Hè ở nơi nầy không phượng đỏ,
Không nghe rền rĩ tiếng ve sầu
Không ai viết mấy dòng lưu bút
Không người bịn rịn tạ từ nhau
Chỉ có hết mưa rồi lại nắng,
Hơi ẩm bao trùm nhớp nháp da
Kính già bị phủ màn sương mỏng
Nhạt nhòa, mờ mịt cõi người ta
Ông lão ôm cần ra bãi vắng
Nhìn sóng đùa nhau trên biển xanh
Chiều rơi, thoi thóp vài tia nắng
Gió lộng bay, mây trắng xây thành
Nhỏ nhoi giữa trời cao đất rộng
Một mình ông lão. Một trơ vơ.
Câu đã lâu, cần không máy động
Chắc cá buồn nên lội xa bờ
Chợt thấy bâng khuâng rồi nhớ tiếc
Tiếc nhớ gì? Ông nghĩ không ra!
Chỉ hay lòng vẫn còn run rẩy
Khi nhắc đoạn đời đã rất xa
Ông lão buông cần, ngồi đếm khẽ
Tính thử đời qua mấy biển dâu
Hè ở nơi nầy trôi lặng lẽ
Mang nặng theo sau một nỗi sầu!!!
Nguyễn Vĩnh Giao
(Houston 07/2026)