Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

Có Phải Là Kim Ngân? - Fb -Ngô Trường An

Inline image

Có Phải Là Kim Ngân?
(Viết theo lời kể của một cựu sinh viên văn khoa Saigon 73-75)

Tôi có thể nào tin nơi mắt tôi?
Cô sinh viên ấy, chính đây rồi
Bây giờ đã là bà chủ tịch
Quốc hội gia nô đảng bọ giòi.

Thuở ấy em hiền như nai tơ
Tan trường áo trắng nón bài thơ
Bước chân e ấp về qua phố
Rạo rực lòng tôi bao ước mơ.

Tôi bước theo em buổi học về
Tóc dài theo gió toả hương mê
Tôi yêu từ đó trong câm nín
Em người con gái xứ Bến Tre.

Rồi ta quen nhau dưới mái trường
Trong tình bạn hữu rất thân thương
Nghe em thổ lộ bao tâm sự
Và mộng đời em rất bình thường.

Em kể nhà em ở dưới quê
Bị loài Cộng phỉ đến đêm về
Tuyên truyền, ám sát, và khủng bố
Thôn xóm đìu hiu đến não nề.

Em nói em thù lũ Cộng nô
Càng không ưa thuyết Mác Lê Hồ
Là trai em sẽ xin vào lính
Bảo vệ quê nhà giữ thủ đô…

Mùa xuân tang tóc tháng tư đen
Tôi vì nghiệp nước phải xa em
Làm thân cô lữ phương trời khách
Vẫn mơ về kỷ niệm êm đềm…

Có phải là Kim Ngân đấy không?
Sao em thay đổi cả tim lòng?
Sao em quên hết bao lời hứa
Chống Cộng, cùng tôi giúp núi sông?

Fb -Ngô Trường An
Haunted House

Tình úa vàng như chiếc lá mùa thu - Thơ Như Nguyệt

Image result for autumn leaves pictures


Em vẽ gì ư?  Vẽ chiếc lá vàng
Mùa thu đến em nhớ chàng quá đỗi
Chiếc lá vàng tặng chàng ngày xưa đó
Không biết giờ chàng còn giữ hay không?

Chiếc lá vàng có tình em mênh mông
Có mây thu bàng bạc, có trăng vàng
Có cả trái tim mơ mộng quy hàng
Tình dâng hiến giờ đây tình mất biến

Em vẽ gì… một trái tim đẫm máu
Thêm mũi tên xuyên qua thật đớn đau
Tim buồn phiền vì người đã xa xăm
Mới thu trước tình ta còn đằm thắm…

Tình úa vàng như chiếc lá mùa thu
Lá đỏ, tím… cuối cùng rồi tan vỡ
Em biết thế nên cố không chù ụ
Tìm niềm vui qua lời nhạc, câu thơ           

Mùa thu về ôi mùa thu mơ mộng
Em ngồi thiền để đầu óc rổng không
Quán vô thường để hiểu tình cũng thế
Cũng là… không, tình mất chẳng quay về…

Như Nguyệt
22 tháng 10, 2018

Mùa Thu Lá Đỏ - Thơ Mây Tím & Nguyễn Hà

Inline image

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

Nạn Hán Hóa Việt Nam - Thơ Vĩnh Liêm

2840 1 NanHanHoaVNVLiem


Bạn đã biết bọn Tàu Phù gốc Hán, 
Chúng thèm thuồng nét kiều diễm Việt Nam. 
Chúng ôm mơ đã từ mấy ngàn năm, 
Chúng ham muốn Việt Nam thành tỉnh lẻ. 

Bọn Việt Cộng bán linh hồn rất rẻ, 
Nên Tàu Phù đã “hồ hởi” khen hay. 
Bọn Việt Phù chỉ có biết vỗ tay, 
Khi lũ Hán bảo sao thì nghe vậy. 

Dâng đất, biển… chúng ta đã từng thấy, 
Dâng Cao Nguyên – tình hữu nghị muôn đời! 
Mất đất rồi, dân chẳng dám hé môi! 
Khi phản đối thì Công An đàn áp! 

Vài năm nữa, bọn Việt Phù dâng nạp, 
Cả Quê Hương cho bọn Hán Tàu Phù! 
Bạn kêu Trời, bạn có khóc hu hu… 
Thì đã trễ! Còn mong gì giữ nước! 

Nay là lúc bạn nên ra tay trước, 
Bọn Việt Phù phải đền tội gian tham. 
Ðừng yếu hèn để mất nước Việt Nam! 
Ðừng sợ chết trước bạo quyền phản quốc! 

Mong bạn hiểu nỗi lòng con cuốc cuốc! 
2840 2 NanHanHoaVNVLiem


(Ðức Phố, 27-6-2009) 
Vĩnh Liêm
(Trích trong thi tập Khải Ca, tập I, sắp xuất bản)

Chùm Thơ ĐỖ BÌNH

Résultat de recherche d'images pour Résultat de recherche d'images pour

MẬU THÂN 

Xuân 68 chiến tranh về thành phố
Nụ mai vàng chưa nở kịp xuân mơ
Ánh hỏa châu lửa đạn khói mịt mờ,
Đường phố vắng cuối ngã tư súng nổ.
Trong bóng tối chợp chờn con mắt đỏ 
Dọc bên đường những xác lính nằm co
Những xác dân, xác bộ đội gầy gò
Tiếng đạn pháo tiếng thất thanh trẻ nhỏ!
Hương chiều tết nhánh đào mai sương núi,
Nụ đầu xuân chưa nở hết ngày vui.
 Cao ngút lửa dãy phố xưa cháy rụi
Phố tan hoang bao nước mắt ngậm ngùi!
Tiếng pháo kích người như chim vỡ tổ
Phố xôn xao súng nổ khắp thành đô
 Dân sợ hãi chạy về nơi cuối phố
Tết mậu thân đầy tội ác bên mồ!
Ôi những kẻ từ rừng sâu núi thẳm
Người về đây gieo chủ thuyết hờn căm
Để mùa xuân tàn úa những nụ mầm
Lửa rrực cháy góc trời đêm đỏ thẫm!


THÁNG TƯ BUỒN
Tháng tư khói lửa ngày không đợi
Nháo nhác người đi trốn biển khơi
Đạn pháo Sài gòn im tiếng thở
Phố xưa buồn mãi tận phương trời ! 


CAO NGUYÊN XỨ LẠ
(Tù V)
Ta về nghe núi rừng than thở!
Liễu rũ bên hồ dáng xác xơ...
Chiều xuống sương mù giăng bóng nước, 
Dốc buồn, nắng nhạt, gót bơ vơ!

Có phải xa lâu nên phố lạ? 
Mà sao người cũ lại ơ hờ!
Giang tay ôm mối sầu quê mẹ
Phố nhỏ năm xưa đã hững hờ!


KHÁCH QUÊ

Gió đổi chiều xoay trên xứ mẹ
Em về thăm lại mấy hàng tre.
Thuở đi những tưởng tha hương mãi,
Ðêm vẫn thầm nghe tiếng võng hè

Ðà Lạt sương mờ giăng phố núi
Bồng bềnh mây phủ nỗi buồn vui?
Thác reo còn luyến thời con gái…
Hay đắm chìm theo giấc ngủ vùi?

Ðứng giữa trời quê mà thấy lạ…
Phải chăng hồn nướcđã bay xa?
Người quen, lối cũ...bao kỷ niệm
Chẳng lẽ thời gian cũng xóa nhòa ?!

Tháng chín bên này hoa tím nụ,
Nhụy tàn ta cảm kiếp phù du.
Cửu Long bến nhạt màu nhung nhớ,
Tráng sĩ đò ngang…bóng khuất mù!!!

Đỗ Bình

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

tranh thơ: Sương thu- Mây Tím & Dưới chiều thu lạnh - Duy Quang

Inline image

BUỒN - Thơ Ngọc Trân

Image may contain: one or more people, sky and outdoor

Bạn với ta có một thời,
Súng gươm 
ngang dọc khắp trời quê hương,
Đốt tuổi xuân 
giữa chiến trường,
Nhiều thằng 
nằm xuống bạn cùng cỏ cây!
Bao năm 
chiến đấu miệt mài,
Bỗng dưng 
một phút buông tay bất ngờ.
Xứ người 
năm tháng bơ vơ!
Tóc xanh 
giờ đã bạc phơ mái đầu!
Thời gian một thoáng 
qua mau!
Từng ngày 
tin chiến hữu vào thiên thu!
Chia buồn 
lòng chợt ưu tư!
Người đi 
giấc mộng năm xưa tan rồi,
Quê hương
vẫn mãi xa vời.
Bạn,Ta còn lại 
ngậm ngùi nỗi đau!
Xin gởi 
đất mẹ lời chào.
Thân này biệt xứ ...
còn đâu mà chờ!?


Ngọc Trân 
thu 2018

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

PHẢI NGHĨ ĐẾN NGƯỜI - : thơ Ý Nga




LÁ LÌA CÀNH, 
MẸ BỆNH, 
CON XA

Cỏ xanh lấm tấm lá vàng
Rừng vàng điểm sắc khoe khoang thu về
Lá xanh quyến luyến vuốt ve
Lam lam mưa gió khóc nhè chung quanh.
 
Thu long lanh, lá mong manh
Rơi rơi tô điểm bức tranh lìa cành
Lá lìa cành, Mẹ hiền lành
Ôm cơn bệnh hoạn dỗ dành con xa.
 
Thu ơi! Thay lá, xin chừa
Một thôi, đừng rụng! Tôi chưa được về.
Con thương Mẹ lắm! Nhớ Quê
Long lanh ngấn lệ, nặng nề tim đau.

Ý Nga, 1-10-2013.



Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

ĐÊM TUỔI THƠ BÊN MỆ - Thơ Đông Hương


Những ngọn đèn dầu lạc
soi không đủ mơ tôi
leo lét ánh ma quái
rung rinh ngỡ bóng người
*
Tiếng vạc đêm gọi mẹ
thấm thía một nỗi buồn
rưng rưng trong mắt Huế
ôi Nguyệt Biều_ cố hương !
*
Nỗi sầu con trọn kiếp
Mệ_Ôn_Bà chừ mô
nhiều đêm con chồm dậy
tim quặn đau vô bờ
*
Mô còn lời ru Mệ
bàn tay già thoa lưng
răng nghe chừng thiếu vắng
giọt buồn như suối tuôn
*
Chừ đêm đèn sáng quá
nhớ lại thời măng sông ( manchon )
chiếu lên tường bóng lạ
sợ ma, đòi Mệ bồng
*
Mệ giật mình, thức dậy
_Nín đi con, Mệ đây
_ngủ đi ngoan, ngủ giỏi...
tôi nhắm mắt, nhớ đời
*
Những ngọn đèn dầu lạc
tôi chưa quên bao giờ
dù nay tóc đã bạc
Mệ, bà tiên tuổi thơ

đông hương

HỎI LÀM CHI NHỮNG VU VƠ...


Ngồi nghe gió lạnh rơi thềm
cuối rồi tháng 9, biết còn trời vui?
tháng 10 sẽ đến nay mai
tháng 10 tôi đã xa bay SàiGòn
*
nửa đời hơn, xứ người dưng
cọng thêm 17 ...thời gian không ngừng
bên kia biển là quê hương
có ai nhìn nổi con đường không gian
*
SàiGòn nắng nhuộm lá vàng
bên ni Thu đã bước chân qua thềm
còn bao nhiêu mới đến Xuân
tôi phân vân đếm tròn trăng, ngợ ngờ
*
Hỏi làm chi những vu vơ
như anh Trần Tuấn làm thơ ...2 hàng
còn tôi phá lệ thời gian
muốn sao quay lại ngày xanh...tuổi hồng!

đông hương 

HỒN LINH TỬ SĨ


Nhìn xuyên suốt một chân trời
thấy hồn tử sĩ đứng vời ngày xưa
chiến bào, M 16, M113
oai phong ngày ấy, bây giờ nghĩa trang
*
Đêm về lộng bóng tàn trăng
ta nằm nghe xóm côn trùng lao xao
mộ ai thay nắp chiến hào
bạn ta giờ ở trời nào, tận đâu?
*
Thằng mất tích, thằng Cheo Reo
thằng Pleime, đồi trọc Hạ Lào, Đức Cơ
hai thằng gói ghém poncho
xác ta máu đỏ đọng khô từ chiều
*
Ta nhìn đồng đội thương yêu
bỏ bây ở lại, đớn đau trong lòng
từ nay những lúc hành quân
thiếu đi vài đứa...ai còn...vắng thêm
*
Mang buồn về phố cho em
quan tài cờ phủ, chính em liệm mình
từ đây mỗi đứa một đường
em thân sương phụ, anh hồn sương tan
*
Chiến tranh...chết chóc...lưu vong
em trời viễn xứ ...tro tàn...là anh

đông hương

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Uống rượu quán nghèo - Chùm Thơ Huy Uyên



Lâu lắm quay về thôn xóm cũ
Quán vắng bên đường ly rượu say
Quê nhà bao năm sầu xa xứ
Bên sông nước vẫn chảy lưng đầy .

Hình như mưa,mưa qua đêm nay
Thả tận hồn quán đời bảo-tố
Con đường dài ướt theo gió bay
Nghe xác xao cánh chao đàn quạ .

Hắt-hiu thuyền một mình trên bến
Bao năm xuôi ngược đến bây giờ
Em bỏ đò sông đi vĩnh-viễn
Bỏ lại quạnh lòng mộng ước xưa .

Ly rượu liêu xiêu đêm quán nghèo
Gió nghiêng chao hồn người thuở trước
Trên bàn hắt bóng ngọn đèn khuya
Em mãi mãnh đời quanh xuôi ngược .

Mái tranh ấm lạnh người tình cũ
Bóng ai bên quán đứng lặng im
Em còn nhớ chăng ngày tháng ấy
Ta lạc đời nhau một cuộc tình !

Quán rượu khuya nay bóng hắt đèn
Ngồi nhớ ai dặm đường xứ lạ
Nghe đâu đây giọng hát quá buồn
Một mình đêm say bên ly rượu .
(Con đường vàng chôn dấu chân em )

2-
   Rằng tôi về kịp mùa xuân !

Nghiêng đêm Sài-Gòn trở gió
Treo tình trên cây thấy buồn
Sài-Gòn tim ai buốt nhớ
Một mình ga khuya Hòa-Hưng .

Đêm đi nghe chợ Bến-Thành
Vắt sầu lên vai ngậm đắng
Đâu đây giọng người chạy quanh
Hết rồi bến xe Chợ-Lớn .

Năm năm,mười năm xa mãi
Tóc,mưa đời theo gió bay
Bao giờ em quay trở lại
Uống cùng ly rượu đêm nay .

Trên cao nghe tiếng gọi người
Đã xưa Sài-Gòn cổ-tích
Tôi người khách lạ quay về
Ru đời riêng ai được mất .

Trong cỏi bóng người xưa nhỏ
Nữa đêm đốt cháy tấc lòng
Hẹn hò từ đây khép lại
Tình người một cỏi sắc không !

Tôi,em Sài-Gòn cuối cùng
Tháng chạp mưa qua hẻm nhỏ
Cuối đường ai đứng lặng thinh
Đợi chờ chi đầy tiếc nhớ .

Một mình chuyến buýt sau cùng
Trả lại người lời hứa cũ
Rằng tôi về kịp mùa xuân
Sân bay ngậm-ngùi hai đứa 
Thôi em ngày tháng chờ mong !!!

3-
   Có về đêm nay không H. 
      
Buổi chiều sương chắn lối về
Đường người cỏ cây ngũ sớm
Guốc mộc trên hè chân ai
Mưa mùa này về quá muộn .

Đèn ngã tư mờ góc phố
Phai nhạt con tim ngày xưa
Tôi lặng yên buồn mở cửa
Vườn người lưu ly đầy hoa !

Khép lại những mùa đông buồn
Bủa vây quanh em cô-quạnh
Tím chùm thạch-thảo cô-đơn
Ngắt đi nổi sầu ngày tháng .

Có về đêm nay không H.
Kịp hôn giữa đêm mùa đông
Dặm tình thoáng mùa gió bấc
Hai ta chiếc lá rơi vàng !

Hạnh-phúc chôn phía nghĩa-trang
Giọng ca buồn từ cuối núi
Dặn lòng thôi em có quên
Đưa tay níu ngày quạnh quẻ .

Hai mắt em cười và gió
Em xưa tình đã vỡ tan
Xa thuyền sông xao nổi nhớ
Chia xa làm em có buồn ?

Mùa đông và đêm Cali.
Ngoài trời hắt hiu chiếc bóng
Một mình liêu xiêu lối về
Pennsyl. bây giờ có lạnh ?

4-
         Trở lại đồi 10

Buổi chiều đi ngang đồi 65
Những ngọn cây gợi nhớ
Giờ này vắng em
Chôn cuộc tình tôi nấm mộ .

Chiếc cầu,con sông ngày cũ
"Phố Xưa" Đại-Lộc binh lửa đìu hiu
Có phải Huỳnh xưa màu biển gọi
Áo vàng bay bay quanh lối về .

Ở đó tóc em thơm màu mây
Bốn mùa nhuộm gió
Quán vắng bên đường đêm nay
Tôi gởi tim mình ở lại .

Ngày quay về con đường cũ
Hoang vắng cuối dốc ngày xưa
Một mình rừng chiều đứng đợi
Bóng cũ riêng ai quay về .

Hạnh-phúc ngày ở đồi 10
Quán cóc bên ly rượu đắng
Hai mắt em cười có đuôi
Môi hôn tim trôi bảng-lảng .

Đâu đây con đường đầy sỏi
Thiếp mê tôi giấc mơ buồn
Hai ta bên cầu không nói
Để bao năm rồi ta mất nhau luôn 
Hoa cải vàng chín nữa mùa xuân !!!

Huy Uyên