Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

TÌNH THƠ THEO GIÓ - Thơ HOA VĂN

 


Gửi cho anh chút hương nồng bên ấy,
Để hồn thơ ấm áp giữa trời Đông
Tuyết trong tâm nên lạnh lẽo vô cùng
Chân còn bước nhưng ngập ngừng bóng xế.
  
Đời lăn lóc còn gặp nhiều dâu bể,
Áo thơ hoa đã bạc thếch bụi đường
Đôi vai gầy gánh nặng những phong sương
Lòng không bạc vì tình người nghệ sĩ.

Vui bao nhiêu vẫn sầu đầy nhân thế,
Đêm không cùng tiếng hát vọng từ xa
Mùa đông buồn chân lặng lẽ bước qua
Em bên ấy có khi nào nghĩ tới.
  
Đợi chờ ai đã tháng ngày mòn mỏi,
Một ngày mai mây tím phủ hồn thơ
Nốt nhạc em gieo cung bậc mơ hồ
Không thành tiếng chỉ còn lời thương nhỏ.

Có nàng thơ tưởng Đông về rực rỡ,
Mong tình xa san sẻ chút hương nồng
Cứ mơ hoài trong giấc mộng viển vông
Và viết mãi lời thơ bay theo gió.
  
Tiết đông về ôm nỗi sầu vụn vỡ,
Lòng mang mang dấu vết cuộc tình thơ
Gửi về đâu những nốt nhạc cung tơ
Tình nghệ sĩ bồng bềnh như mây lạc.

Đợi tình chia từ tim hồng khao khát,
Viết tên Em cho ấm những cơn mơ
Đời vẫn còn dệt mộng để thành thơ
Cho tròn vẹn bốn mùa tình chiu chắt./.  
Hoa Văn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét