Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

VÌ ĐÂU QUÊ MẸ HOANG TÀN... - Thơ Thiên Kim


 

Quê Mẹ hoang tàn từ khi Nội giặc

Mang cờ "buá liềm" nhuộm đỏ  quê hương

Ngọn cờ Đại đồng Nga- Hoa chủ xướng

Tanh máu đồng bào, diệt chủng thảm thuơng!

* 1954  miền Bắc chịu trận!

Giặc Cộng lộng hành, ám sát tả tơi

"Cải Cách Ruộng Đất" =  "Long Trời Lở Đất!" 

Hai mươi vạn dân,  bị chúng hành hình...

* Dân chúng bắt đầu đói nghèo từ đó

Lũ ngu cai trị, cải cách  ngu đần!

Văn hoá đang lên, chúng dìm cho xuống

Bắt bao văn sĩ, sống cảnh đọa đầy...

* Miền Nam dạt dào,  di cư một triệu

Sống bao hạnh phúc, chia sớt ruộng vườn

Tổng thống anh hào, cụ Ngô chăm sóc

Toàn dân no ấm:  "Cộng Hòa Việt Nam"

* Tự Do- Hạnh Phúc - Nhân Vị tràn đầy

Giặc Cộng vâng lời  "Tàu cộng" xua quân

Vào Nam phá làng, thị thành, đường xá

Quân Đội Cộng Hòa:  Gìn giữ quê hương

* Hai mươi năm miền Nam êm ấm

Nhưng vì "Giặc cộng xảo trá,  gian manh"

Quan thầy  Nga, Tầu viện thêm súng đạn

Nhuộm đỏ Châu Á của đảng "búa liềm"

* Đồng minh phản bội, đạn dược không còn

Làm sao chống lại giặc cộng lấn xâm

Phút chót đấu tranh,  tướng hùng tử tiết

Một đời oanh liệt...Chiến sĩ  Cộng Hòa!

*  1975 Việt cộng xâm chiếm


Cướp bóc miền Nam, bắt giam chiến sĩ!

Dân lành vô tội chịu cảnh đọa đầy...

Triệu người di tản, đi tìm tự do

* Thuyền nhân vượt biển, sống chết không màng

Tị nạn Cộng sản đành bỏ quê hương

Để lại mẹ cha, gia đình thân tộc

Mong sao con cháu có đời bình yên...

* Nhìn về quê hương, nhớ mẹ nhớ cha

Hai hàng nước mắt nhỏ xuống chan hòa

Nhớ nước Việt Nam nay buồn thảm quá

Nhớ những đồng bào dãi nắng, dầm mưa...

* Quê hương thứ hai, quyết tâm bương chải

Nuôi dậy đàn con để được nên người

Gửi về mẹ cha chút qùa hiếu nghĩa

Thương người trong nước phận bạc, long đong...

* Hai phần ba thế kỷ trôi qua =(67 năm)

Cai trị ngưòi dân độc ác, bạo tàn

Con người cộng sản là loài trùng độc

Hung tàn, ngu xuẩn, man rợ, tham lam...

* Hãng xưởng ngoại quốc, toàn dân làm mướn

Nhặt rác, ve chai, vé số, vô nghề

Trẻ em thất học, giúp cha mẹ sinh nhai

Người đau, thương tật không tiền thang thuốc

* Cộng "giải phóng" đưa dân vào chỗ chết!

Cướp của miền Nam sạch bách...lấy nhà

Dân ra vỉa hè, ngủ chợ lê la

Con cháu già Hồ cướp nhà, chủ mới!!!

* Có những Tuổi Trẻ anh hùng phản kháng

Nói lên sự tàn ác của bạo quyền

Nhà tù mở rộng, cùm kẹp, xiềng gông

Vài chục năm tù...Thương thay, oan khổ...

* Nhớ quá ngày xưa: Chính phủ Cộng Hòa

Tuổi trẻ ăn học, nhân dân tự do

Ốm đau, thuốc thang: Bệnh viện cứu chữa

Chính quyền liêm chính, công lý, công bằng...

*VÌ ĐÂU QUÊ MẸ HOANG TÀN!

"VÌ ĐẢNG CỘNG SẢN: QUÊ MẸ HOANG TÀN!"

Thiên Kim

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2021

BA THỨ KHÔNG NÊN NUỐI TIẾC TRONG ĐỜI - Thơ phóng tác CHẨM TÁ NHÂN


Bạn hãy nhớ, cái gì đã cũ

Dù bạn có cố gắng thế nào

Để đánh bóng nó ra làm sao 

Thì cũng chẳng thể nào thành mới.

 

Cái gì đã qua là đã qua. 

Gắng sức quay trở lại làm chi.

Chẳng có gì y như xưa, cũ.

Chỉ khiến bạn lãng phí thời giờ!

 

Cái gì đã vỡ là đã vỡ.

Dù bạn hết sức cẩn thận, cố 

Hàn gắn lại, chỉ mất công thôi, 

Vết rạn nứt vẫn còn ở đó.

 

Một sợi dây đã đứt, bạn ơi.

Có nối lại cũng thế mà thôi.

Sợi dây đứt vẫn là dây đứt,

Không thể còn lành lặn nữa rồi.

 

Cái gì đã đi là đã đi, 

Níu kéo lại để mà làm chi?

Tự trong chữ ‘đã đi” chẳng lẽ 

Bạn không thấy chữ “đổ vỡ” ư?

 

Cái gì cần phải quên, hãy quên. 

Chẳng ích gì cứ mãi nhớ nhung.

Vì tất cả chỉ là hoài niệm 

Chúng chỉ khiến cho bạn buồn thêm!

 

Sự tin tưởng khác gì tờ giấy?

Vò nát nó một lần, bạn thấy 

Nó ra sao? Không còn phẳng phiu.

Dù bạn cố gắng đến cách mấy.

 

Nếu có ai bỏ bạn mà đi 

Xin đừng cố giữ họ làm gì.

Nếu người đó quyết tâm xa bạn 

Số họ không kết chặt với ta.

Đừng nghĩ rằng họ là người xấu.

Vai trò họ chỉ thế thôi mà.  

 

Có ba thứ không nên tiếc nuối

Trong cuộc đời, bất kể thời gian:

Tình yêu đã đến giai đoạn cuối.

Một người bạn không đáng kết thân.


Ngày hôm qua, giờ đã qua khỏi.

Tất cả đều vô nghĩa hoàn toàn.

Không bao giờ có thể lấy lại 

Trong tình trạng như lúc đầu tiên.


Những thứ đó chẳng còn tồn tại

Hôm nay, ngày mai, chuyện hiển nhiên.

Vậy tại sao cứ ưu sầu mãi?

Sao cứ tự làm mình bận lòng?

Sao cứ ôm tim đau một trái?

Sao cứ để nước mắt trào dâng?

 

CHẨM TÁ NHÂN

(phóng tác)

09/04/2021

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2021

Nỗi Buồn Mất Bạn - Thơ Trần Công/Lão Mã Sơn

Nỗi

Sáng sớm mở hộp thơ

Tôi chưn hửng, sững sờ

Tin vui đâu chẳng thấy

Thấy hung tin bất ngờ

Trần Triết vừa mới mất.


Bạn già về với đất

Như lá vàng mùa Thu:

"Bùi Văn Anh đi trước (1)"

Nguyễn Ngọc Dung theo sau (2)

Nay tới Trần Văn Triết (3)

Ba bạn đã gặp nhau.

Thắp hương lòng dâng Bạn


Khói hương bốc lên cao

Mang theo lời tôi nhắn

Chúc các Bạn an vui

Miền cực lạc vĩnh hằng.


Xin các Bạn hảy chờ

Kẻ đi trước, người sau

Chúng ta sẽ gặp nhau.


Hoa Đô 02-9-2021. 

Trần Công/Lão Mã Sơn

 

(1)     Cựu Đại sứ Bùi Văn Anh

(2)     Bs .Nguyễn Ngọc Dung

(3)     Đại Tá Hải Quân Trần Văn Triết

(Chúng tôi là bạn cùng Hội Quần vợt Mã Sơn)


MÓN QUÀ VU LAN - Thơ song ngữ - Mạc Phương Đình - THANH THANH


mở cuốn an bum nhìn thấy mẹ

bóng mẹ năm nào nay đã xa   
đêm nằm nghe gió lùa thao thức  

mưa gõ vào tim nỗi nhớ nhà 

 

đời sống hôm nay  đầy đủ  lắm            
mà con không mẹ, chẳng còn cha   
ngày xưa con sống ngu ngơ vậy     

giờ biết thương yêu thiếu mẹ già

 

mẹ đã ra đi thời khó nhọc 
quê nghèo nặng trĩu gánh bôn ba 

sắn khoai nuôi mẹ ngày sau cuối 
con mắc tù lao phải vắng nhà     

 

gian khó một đời cha mẹ gánh  
ơn dày nghĩa nặng chẳng phôi pha   
mẹ ơi sầu tũi đường xa xứ   
xin gửi hôm nay một chút quà ?  

 

tháng bảy Vu Lan mùa báo hiếu    

âm dương cách trở mấy đường xa   

nén nhang ngọn nến lung linh gió 

chẳng khóc mà sao mắt lệ nhòa 

                           

         MẠC PHƯƠNG ĐÌNH   


MY VU LAN  PRESENT

 

I gazed in the album at my dear Mom’s picture
And realized that now is so far-off her figure
I listened to the rain as if on my heart flick

The wind blow making me agitatedly nostalgic

 

Although is abundant my current subsistence
Neither my Mom nor my Dad stays in existence
As a child I was so dull being by Mom kissed

Now that I know whom to love, Mom is missed

 

Mom departed this life during a difficult time
Scurrying beneath the burden in our poor clime

Until your last days on manioc hand to mouth
While I was in prison as a “puppet” of the South

 

Such a hard period Dad and Mom bore your part
That feeling of gratitude I bury deep in my heart
Dear Mom please accept from this sad son adrift
On this commemorative day my little humble gift   

 

Vu Lan mid-seventh month, the filial duty event

Between life and death how far to suffer torment

Joss-sticks and candles spark, the wind uprears

I don’t cry but why my eyes get wet with tears

   

               Translation by THANH-THANH 

Những Dòng Thơ Mùa Thu - Minh Thuý TN - Lê Tuấn - Phương Hoa

 

ĐÓN THU


Mon men hè trở gót vàng

Vầng mây lãng đãng chao mang sắc buồn

Gió nghiêng hồ mộng mê cuồng

Tiễn đưa lối phượng dặm trường phân vân


Hồn hoang trăng dẫn lối gần

Xôn xao cành lá trong ngần mắt nhau

Tạ từ dạ nhói lòng đau

Thu ơi sao nỡ để sầu trong thu


Bâng khuâng sương sớm giăng mù

Mênh mang niềm nhớ vụt vù xa bay

Tìm đâu lại dáng mai gầy 

Thướt tha tà áo đong đầy hương xuân 


Gương sen trăng tắm muôn lần 

Mơ hồ thức trắng thâm quầng mắt nâu 

Buồn ơi má thắm phai màu 

Đợi chờ đêm khóc canh thâu dặm trường 


Thu về ngào ngạt sắc hương 

Vàng pha lấp lánh tình vương nỗi chờ

Ru hồn thơ đón chào thơ

Huỳnh quang khắp chốn trải chờ lá rơi 


Phương Hoa - SEP 2nd 2021


Chiếc Lá Thu Rơi

 

Chiếc lá rơi buổi chiều vàng

Đèn khuya gió lạnh riêng mang nỗi buồn

Lòng đau nỗi nhớ loạn cuồng

Từ khi chia mối đoạn trường phù vân.

 

Đêm chăn chiếu chuyện xa gần

Mùi hương tóc rối, tần ngần nhớ nhau

Lẻn vào đêm mối tình đau

Ngoài sân hoa nở đoá sầu mưa thu.

 

Bóng ai ẩn hiện sương mù

Làn sương trắng đậm phủ mờ hơi bay

Em ngồi thương dáng hao gầy

Dỗi hờn hương phấn mộng đầy mùa xuân.

 

Bàn tay trang điểm bao lần

Tô viền mi mắt che quầng vết nâu

Màu nho tím, ly rượu màu

Đêm thu lá rụng thiên thâu ngoài đường.

 

Nghiêng bình rượu nhớ mùi hương

Từ vàng thu trước vấn vướng đợi chờ

Theo dòng mực, thảo vần thơ

Người từ duyên kiếp, buông tờ thư rơi.

 

Lê Tuấn


Thu Cô Liêu 

Thu lại đến màu Thu buồn ảm đạm
Gió hiu hiu lay nhẹ cánh Hồng yêu
Giọt nắng tơ dấu hạ sót khung chiều 
Đôi bướm trắng vờn bay hôn cánh nụ

Trời giăng xám làn mây như ủ rũ
Lá thu vàng uyển chuyển gợi hồn say
Lần lối xưa ký ức lại vơi đầy 
Hồn lảo đảo theo tàu ga những chuyến

Phong thu nhẹ dâng lòng mình quyến luyến 
Bóng thời gian theo lướt rụng trái sầu 
Rẽ sương mù thắp đuốc chuyện bể dâu
Mùa lá rụng lao xao niềm ước muốn

Thu buồn phủ hồn lao đao cúi xuống 
Nhặt phai tàn xác úa lạnh lùng rơi
Mắt bâng khuâng thả mộng ướp hương đời 
Tô vẽ tím chân trời xa mở rộng 

Mùa thu hỡi ngất ngây làn gió lộng
Xoáy tâm hồn ngất ngưỡng bản tình ca 
Gợi thi nhân lãng đãng buổi chiều tà 
Dầu ảo não chơi vơi màu kỷ niệm 

            Minh Thuý Thành Nội 
                Tháng 8/31/2021

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2021

Thơ Nhất Hùng - Trang Châu

 

                             TÌNH THƠ

Biết người chỉ biết qua thơ
Bước qua bến vắng thấy bờ tịch liêu
Thấy em, một bóng đường chiều
Sân ga không có người yêu đứng chờ
Thấy đời, khoảng trống tiêu sơ
Thấy em, chiếc lá bơ vơ giữa dòng
Cung buồn  cũng buồn giăng
Lênh đênh duyên phận, thăng trầm kiếp hoa
Nòi tình một lứa trong ta
Người chưa tương kiến hoá ra tương phùng
Gánh sầu một ghé vai chung
Chia nhau trống vắng, vui cùng đơn côi
Lấy hoen lệ điểm nụ cười
Lấy tai ương kết hoa đời tin yêu
Chút bình minh, chút nắng chiều
Chút hương tìm lại ít nhiều trao nhau

TRANG CHÂU

Bài Thơ Trên Cát - Thơ Trần Quốc Bảo


      Bài Thơ Trên Cát  

Trải hồn thơ trên cát,
Con nước dềnh lên sẽ cuốn trôi đi…
Là ký thác vào trùng dương bát ngát,
Nợ tang bồng hồ thỉ nam nhi.

Góc biển chân trời gót mòn phiêu dạt,
Mộng lớn mai chiều thoáng đã vô vi.
Xưa Hạng Võ thế cùng vận mạt,
Trừng mắt nhìn giặc cướp biên thùy! 

      


Đặng Dung mài gươm trên nỗi buồn bi đát,
Bạc mái đầu khi Tổ Quốc lâm nguy!
Cũng một ưu phiền, một trái tim tan nát!
Thuở trước bây giờ nào có khác chi!

Gửi tâm sự vào vần thơ điệu hát,
Hoài cung tơ vẫn bặt dáng Chung Kỳ!
Thì nghêu ngao với trăng thanh gió mát,
Nhất trạo giang sơn tận địa duy!  (*) 

   Trần Quốc Bảo

               Richmond, Virginia

Địa chỉ điện thư của tác giả:

quocbao_30@yahoo.com

        

(*) Nhất trạo giang sơn tận địa duy           
 Trong câu : Bán kiên cung kiếm bằng thiên túng, 
Nhất trạo giang sơn tận địa duy  (Thơ: Hoàng Sào  )
Nửa vai cung kiếm trời cho đó,   - Khắp nẻo non sông
một mái chèo              (Trần Quốc Thái dịch)

Tranh thơ CHÂN CỨNG ĐÁ MỀM - Đỗ Công Luận

 


SÀI GÒN, „Cơn Hấp Hối“ - Thu Chi Lệ

 

1-Sài Gòn đã giới nghiêm từ ngày đó

  Lệnh phong tỏa từng khu phố cách ly

  Lòng xót xa nhìn con thơ thiếu sữa

  Lo cha mẹ già chẳng được ấm no

 

2-Còn đâu miếng cơm thừa đỡ dạ

  Sá gì thuốc chữa bệnh trầm kha

  Người đau kẻ chết nằm la liệt

  Mà ngoài kia chẳng thấy âm hao

 

3-Thương nhớ lắm, Sài Gòn của ta đâu

  Đường Lê Lợi chiều nao bóng xế tà

  Hè phố xưa, tà áo màu tha thướt

  Điểm trang cho người nét đẹp hào hoa

 

4-Nhớ thuở thành đô tràn sức sống

  Người chen chân trên khắp ngã đường

  Chợ búa đông người đi mua sắm

  Mùa nào thức nấy vẫn xanh tươi

 

5-Chợ hôm nay sao nhiều nơi vắng lặng

  Người Sài Gòn mua bán biết tìm đâu

  Còn giam mình trong những hẻm tối tăm

  Ai có nghe chăng bao tiếng oán than?

 

6-Nhớ Sài Gòn như nhớ người năm cũ

  Người đã xa ta biết mấy dặm nghìn

  Phấn son xưa dẫu nhạt nhòa năm tháng

  Dáng thành đô hoa lệ mãi trong tim

 

7-Nhớ chốn xưa lòng ta buồn thổn thức

  Sài Gòn ơi, sao lắm cảnh đọa đày

  Nỗi uất nghẹn lặng chìm trong tiếng khóc

  Chim trong lồng là thảm cảnh hôm nay

 

8-Một chốn phồn hoa ấy còn đâu nữa

   Vàng son đã đổ nát tự bao ngày

   Đã xanh xao hàng cây sầu rũ lá

  Đường xưa quạnh vắng bóng chim bay

 

9-Sài Gòn hôm nay dường đang „hấp hối“

  Khắp phố phường ảm đạm khoảng trời mây

  Bao người tháo chạy mong tìm nơi sống

  Dẫu quê nghèo còn có chỗ nương thân

 

10-Con đường về quê ấy xa vời vợi

   Bao nhiêu rào ngăn cách chẳng buông tha

  Đành chịu sống cảnh màn trời chiếu đất

  Nhìn Sài Gòn hiu hắt dưới ngàn sao!

 

11-Dẫu người chưa chết vì con Cô vít

    Mà phải chết vì cơn đói bao ngày

   Ta bất lực nhìn Sài Gòn hấp hối

    Xót xa lòng, cho ngàn giọt lệ  rơi..

 

12-Hãy cứu lấy Sài Gòn qua khổ nạn

   Vàng son nào đã biến một màu tro

   Đứng lên hỡi Thành đô cơn bối rối

   Sài Gòn còn đây những thuở hẹn hò..

 

13-Còn hơi thở là còn nuôi hy vọng

   Thủ đô xưa vẫn mãi sống nghìn năm

   Sài Gòn hoa lệ sẽ tươi màu rực rỡ

   Cho bao người về quê cũ viếng thăm..

 

    Thu Chi Lệ

  (Tháng 08.2021)