày “lễ Trận vong” nước này. 

Rồi mẹ dẫn con ra đây 
Mẹ ngồi mẹ khóc con ngây ra nhìn 
Anh John chỉ vào tấm hình 
Xuýt xoa mà nói: “ba mình đây em!” 

Con nhìn cũng thấy quen quen 
Mỗi ngày con thấy nơi bàn của ba. 
Ba ơi ! hãy mau về nhà 
Chúng con với mẹ vẫn chờ Ba đây! 

Lê thị Hoài Niệm (cảm tác từ tấm hình trên)

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

Chùm Thơ Trần Yên Hoà

tranh








hình minh họa




Bài trăm năm

Không biết bao lâu ta chưa gặp lại
một vùng quê có một dòng sông
dòng sông tuổi thơ của ngày nhỏ dại
nâng niu đời ta như dải mây hồng

Có lẽ rất lâu - trong giấc mơ nào
ta trở về, miền thơ ấu hồn nhiên
buổi chiều đồng quê, có loài chim chiện
bay tít trên cao và hót, thật hiền

Có lẽ rất lâu - hình như sớm lắm
ta đến trường cùng gió heo may
ôm tập vở nhàu trông không rõ chữ
thầy giáo gõ đầu, cô giáo khẻ tay

Có lẽ rất xưa - ngày ta mới lớn
ta đi cùng em, ta chạy cùng em
ta làm xe đua, ta làm ngựa cỡi
mộng mơ đầy tràn trang vở hoa niên

blank
tranh đinh trường chinh

Có lẽ rất xưa - ngày em vào xuân
đôi má em hồng như trái bồ quân
đôi mắt em đen như nhung, ướt rượt
đốt cháy hồn anh, cùng nắng sân trường
  
Rồi thế rồi thôi - ta lạc nhau mất
lạc nhau đành đoạn suốt nửa đời
lạc nhau trong giấc chiêm bao cũ
biển loạn đời ta, thân nổi trôi

Thời gian như chiếc thoi khung cửi
qua lại hoài bao cuộc biển dâu
ta ôm mộng tưởng đi trăm ngã
nghiêng, ngửa, say, quên, túy lúy sầu

Đa đoan nửa đời sau gặp lại
nhìn em lại thấy bóng quê nhà
như cơn mưa đổ ngoài sân lạnh
đốt đuốc mà hơ những ngón tay

Đành đoạn nửa đời không thấy mặt
áo hồng em vẫn tựa màu xưa
màu xưa có nắng và mây nữa
em mang về theo lá thu mưa

Ơi nửa đời làm ta đau điếng
mất, được, làm sao biết hở em
anh vẫn còn trơ con tim trắng
và dòng máu đỏ chảy xuôi im

blank

Ơi nửa đời làm ta đau nhói
đánh tráo nhau trong cuộc tình sầu
nửa đời trót đã nhàu thân thể
ta cam đành làm kẻ tình thua

Có lẽ, nửa đời, ta mới gặp
tuổi ấu thơ trong giấc mơ già
có lẽ, nửa đời, ta đánh mất
nơi em, miền thơ dại cùng ta

Hạnh ngộ mùa xuân cùng em bất tận
hoa hồng nhung là máu tim người
hạnh ngộ mùa xuân với trăng tình tự
hoa hồng còn thơm ngát người xưa

Nửa đời ta như mưa phơ phất
bỗng nhặt được lòng nhân ái từ tâm
của em, đánh rơi vào tình thứ nhất
để ta ôm hoài, đi giữa nhân gian

Thuở em là nữ sinh
kp









Chắc thuở ấy em yêu màu lụa trắng

nắng trên môi che dấu tuổi ngoan hiền
vườn sữa ngọt vàng rưng màu trái chín
em có nghe giọt nắng nhẹ bên hiên

Chắc thuở ấy vở học trò thơm lắm
như lòng em giấy bút trắng tinh khôi
giọt mực tím rót vào lòng bối rối
câu thơ đầu cho em thẹn làn môi
Chắc thuở ấy cõi lòng em ngà ngọc
chưa sang trang sách vở cũ bao giờ
hoa bướm cũng đùa vui trong giấc ngủ
tuổi thần tiên mơ mộng ngu ngơ

Em nguyên si là một trang vở mới
cũng như anh nguyên vẹn một u tình
con diều giấy trên trời xanh phất phới
quyện vào lòng như một giấc mơ xinh
Cũng có lẽ lòng em bình yên quá
mà lòng anh là buổi chợ đông người
  
Em xa lắc
blank

Em đến thăm anh trong chốc lát
trời bên ngoài đổ cơn mưa
mưa rất dày, mù mịt
anh làm sao giữ được em

Anh hôn làn da em mịn
hôn mắt em sâu thẳm
hôn cánh mũi em dọc dừa
hôn cả người em thơm ngát

Chốc lát em trở thành thánh nữ
ở đâu cũng thấy em ngời sáng
cả vườn đời anh nở rộ
những đóa hoa hồng thắm

Rồi em ra về như gió bay
bỗng dưng em xa lắc
bỗng dưng em mịt mù
như cơn mưa vừa dứt hạt chiều nay

Tình yêu có hay không trong đời
bây giờ anh mới hiểu
có, phải không em
dù em ở cách một đời riêng
em xa lắc

Trần Yên Hòa

Tấm Lòng Mẹ Yêu - Thơ Hoàng Ánh Nguyệt

Đã Từ Lâu - Thơ Nguyệt - EmXưa






Mưa rớt hồn hoang lạnh bơ vơ
Thương ai ai gởi những dòng thơ
Chiều vương trong gió thuyền du tử
Trăng xuống ngàn lau khỏa bến bờ

Áo phai đã khép mờ nhân ảnh
Em ở đâu về khâu vết thương
Ai nắm tay ai, bàn tay lạnh
Môi khát tìm môi...Sương gió sương

Nguyệt - EmXưa

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

PHÚ QUỐC ĐẤT LÀNH - Thơ Trần Quốc Bảo



   
Hồi xưa …
Tôi ra Phú Quốc một lần
Trở về, lòng thấy muôn phần nhớ nhung
Đảo xinh xinh, đẹp vô cùng
Ở miền duyên hải, giáp vùng Cao Miên

Từ Phú Quốc, đến Hà Tiên
Khoảng trăm hải lý, tàu thuyền thông thương
Giữa đảo có một phi trường
Tiện cho du khách bốn phương tìm về

Lưa thưa trên đảo, dân quê
Trồng tiêu, chài lưới, làm nghề mưu sinh
Bắc Mũi-Trâu , Nam Mũi Hanh
Bảy mươi cây số, xanh xanh bóng dừa

Đêm vàng, Bãi-Dọc trăng mơ
Nắng hồng An-Thới cát bờ trắng tinh
Tuyệt vời cửa bể Hàm-Ninh
Muôn ngàn hải điểu, bình minh tựu về

Cá tôm nườm nượp thấy mê
Dư ăn;  làm mắm tay nghề chuyên môn
Nước mắm Phú Quốc thơm ngon
Năm châu, bốn bể vẫn còn lừng danh!

Phú Quốc, đảo nhỏ đất lành
Mà nguồn lợi tức, rành rành kim cương
Tấc đất, là tấc máu xương
Giữ sao Tổ Quốc Quê Hương vẹn toàn!
          
 Trần Quốc Bảo
                Richmond, Virginia
         Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
             quocbao_30@yahoo.com

Chùm thơ Ý Nga




BIẾT TAY 
VIỆT GIAN CHƯA?
*
Trích tuyển tập LỤC BÁT Ý NGA
*
Việt gian dọa: -Biết tay ta!
Việt… ngay chẳng sợ, hẹn ba ngày sờ
Đúng ngày gặp gỡ: bất ngờ
Việt gian gặp chuyện vật vờ: gãy tay!
*
Cánh tay băng bột buồn thay!
Chưa sờ đã biết tay mày rất… to!

Ý Nga*6.4.2017







VINH DANH 
NGƯỜI LÍNH CỘNG HÒA
*
(Trích tuyển tập TRI ƠN CHIẾN SĨ VNCH)
*
Kính dâng hương linh
Tử Sĩ QL VNCH đã hy sinh để bảo vệ tự do cho miền Nam VN.
 *
Thành kính tri ân:
-QUÂN LỰC VNCH &
-Anh Chị Em Nghệ Sĩ
đã đóng góp những sáng tác
để vinh danh NGƯỜI LÍNH CỘNG HÒA
*




Mượt mà giai điệu yêu thương
Ngọt ngào, khe khẻ nhạc vương nắng chiều
Lửng lơ, êm ả bao nhiêu
Bấy nhiêu niềm nở tưng tiu, hài hòa:
 
Đối đầu vũ khí Nga, Hoa
Đồng minh cắt giảm vẫn ra can trường
Thành trì giữ vững, dân thương
Tri ân xông xáo chiến trường lập công..



*

Đủng đa, đủng đỉnh ruộng đồng,
Rủ rê bằng trắc, phiêu bồng giọng ngân
Lơ thơ, lấp láy điệu vần
Đãi đằng trầm bổng đằng vân ngọt ngào:


 


Thơ khen Chiến Dịch Hạ Lào,
Văn khen vượt Ải Địa Đầu Truyền Tin,
Pháo Binh, Thiết Giáp… giữ gìn,
Vòng vây khép kín... kìn... kin giặc vào!
*




Vỗ về, thỏ thẻ… Ôi chao!
Vững vàng, thong thả, tài cao ai bày
Âm thanh trong trẻo đêm ngày
Thơ hay phổ nhạc rừng tày, thác reo:
 
Chí hùng giữ Nước quyết theo
Bao nhiêu gian khổ lưng đèo, cao mây
Cho dù bị giặc bủa vây
Cuộc đời binh nghiệp dựng xây vì Nhà.
*



Không riêng Võ Bị Quốc Gia;
Công Binh Kiến Tạo, Lính Già, Quân Y,
Bộ Binh, Quân Cảnh… cũng vì
Thương dân, bảo quốc. Oai nghi Nhảy Dù,
Cục Quân Tiếp Vụ, Quân Nhu…
Ngày đêm phục vụ, chống thù Cộng nô.


 

Biệt Khu bảo vệ Thủ Đô*,
Công Binh Chiến Đấu giúp cho Quân Đoàn,
Chỉ Huy hay Hạ Sĩ Quan,
Lục, Không, Hải, Địa Phương Quân… luyện thuần
Biết luôn “Tự thắng, dấn thân
Quyết vì TỔ QUỐC: dân cần, có ngay!

 



Các Quân Binh Chủng dạn dày
Chiến trường đổ máu, cờ bay giữ vàng.
Bao nhiêu chiến tích vẻ vang
Bấy nhiêu khí thế vinh quang lưu truyền
Giữ thơm DANH DỰ, luyện rèn
Tinh thần TRÁCH NHIỆM vạn niên sáng ngời!

Ý Nga*8.4.2017



TRỒNG NGƯỜI?

Ngụm cà phê đầu ngày
Ưu tư đọng đắng cay
Việt Nam rơi tận đáy
Trong tay Hán biện bày.
*
Người ta trồng bưởi, bưởi cười
Riêng phường cộng sản trồng người đỏ tươi:
Thiếu nhi đói rách tả tơi,
Thanh niên lêu lỏng ăn chơi đua đòi,
Quan to bạc nén, vàng thoi
Dọn đường rước giặc, trổ mòi bán dân.
 
Trồng xong đem bán dần dần
Mặc dân khóc hận, vô nhân hiểu gì!
Toàn là “tiến sĩ” ly kỳ
Hồng hồng, đỏ đỏ, Hồ quy Ba Đình
U minh vỗ ngực: -Chí Minh!
Bao nhiêu “tư tưởng” rung rinh san hà.

Ý Nga*4.4.2017