Thứ Năm, 24 tháng 10, 2019
Thứ Tư, 23 tháng 10, 2019
Bài Tình Thơ Mùa Thu - Thơ Sương Lam
Bạn đã thấy Thu về rồi đấy nhỉ
Trên sườn đồi, bên khe núi, vườn sau
Lá trên cây nay đã đổi sang màu
Đỏ tím thẩm hay úa vàng ảm đạm
Khắp mọi nẻo sương lam giăng màu xám
Gió thu về thổi nhẹ chiếc lá rơi
Những lá kia cũng sắp sửa chia rời
Thân cây mẹ để rơi vào lòng đất
Nhìn cảnh ấy lòng chợt buồn chất ngất
Ngẫm cuộc đời nào có khác lá kia
Cũng xanh tươi, cũng héo uá, chia lìa
Là cát bụi lại trở về cát bụi!
Dẫu quyền thế, dẫu sống lâu trăm tuổi
Dẫu ngày nào má thắm nét xuân xanh
Dẫu cuộc đời lao khổ hoặc an lành
Rồi cũng phải ra đi hai tay trắng
Như chiếc lá ngày nào còn trĩu nặng
Trên cành cao tạo bóng mát cho đời
Rồi Thu về, lá vàng úa, rơi rơi
Trên phố thị, lá biến thành loài rác
Con người mãi vẫn đam mê tạo tác
Tham, Sân, Si, oán ghét, hận thù nhau
Có biết chăng rồi cũng đến ngày nào
Về lòng đất với bao nhiêu nghiệp tội
Xin dừng lại đừng tạo thêm tội lỗi
Hãy trao nhau tình thân ái, thương yêu
Trao nụ cười, làm điều thiện cho nhiều
Thì hiện tại sẽ thân tâm an lạc
Làm việc thiện, tránh bớt làm điều ác
Tỏa tâm lành đến khắp mọi chúng sinh
Đối xử nhau xin dùng một chữ Tình
Thuận Thiên Lý, Nhân Hòa và Đạo Nghĩa
Sương Lam
Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019
Chùm Thơ Á NGHI

TRĂNG MẬT
*
Cảm tác nhân đọc thi phẩm CHÂN TRỜI THƠ của Trúc Lang-Vĩnh Đỗ
(Trích tuyển tập RƯỢU TRĂNG)
*
Em bẽn lẽn lúm đồng tiền e thẹn
Ta vụng về như ong kiến hàng hiên
“Thánh” nhìn “Tiên” khờ khạo đệ nhất niên
Trăng ngỏn ngoẻn tỏa mật hiền khiêu chiến.
Cỏ chứng kiến mối nhân duyên thuần thiện
Khổ “thánh” hiền lúng túng giữa thảo nguyên
Ngồi như thiền, trẹo miệng, bóng em nghiêng
Dế lên tiếng, ôi láng giềng giàu chuyện!
Làn gió quyện, tà áo “Tiên” rung chuyển
Động lay ta mãi nguyệt diện nhập thiền
Cầm tay “Tiên” nghe run khiển đất liền
Hai luồng điện chạm tim hiền loạn nhịp!
❋
Nhịp tim loạn mà thương hoài trọn kiếp!
Á Nghi, 22.10.2019
NỤ YÊU!
*
(Trích tuyển tập Á NGHI VÀ MÙA THU)
*
Nhịp tim em vốn “Slow”
Gặp anh nó hóa thành “Tango” rồi
Ôi chao sao mà bồi hồi!
Thu về sao lại đâm chồi nụ Yêu?
Á Nghi**
1-10-2013
TỪ NỤ HÔN…CƯỚI
*
(Trích tuyển tập ẢO DIỆU)
*
Nồng nàn môi ngọt men thơm
Say nhau từ buổi hoa đơm ân tình
Hương gì cũng thua hương mình
Chạm môi như chạm được… bờ hồi sinh.
Á Nghi
5-5-1980.
ĐOAN TRANG
*
Chia sẻ với những phụ nữ Việt phải tha hương xứ người để nuôi đảng.
*
Trích tuyển tập SẦU TÌNH
*
Từ bi, hỷ xả với chàng
Anh quen bắt nạt nên nàng sầu bi
BI, TỪ: hai chữ nhu mì
Mẹ già cứ nhắc, môi thùy mị răng
Nên em cứ phải đoan trang
Dạ, thưa, hỷ, xả: hai hàng lệ rơi.
*
Má à rồi lại Má ơi!
Trang, Đoan con gái xin mời Mẹ xem
Phiền não tăng, thức trắng đêm
Gối chăn ướt sũng, nhão mềm duyên con
Như Mẹ già, con héo hon
Ngọt ngào đi vắng, bồ hòn đắng cay!
Á Nghi
26-11-2012

Này Em Má Lúm Đồng Tiền!
*
Trích tuyển tập BẮT ĐỀN EM!
*
Chưa chi đã chạy cuối làng?
Anh chưa kịp nói lời vàng: tình khơi
Tại sao chưa nói đã cười?
Anh đo rồi đếm hụt hơi mất rồi!
Cho dù đi, đứng, nằm, ngồi
Suốt ngày cứ nhớ không thôi: đồng tiền
Nụ cười má lúm có duyên
Em giàu quá thể! Có phiền chia đôi?
Anh nghèo, đội sổ mồ côi
Cau nhà thơm ngát, trầu trồi sắc xanh!
San đôi, sẻ nửa cho anh
Chúng mình ăn nhịn, để dành nuôi… con!
Á Nghi, 27.9.2019
CỨ THIẾU
*
(Trích tuyển tập BẮT ĐỀN ANH!)
*
Bầu trời sáng, lắm vì sao
Nàng trăng chỉ một, ngọt ngào lại dư
Thiếu anh, mặt trời say nhừ
Lá hoa ủ rủ, tương tư Ai kìa!
Á Nghi**
26-11-2012
Á Nghi chân thành cám ơn
quý Độc Giả và quý Nhạc Sĩ
đã chia sẻ và khích lệ tinh thần!
THÌ CỨ HỒN NHIÊN VUI VỚI THƠ - Thơ Trần Quôc Bảo
Thì cứ hồn nhiên vui với Thơ,
Lênh đênh biển mộng chiếc thuyền mơ
Mặc đời gió bụi, trời giông bão
Chính trực ung dung, sẽ tới bờ.
Thì cứ trọn đời vương vấn Thơ,
Bận lòng chi, những chuyện bâng quơ
Chỉ Thơ mới thật là tâm huyết
Thế sự phù vân, quá hững hờ.
Thì cứ thả hồn du với Thơ,
Thong dong vào vũ trụ xanh lơ
Trăng, Sao, Non-Nước, cùng Hoa, Bướm
Và trái Tim Tình, rất mộng mơ.
Thì cứ miệt mài say với Thơ,
Để hồn phiêu lãng lướt cung tơ
Để lòng thanh thản, không vương lụy
Ấy mộng Thiên Thai vẫn đợi chờ!
Vào cuộc nhân sinh, tựa giấc mơ,
Tình đời vốn dĩ đã thờ ơ
Nàng Thơ kết hợp như duyên nợ
Thì cứ hồn nhiên vui với Thơ…!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia.
Địa chỉ điện thư của Tác Giả:
quocbao_30@yahoo.com
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019
ÔI EM TỪ TRONG MỘNG - Thơ Chương Hà
Lửng lơ vạt nắng hong trời
Phủ em vóc ngọc bồi hồi tim anh
Vin tà áo lụa mong manh
Gió quen tình tự, mây giành dỗi ghen
Môi ngoan ríu rít vành khuyên
Xỏa buông làn tóc triền miên suối tình
Ru anh trọn giấc mơ lành
Rời tranh tiên nữ giáng trần lênh đênh
Cõi tiên, cõi tục bồng bềnh
Bỗng hư, bỗng thực, ngọn ngành phân vân
Ai thương vội, ai ngại ngần
Tơ trời trói chặc, duyên phần dậy khơi
Xuân hằn má núng ngây tươi
Thẩn thơ, ngơ ngẩn, hổ ngươi ánh nhìn
Thu ba sóng gợn trao tình
Ấp e thanh tú dáng hình sớm trưa
Thoáng rung rèm tựa song thưa
Đài trang , phong nguyệt, duyên ưa vẹn phần
Hình hài mai, tuyết tình trần
Thướt tha nét ngọc, thanh tân vóc trầm
Sắt se níu mối duyên ngầm
Vỡ òa mộng ước, vọng mòn hờn đau
Đong đưa rủ nặng tình sâu
Ngập ngừng tư lệ, ủ sầu sương mai
Giọt yêu ngắn, giọt thương dài
Mưa duyên ướt sủng nợ hoài trăm năm
Lỡ yêu sao chuốc lệ thằm
Chương Hà
Mùa Thu Mono Lake - Thơ Hồng Hà
Ta đến Mono một ngày Thu
Thung lũng bình yên dưới sương mù
Cỏ cây hoa lá vàng ... đổi sắc
Cỏ cây hoa lá vàng ... đổi sắc
Hồ thu xanh ngắt giữa hoang vu
Bao quanh tuyết phủ dốc cheo leo
Thấp thoáng ánh dương ló ngang đèo
Dìu nhau chậm bước lên gờ đá
Hiu hiu thấm lạnh, gió vui reo
Đến đây hò hẹn với bình minh
Nắng nghiêng soi bóng, dáng thêm xinh
Ngát hương đồng nội, chào ngày mới
Tay trong tay ấm áp ... thân tình
Buổi sáng nơi đây trời trong xanh
Chuyện trò, tản bộ, ngắm mây lành
Trắng, đen, vàng, đỏ thêm sắc biếc
Hạnh phúc tỏa lan cả ngũ hành
Một ngày không đủ để vui chung
Chưa chia tay, đã nhớ vô cùng
Mono đẹp quá, xa không nỡ
Nhớ nhau...về lưu ảnh vào khung
Hồng Hà
10 -19 -2019
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019
VỖ ĐI SÓNG BIỂN... - Thơ Như Thương
Đợi ta Thơ nhé, Tình ơi
Quê hương ngụp lặn, biển khơi sóng cuồng
Lục bình bứt rễ cội nguồn
Trôi đi muôn ngả, lòng buồn xót xa
Đã dừng... lặng buổi can qua
Mà sao vẫn thấy những tà áo sô
Trắng khăn tang vạn nấm mồ
Ai người cô phụ, trẻ mồ côi cha
Vẫn người tù ngục trẻ, già
Đàn buông tiếng khóc nhạt nhòa điệu ru
Ru tình non nước nghìn thu
Núi sông gấm vóc trăng lu mái đình
Bao giờ quê mẹ yên bình
Bốn ngàn năm đã muôn nghìn đa đoan
Hỡi rừng, hỡi núi … vang vang
Vỗ đi sóng biển dặm ngàn biển Đông
Như Thương
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019
Chùm thơ Á NGHI

AI BIỂU
*
(Trích tuyển tập AI BIỂU)
*
Phải lòng, anh hỏi: -Có thương?
Lỡ buông chữ “Dạ” lạ thường, vô duyên
Vậy mà rõ lắm uy quyền
Người hiền hóa dữ, cùng
thuyền sợ ghê!
Thương Cha, nhớ Mẹ muốn về
Lại e kể lể nọ, tê thêm
phiền
Người tỉnh tự nhiên khùng
điên
“Dạ” làm chi để triền miên nỗi buồn?
Á Nghi
27-11-2012

VẮNG
*
Cho Mình Yêu Dấu
(Trích tuyển tập SAO MÀ TỘI NGHIỆP!)
*
Có nhau mình có ngọt ngào
Không nhau, không cả nôn nao
đợi chờ
Người khờ khạo, kẻ ngu ngơ
Ơ hờ ánh mắt, lờ đờ đôi tay.
Á Nghi**
26-11-2012
NGÂY THƠ
*
(Trích tuyển tập AI BIỂU)
*
Ai năn nỉ, ai bị người xí
gạt?
Anh làm tàng thì rán chịu
cho quen,
Người mau quên trước mật
ngọt, đường phèn,
Chè mấy chén cũng mềm lòng
nêm nếm?
Em tập đếm bằng trái tim
nhạy cảm
Ngắm trăng rằm để tình cảm
động tâm
Bao lỗi lầm có áy náy lương
tâm?
Em dọ dẫm trong âm thầm chịu
đựng!
Á Nghi**
25-11-2012.
Tôi Có Người Yêu ĐaLạt - Thơ Nhạc Nghiêu Minh - Tiếng hát Huy Luân
Tôi có người yêu ĐaLạt
Như em gái thượng đồi ngo
Khói quyện sương chiều suối bạc
Tiếng còng khua gọi hẹn hò
Tôi có người yêu ĐaLạt
Như cành lan trắng trên non
Thoảng mùi hương quanh ngọn thác
Chim chiều về ngủ cành thông
Tôi có người yêu ĐaLạt
Nắng reo tóc bồng ngơ ngác
Hồ xanh chuông vang giáo đường
Cỏ hồng trên đồi trăng bạc
Tôi có người yêu ĐaLạt
Em chim quyên bay xuống đồng bằng
In từng dấu chân trên cát
Bông dừa rụng trắng hiên xanh
Tôi có người yêu ĐaLạt
Em giờ thiếu nữ vườn cau
Để mỗi lần nghe em hát
Em như thác đổ hoa đào!
NGHIÊU MINH
Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2019
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
