Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Giáng Sinh Ấy Chỉ Một Lần - Thơ Trần Văn Lương



Kính chúc quý anh chị một mùa Giáng Sinh an lạc tràn đầy hạnh phúc.
Xin gửi đến quý anh chị con cóc cuối tuần.

Dạo:
       Giáng Sinh sao chỉ một lần,
Để người vĩnh viễn lối trần mất nhau.
 
Cóc cuối tuần:
 
     Giáng Sinh Ấy Chỉ Một Lần
 
     (Mọi sự trùng hợp với thực tế ngoài đời chỉ là
        ngẫu nhiên, ngoài ý muốn của người viết)
 
     Người xưa hỡi, Giáng Sinh lại tới,
     Anh một mình quỳ gối nơi đây,
         Thắp lên ngọn nến cầm tay,
Lắng nghe kỷ niệm bên tai thì thào.
 
     Phải ánh lửa năm nao tìm đến,
     Để cùng ôn lại chuyện ngày xưa,
         Chuyện về hai đứa trẻ thơ,
Đêm đông năm ấy tình cờ thấy nhau.
 
     Anh ngoại đạo, lần đầu phá lệ,
     Theo người quen đi lễ nhà thờ,
         Nhìn quanh nhìn quất vu vơ,
Nào hay em chợt bất ngờ ngó qua.
 
     Em cúi mặt, nét hoa bẽn lẽn,
     Anh bần thần len lén nhìn sang,
         Rộn ràng tiếng thánh ca vang,
Thênh thang lối mộng, nhẹ nhàng cánh mơ..
 
     Cuối cùng cũng đến giờ tan lễ,
     Em theo chân bố mẹ ra về,
         Anh bàng hoàng tỉnh cơn mê,
Vời theo bóng nhỏ, lòng tê tái sầu.
 
     Mình cách biệt từ sau đêm ấy,
     Không một lần được thấy lại nhau,
         Trách Trời vẽ chuyện đâu đâu,
Mới mười hai đã biết đau vì tình!
 
     Rồi khôn lớn, một mình lặn lội,
     Anh lần mò dọ hỏi khắp nơi,
         Áo sờn, guốc vẹt, hồn tơi,
Cánh bèo xưa vẫn mãi trôi phương nào.
 
     Ngàn câu hỏi xôn xao vần vũ
     Hằng quấy rầy giấc ngủ bao năm,
         Từng mùa đông đến lạnh căm,
Thẫn thờ ánh mắt đăm đăm chân trời.
 
     Em có phải muốn rời xóm đạo,
     Để làm thân con sáo bay xa,
         Tìm nơi phố thị phồn hoa,
Sẵn sàng thách đố phong ba cuộc đời?
 
     Hay chỉ phải vâng lời bố mẹ,
     Cùng người thân lặng lẽ lên đường,
         Giã từ đời sống ruộng nương,
Dấn thân vào lối dặm trường xa xôi?
 
     Em hẳn đã gặp người trong mộng,
     Cùng đắp xây cuộc sống lứa đôi,
         Có khi nao chợt bồi hồi
Nhớ về ai đó xưa nơi nhà thờ?
 
     Chỉ một phút tình cờ chạm mắt,
     Mà dây oan siết chặt một đời.
         Em giờ đã bỏ cuộc chơi,
Hay như anh vẫn còn bơi giữa dòng?
 
     Tháng Tư đó, đau lòng mất nước,
     Em có tìm cách vượt biển khơi,
         Để đi tỵ nạn xứ người,
An vui dựng lại cuộc đời phương xa?
 
     Hay kẹt lại quê nhà khốn khổ,
     Chồng lao tù, con nhỏ đói ăn,
         Ngày ngày kiếm sống khó khăn,
Cùng quê hương chịu nhọc nhằn đắng cay?
 
     Ngày tháng trổ cánh bay vùn vụt,
     Tuổi xanh đà mất hút từ lâu,
         Anh mòn mỏi đợi mưa Ngâu,
Chỉ nghe thánh thót giọt sầu từng đêm.
 
     Giờ anh đã bên thềm bóng xế,
     Biết em còn tại thế hay không,
         Có hay anh vẫn chờ trông,
Xác thân còm cõi, tấc lòng héo hon.
                             x
                       x          x
     Con lạy Chúa, cho con được biết
     Người năm xưa cách biệt nay đâu,
         Có còn trong cõi bể dâu,
Hay là thiên cổ từ lâu đăng trình.
 
     Cơn gió lạnh thình lình buốt mặt,
     Ngọn nến buồn phụt tắt trên tay,
         Phải chăng Chúa muốn cho hay
Người con gái ấy giờ đây không còn?
                             x
                       x          x
          Mộng ước mãi chưa tròn,
          Câu kinh giòn vỡ nát,
          Có chút gì mất mát,
          Trong lời hát đêm đông.
                   Trần Văn Lương
                     Cali, 12/2018

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

DÂN KHỔ VÌ AI - Chùm thơ Ý Nga 9.12.2018


GIAM NGƯỜI GIỮ NƯỚC 
RỒI NAY BÁN NƯỚC?
*
Trích tuyển tập TRI ƠN CHIẾN SĨ VNCH
*
Kính tặng toàn thể QUÂN, DÂN, CÁN, CHÍNH và
LỰC LƯỢNG CẢNH SÁT VNCH
đã lâm vào cảnh tù tội trước và sau cơn QUỐC BIẾN 1975
vì bảo vệ tự do cho miền Nam VN.
*
Viên bột luộc nhỏ nhoi nuôi “Cải Tạo”
Rau muống già chấm Nước Mắt Đại Dương
Vắt trên rừng, muỗi, bọ chét chẳng thương,
Đỉa dưới rẫy hút thân gầy tìm máu.
 
Xương cách trí phải gánh phân, lảo đảo
Với dạ dày xẹp lép, dáng nghiêng chao
Bụng cồn cào, áo rách nát lao xao
Gió tê buốt thổi đùa thân còm cõi.
 
Thiếu dinh dưỡng, sốt rét rừng, bụng đói
Bao chiến binh từng xung trận kiên cường
Sao phải tìm bắt cóc, nhái, ểnh ương?
Thử tưởng tượng niềm thê lương tù tội.
 
Đâu sức lực mà gánh hoài không mỏi?
Trồng trọt nhiều sao chết đói tù nhân?
Mang tội gì mà “nợ máu nhân dân”?
Tội giữ Nước, thương dân, Người Lính Dũng?
 
Phường bán Nước, cầu vinh và tham nhũng
Mấy mươi năm, no bụng, xúm cúc cung
Góp sức chung nuôi giặc Hán “đại đồng”
Nhờ hút máu của dân mà kiếm sống.

Ý Nga


VIỆT CỘNG TRẢ THÙ
*
Trích tuyển tập TRI ƠN CHIẾN SĨ VNCH
*
Chia sẻ với anh chị THIÊN, HÀ
*
Bắt xa cách hàng tỷ năm ánh sáng
Hai Thiên Hà vật vả nghìn trùng xa
Đảng muốn quà: “Vợ ngụy thuộc về ta!
Hơi hèn hạ bốc mùi tanh, hôi quá!
 
Cộng láu cá cướp vợ người, suồng sã
Em vì anh, giá phải trả: hy sinh!
Bao nhiêu năm, Lính liều lĩnh đấu tranh
Chút bất hạnh nhỏ nhoi, em đền đáp.
 
Đảng rình rập: cướp miền Nam hấp tấp,
Bắt, giết người chiến đấu vì tự do,
Hưởng ấm no, khép kín Cửa tối mò
Bầy Quỷ Đỏ dày vò dân trong rọ.

Ý Nga
Calgary




ĐỒNG HƯƠNG HÔI!
*
Chuyện những kẻ đang vấy bẩn Cộng Đồng Tỵ Nạn.
*
Bạn đồng khóa? Khác… chìa!
Bạn đồng đội? Chuyên… đạp!
Theo Việt gian xẻ, chia
Thân hữu?* Toàn… hủ mắm!
 
Đồng hương bốc mùi… hôi?
Dân tỵ nạn bối rối
Khuyên hoài đến mềm môi
Vẫn làm nhục nguồn cội.
 
Đảng “trồng người” lạ kỳ
“Quả” đắng men chạy chọt,
Sang đây còn “phong bì
Đỏ, hồng” đem đút lót?
 
Những đồng nghiệp đồng hương
Ưu* việt” thật hết biết
Sao tự làm tổn thương
Danh dự nòi giống Việt?
 
Tìm xếp trong phòng riêng,
Lại buông mành kín cửa,
Ăn trưa cũng ngồi liền,
Ghiền hơi, thèm đụng tựa?
 
Giám đốc nhờ người khuyên
Vì nhân viên dòm ngó
Người mỉm cười thật hiền
Lắc đầu, lời không ngỏ.
 
Chúng làm nhục họ tên
Nguyễn, Trần, Lê: văn, thị…
Cứ từ từ leo lên
Nhờ dựa hơi tựa, đụng.
 
Chúng đến sở đánh ghen
(Đồng hương, không đồng nghiệp)
Nhân viên được một phen
Xem hài kịch miễn phí.
 
Họ hàng cãi nhau. Ôi!
Bà con thành… bà nội
Đánh nhau như cao bồi
Vịt kiều” ơi xin kiếu!

Ý Nga
 
*THÂN HỮU, ƯU VIỆT: phát âm theo giọng miền Nam là THÂN HŨ, U DIỆT



Thơ và Thơ cảm tác: - Trần Gò Công - PT Minh Hưng - Minh Giang



Thơ và Thơ cảm tác:

VAY TÌNH

        Tuổi cao trí não cạn cùn
Thi nhân cũng phải chịu chung luật trời
        Bút nghiên ngang dọc một thời
Nay nằm lặng lẽ, sống đời về hưu

Ai, người hiền nữ phong lưu
Thích thi, yêu phú, thương người làm thơ
          Xin cho vay chút tình hờ
Để tôi tạo hứng, làm thơ tặng đời.

Hoa ĐÔ 2017
Trần Gò Công/
Lão Mã Sơn-95 tuổi.

XIN GỞI CHÚT TÌNH

Anh muốn vay ư, một chút tình
Làm duyên cõi tạm bớt điêu linh
Tuổi đời anh ạ đừng lo lắng
Chút tình em gởi... nắng lung linh!

Em sẽ đến thăm một sớm đông
Anh đừng ngúng nguẩy hay lạnh lùng
Cho dù tuyết rũ buồn rơi rớt
Em sẽ vì anh ... ấp ủ tình nồng...
💕
Anh ạ thật lòng chẳng nói sai
Xin anh đừng thở vắn than dài
Cứ vui đi nhé đời như mộng
Cõi mộng tình ta mãi sum vầy...

Xuân Hạ Thu Đông hãy an nhiên
Anh nhé xin anh chớ muộn phiền
Giữ mãi tình hồng chiều đông lạnh
Dẫu muộn màng tình vẫn trăm năm!

PTMinh Hưng
(Mến tặng LMS)

Tặng Anh Chút Tình

Em gái gửi anh chút mộng hồng
Tâm hồn sưởi ấm buổi sang đông
Năm tháng xoay vần theo nhật nguyệt 
Hãy vui cho khỏi lạnh phòng không

Bên anh bằng hữu tình chan chứa
Chia sẻ buồn vui khỏi quạnh hiu
Chút nghĩa ân xa hong ngọn lửa
Mang niềm hy vọng tuổi xế chiều ....

11-12-17
Minh Giang

Và:

BUỒN TÀN THU

Chiếc lá cuối cùng bay theo gió
Mùa THU tàn lặng lẽ lên đường
Cây cỏ bên hồ buồn ủ rũ
Công viên vắng vẻ, cảnh thê lương
Hoa Cúc tàn theo mùa THU chết
Rừng Phong trụi lá, đục màu sương
THU đi gieo lại niềm thương nhớ
Thi nhân kể lể nỗi nhớ thương
Gió cuốn lá vàng trên phố vắng
Đưa tiễn THU đi một quãng đường
Đôi ngả chia tay, sầu ly biệt
Lá ở, THU đi, cảnh đoạn trường
Bóng THU dần khuất vào dĩ vãng
Để buồn, để nhớ khách tha hương.

Hoa Đô,11/12/17
TrầnGòCông/Lão Mã Sơn.
.-95 tuổi.
        
TÌNH BẠN PHỐ VUI
.
Tình bạn Phố Vui đẹp như mơ.
Tao nhân mặc khách thích văn thơ
Minh Hưng, Giang Đỗ, Như Nguyệt Quách
Vừa cho vay tạm chút tình hờ
Hồn thơ đã chết, bừng sống dậy
Ý thơ rào rạt, nươc vỡ bờ
Mới biết Tình là liều thần dược
Tạo hứng cho đời sáng tác thơ.

Hoa Đô. 12-12-2017
Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn
95 tuổi