Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

Thơ THA NHÂN & MINH THÚY

KHI GIÓ NÚI ĐI NGANG - Thơ Song Châu Diễm Ngọc Nhân




Người có biết ngay phút đầu gặp gỡ
Là mùa Xuân theo cánh én bay về ?

Mùa Xuân hồng hừng hực lửa đam mê
Ta muốn uống cho hồn ta cháy đỏ...



Người có biết ngút ngàn xao xuyến đó
Vì gặp người, ta gặp lại mùa Xuân ?
Mộng căng tròn như đồi ngực thanh tân
Tươi mát lắm, ngon như bầu sữa mẹ !
  
Tim băng giá ấm dần lên rồi hé
Một nụ tình trong suốt tuổi mười lăm
Đầy hương hoa ngan ngát buổi trăng rằm
Và tha thiết như màu môi mười chín !  

Đây, điện ngọc lòng ta, xin hãy đến
Đây, ngai vàng rực rỡ, hãy đăng quang
Cứ lên ngôi, do dự sẽ muộn màng !
Vì trái đất vẫn quay, ngày sẽ hết  

Ánh tà huy sẽ vàng thêm, mỏi mệt
Đêm sẽ về, vũ trụ sẽ mông mênh ...
Đời vẫn trôi, dù thác núi gập ghềnh
Chỉ còn lại một vầng trăng xa lạ !  

Chỉ còn lại một mùa Xuân tàn tạ
Hoa cúi đầu khi gió núi đi ngang
Mùa Xuân xanh nhường chỗ sắc Thu vàng
Những Hạ trắng và những ngày Đông xám ...



Song Châu Diễm Ngọc Nhân

Tôi đi tìm tôi - Thơ Trương Xuân Mẫn



Tôi đi tìm tôi từ năm mươi năm trước
Đứa bé lên năm đạp nắng phù chân
Đầu đội gió suơng, thân ngâm nước độc
Tâm hồn què quặt tuổi mồ côi

Tôi đi tìm tôi bốn mươi năm trước
Tuôi bơ vơ đi, tuổi trẻ buồn về
Tương lai mù chân trời u ám
Tìm đâu ra được bóng chân quê

Tôi đi tìm tôi từ ba mươi năm trước
Đã tự quên mình trong tiếng ầu ơ
Mà sao nhọc nhằn cơn mộng ước
Tiếng hát bay rồi từ thủa ấu thơ

Tôi đi tìm tôi từ hai mươi năm trước
Tuổi gần năm mươi làm lại từ đầu
Bôn ba cọ đời nơi xứ lạ
Vềt thuơng bầm chẳng nhận tôi ra

Bây giờ tôi lại đi tìm… tôi
Ồ, năm mươi năm ! Có khác gì xưa
Đứa bé ngu ngơ còn nguyên mộng mị
Có chăng chỉ khác giòng suy nghĩ

Và chút tóc sương, chút nhăn nheo buồn
Hương xưa phản phất cơn mưa bụi
Về trong tiếng hát không còn nữa
Tôi mất tôi rồi… tôi đã mất tôi

Trương Xuân Mẫn


 Quà tặng của trời

Trời ban cho ta rất nhiều đức tính
Giận buồn chán ghét, kiên nhẩn, thứ tha…
Làm hành trang trên đường hố sâu, cạm bẩy
Ta gắng lấp dần biến cỏ rác thành hoa

Trời đưa cho ta cây bút làm thơ
Đừng biến thơ thành mũi tên, hòn đạn
Khi viết thư tình, bút thành ong mật
Vẽ nét thật thà trên những ước mơ

Trời cho ta cây đàn, khúc hát nhân gian
Lúc gian nan ta lỡ bỏ quên đàn
Lúc một mình, thót tim nghe đàn thét:
“ Bụi mốc tôi rồi. hỡi kẻ vô tâm “

Trời cho ta trái tim đầy nhạy cảm
Hoa trên đường đâu che dấu sắc hương
Quyến rủ ta vốn chẳng phải thánh thần
Nên bước đi có bóng hình vương vấn

May mà Trời cho ta có vợ, con
Nên đi đâu rồi cũng phải trở về
Mái ấm gia đình là nơi ẩn cuối
Sau những lần được mất với cuộc chơi

Trời tặng cho ta nụ cười biết…khóc
Buồn vui, vinh nhục lệ trào tuôn
Có những lúc cuộc đời quá nhiểu nhương
Cũng là lúc ta cười ra…nước mắt

Trời cho ta biết cảm nhận đắng cay
Lúc gian nan ta trốn vào ly rượu
Ta luôn dặn mình cả lúc tỉnh say
Phải vươn vai đứng thẳng với cây đời

Trời trao cho ta nắm đất cố hương
Đi đâu, làm gì không thành người mất gốc
Đất khô cằn, ta vun đắp tình thương
Gieo hạt tương lai, đắp những con đường

Tạ ơn trời cho ta nhiều đức tính
Ta luôn cất giữ để làm tin
Giữa thiên nhiên chợt nghe gió nói:
“ Hãy sống sao cho ra chữ Con Người…

Trương Xuân Mẫn

Gửi về đâu ?! - Thơ Huy Văn





                                         Trước, sau cũng chỉ một vòng quay
                                              Mà như hun hút tháng với ngày
Quá khứ, tương lai hòa hiện tại
Tới, lui, đọng lại chỉ phút giây!

Thấm thóat hoàng hôn che tóc rũ
Vẽ thêm đâu đó mấy đường mây
Sau lưng: ảm đạm màu rêu phủ
Trước mặt: trời sương khói giăng đầy.

Cứ thế! Đời trôi theo nhịp sống
Hành trang còn nặng mấy cung sầu
Vẫn là trăn trở khi hoài vọng
Sơn khê vạn dặm biết tìm đâu?

Bao năm chìm, nổi theo vận nước
Mới đó đã qua nửa đời người
Buồn như đá tảng treo chân bước
Hỏi: bao giờ thấy ánh hồng tươi?!

Mưa dầm kéo mây mù viễn xứ
Dài tay che nắng quái trong đời
Quay nhìn về phía muôn năm cũ
Thấy chập chùng bụi ảo trùng khơi!

Lòng hoài vọng thương quê vận bỉ
Hẹn đoàn viên khi nắng thay màu
Sàigòn vẫn chìm trong khổ lụy
Tâm tình này biết gửi về đâu?!

Huy Văn

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

TRỜI ĐẤT HỖN MANG - Thơ Như Thương

Inline image 8


Huế chừ trời đất hỗn mang
Hội An ngập lối đò ngang lạc giòng
Ngõ vô Thành Nội mênh mông
Trường Tiền lỗi nhịp buồn lòng cạn vơi
Tang thương lắm nỗi nghẹn lời
Sông Hương mặn nước mắt người khổ đau
Nha Trang xanh biếc một màu
Ngờ đâu phố biển ngất sầu dâng cao
Đâu ngày vỗ sóng ngọt ngào
Đâu đêm tình tự rì rào trùng khơi
Bão ơi, thương xót mảnh đời
Quê làng chài thuở biển ngời quê hương
Đêm qua ở cuối ngõ đường
Xóay dòng lũ cuốn, phố phường chìm sâu
Khăn sô phủ trắng mái đầu
Xót lòng, người chết tìm đâu góc đường
Nén hương ai thắp xót thương
Dân nghèo chạy lũ...quê hương tội tình

Như Thương
(Tháng 11, viết cho cơn bão Damrey tại Việt Nam)


Inline image 3
Photo: Một phụ nữ đang lội trên một con đường bị ngập lụt trong phố cổ Hội An sau khi bão Damrey thổi qua vào ngày 6/11/2017

ĐOẠN TRƯỜNG THI - Thơ Trần Quốc Bảo



Trọng Thu, nào đã sang đông
Mà nghe giá buốt, cũng không mặt trời
Nặng nề, mây xám ngừng trôi
Heo may hun hút, sườn đồi quạnh hiu
Vẳng xa như tiếng cuốc kêu
Âm thanh não nuột, trong chiều cô dơn
Đã buồn, lại thấy buồn hơn
Tấm thân lữ thứ, mảnh hồn lưu vong
Xót xa cay đắng trong lòng
“Đoạn Trường Thi” viết, chửa xong một bài
Tiết Đông u ám thật dài
Nửa Thu đã lạnh, lạnh hoài qua Xuân
Đường vong quốc lạnh bước chân
“Đoạn Trường Thi” kết những vần giá băng. 

   Trần Quốc Bảo
        Richmond,Virginia

Cà phê Nghĩa Tình - Thơ Đỗ Công Luận

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Thơ xướng họa trong Mùa Lễ Tạ Ơn - Phương Hoa - Minh Thúy - Ngô Văn Giai - Tân Khoa


Image result for Hình chúc mừng Thanksgiving


Cảm Tác Trong Mùa Lễ Tạ Ơn

(Bát vận đồng âm)
Mùa Lễ Tạ Ơn của mọi nhà

Khắp nơi rộn rịp, chỉ riêng ta
Trông về đất mẹ sầu khôn tả
Nghĩ đến dân mình dạ xót xa
Lũ lụt hoành hành người đói lả
“Damrey”(bão 12) tàn phá kẻ rên la
Gà Tây dạ tiệc giờ xa lạ  
Nghèn nghẹn dâng trào nuốt chẳng qua... 


Phương Hoa – Thanksgiving 2017

Lễ Tạ Ơn Năm Nay 
(họa 1)
Tâm sao ngớ ngẩn chuyện quê nhà 
Bão lụt điêu tàn xứ Huế ta 
Nhìn cảnh đau thương người chạy tán 
Nghe tin buồn thảm kẻ đi xa 
Đường mưa xối xả nhiều cây ngã
Giông gió quay cuồng những tiếng la 
Mùa lễ Tạ Ơn nào thiết dạ 
Lòng còn vướng bận chuyện chưa qua 
                   
Minh Thuý 
Mùa lễ Tạ Ơn 2017



CẢM TÁC MÙA LỄ TẠ ƠN NĂM NAY
(Họa 2 - Bát vận đồng âm)

Mùa Lễ Tạ Ơn hộp một nhà,
Gia đình đoàn tụ ở bên ta.
Riêng Em thì đứng ngồi buồn bã,
Nhớ bạn thân thương cách biệt xa.
Trông ngóng tin nhà mắt mỏi lả,
Thỏang nghe biển mẹ tiếng gào la.
"Đam-ri''cơn bão kinh hoàng qúa! (*)
Tàn phá quê mình cả tháng qua.

Ngô Văn Giai
Virginia, 11/11/2017
(*) Damrey

Thiên Tai & Nhân Hoạ
(Họa 3 - Bát vận đồng âm)
Tai họa triền miên khắp xứ nhà
Dõi theo tin tức chạnh lòng ta
Phố phường bão tố quần tơi tả
Đồng ruộng lụt tràn ngút núi xa
Hoa Hậu dửng dưng vờn ẻo lả
Tù nhân oan trái mãi kêu la
Số phần dân Việt thương chi lạ !!!
Cầu nguyện mọi người sớm vượt qua

Tân Khoa - 11/13/2017