Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Ngọn núi Tháng Tư - Thơ Trần Mộng Tú



Ngọn núi Tháng Tư

Như ngọn núi Vọng Phu
Tháng Tư sẽ đứng đó
Cô đơn và vững vàng

Như ngọn núi vọng phu
Người quả phụ chỉ con nhìn chiếc bóng
Tháng Tư in trên tường
Quá khứ như một tấm gương
Soi Tháng Tư không bao giờ vỡ

Như ngọn núi vọng phu
Chúng ta là đứa bé
Nhìn Tháng Tư tập gọi “Cha ơi”

Những người Cha đã chết ngoài khơi
Hay đã chết trong nhà tù cải tạo

Tháng Tư là mỏm núi
Trăm năm sau vẫn sẽ có những đứa trẻ tìm về
như người xưa tìm về ngọn núi “Vọng Phu”

Ta phải tin như thế
Những đứa trẻ sẽ tìm về
Để thấy Mẹ đang chỉ vào chiếc bóng Tháng Tư
Bức tường quê hương không bao giờ sập
Chiếc bóng của người chết cho quê hương
Không bao giờ khuất lấp
Tháng Tư vững như tảng đá Vọng Phu

Ta sẽ già đi
Và sẽ qua đi
Thân xác sẽ vùi chôn đâu đó
Nhưng những mảnh linh hồn
Sẽ tìm về quê cũ
Sẽ lên núi
Xuống rừng
Ra biển
Để tìm lại cho mình một Tháng Tư
Tảng đá Tháng Tư sừng sững ngàn thu
Như “Hòn Vọng Phu”
Trên dải giang sơn đất Việt

Đừng dùng ngôn ngữ xấu
Bôi bác thêm Tháng Tư
Như hai mặt tấm huy chương của người chết trận
Mặt nào cũng có mùi máu
Mặt nào cũng lóng lánh niềm tin

Tháng Tư
Có hai người Việt Nam nằm xuống
Trên chính quê hương mình
Họ cùng tiếng nói màu da
Mỗi người phủ một lá quốc kỳ khác nhau
Và họ cùng gọi nhau là “Địch”

Như hồn núi Vọng Phu
Tháng Tư sẽ đứng đó
Cô đơn và vững vàng.

TRẦN MỘNG TÚ
Tháng Tư – 2026

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

THẦY VỀ TRƯỜNG XƯA - Thơ KIM LOAN

 Kim Loan mặc áo màu xanh da trời và 2 cô Nữ Sinh cùng lớp 12
( Cảm xúc từ mối tình đơn phương Trò-Thầy trường NTT-Gò Vấp mà tôi được biết )

Trở về rồi, Thầy có thấy gì không?
Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ
Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ
Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong

Cuối thu tàn, chớm lạnh trời vào đông
Hành lang lớp học dài như nỗi nhớ
Chiều tan trường, em bâng khuâng đứng đó
Thầy đâu rồi, bước về chỉ mình em

Trở về rồi, Thầy có thấy thân quen?
Nơi bục giảng, tay ai run rẩy vẽ
Đường tròn chẳng tròn như tim em rất trẻ
Rung động đầu đời nói chẳng thành câu

Giờ Toán học, em chỉ muốn thật lâu
Dẫu khô khan phương trình, và ẩn số
Công thức nào em rối bời chưa ngỏ
Định nghĩa Tình Yêu em vẫn đi tìm

Trở về rồi, Thầy có thấy chợt buồn?
Chỗ em ngồi năm xưa, giờ trống vắng
Còn đâu nữa nụ cười hiền toả nắng
Phút ngại ngùng đôi ánh mắt gặp nhau

Để đêm về em thao thức canh thâu
Nắn nót viết tên Thầy trên thước kẻ
Quà tặng của em đơn sơ, bé nhỏ
Rất nồng nàn, say đắm một tình Thơ

Trở về rồi, Thầy có thấy ngẩn ngơ?
Chiều hôm ấy hồn em lạnh rét mướt
Mắt em nhạt nhoà hay vì mưa ướt
Ngày Tân Hôn, Thầy vui bước qua cầu

Thầy vô tình, Thầy có biết gì đâu!
Cô bé lang thang một mình hờn dỗi
Trái tim mới lớn mong manh quá đỗi
Gặm nhấm nỗi buồn, thèm khát yêu đương

Trở về rồi, Thầy có thấy vấn vương?
Ghế đá, hàng cây, sân trường…im lặng
Mây lững lờ trôi như đang hờn trách
Tuổi học trò thần thánh ai mang đi

Thuyền xuôi dòng nhưng em mãi khắc ghi
Sẽ quay lại, dù đôi lần em khóc
Em vô duyên, chẳng nên phận tơ tóc
Nghĩa Thầy Trò, mình mãi mãi nhớ nhau

KIM LOAN

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Tháng Chạp, Chào Nhau - Thơ Nguyễn An Bình


tranh nguyễn trung
Chào tháng chạp, chào năm cùng tháng tận
Ta chào nhau hương tóc thuở ban đầu
Bao buồn vui lên tuổi đời thắp nắng
Em đâu còn chờ đợi trắng mùa cau.
Con chim nhỏ bay theo mùa di trú
Cung đường đi thiên lý có quay về
Chớp cánh qua nóc giáo đường rêu xám
Thả giùm tôi lời hẹn ước sơn khê.
Chào tháng chạp, chào cuộc tình thơ dại
Mấy mươi năm em quên mất hẹn hò
Lòng sông rộng không dung tình hai đứa
Một lần xa mắt khép lại tình cờ.
Thương mái tóc hoàng kim thời mới lớn
Gió chiều bay thấm vạt áo ngày mưa
Góc phố cũ thổi đi mùa đông lạnh
Nên vầng trăng chia nửa cuộc tình xưa.
Chào tháng chạp, chào em mùa hoa nở
Chân cầu xưa ai giặt áo mơ phai
Sóng vẫn cuộn hịp đời đi hối hả
Lòng chợt buồn theo chiếc lá vàng bay.

Nguyễn An Bình