Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2023

LỤC BÁT THÁNG TƯ 2023 - Thơ HUỆ THU

 

Một Khúc Phim
Ngày Tháng Cũ
Bỗng dưng...tất cả im lìm
Dân ngồi túm tụm, lính tìm chỉ huy!
Ba mươi tháng Tư, chuyện gì?
Ông Kỳ, ông Thiệu đã đi đâu rồi?
Ông Minh ai khiến cất lời:
"Ở đâu ở đó đón người anh em!"..
Sài Gòn vẫn vậy, còn nguyên
Lính vừa ra trận, vô duyên tan hàng...
Gió không bay nữa cờ vàng
Miền Nam đã mất, ngỡ ngàng được sao?
Ông Hương cầm khăn lên lau
Những giọt nước mắt dân trào...bỗng dưng?
Cuốn phim quay lại đau lòng,
Bao năm mà vẫn còn vòng khói nhang!
Lính nằm đâu những nghĩa trang?
Tha ma? Hay bãi cát vàng trăng sao?
Lẽ nào...một giấc chiêm bao
Lẽ nào...những tiếng hô hào hết nghe?
Thương ơi Mẹ đợi con về
Thương ơi vợ nhớ chồng thề trăm năm!
Gừng cay, muối mặn, tình thâm
Cha tay gạt lệ lòng bàn tay sâu!
Đất trời trưa bỗng âm u
Cuốn phim tới đó đổi màu tím than!
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam!
Nước non đứt đoạn, bạt ngàn đại dương...
Tôi xem phim cũ mà thương
Phận tôi cả phận bà con quê nhà...
Huệ thu
Thơ Tháng Tư 2023

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2023

Tranh thơ, THÁNG BA NƯỚC MẮT - Đỗ Công Luận

 


Tháng ba, thất thanh đà nẵng - Thơ TRẦN YÊN HOÀ



Tháng ba khô quánh vành môi nóng
Môi khốc trơ như khí đất trời
Đà Nẵng rang hầm đêm cạn kiệt
Trông vời Thường Đức đồi ma trơi

Lính chết quanh đồn chưa rõ mặt
Những khuôn mặt trẻ quá ngây thơ
Viên đạn trúng thân làm co giật
Tuổi thơ đành xa bỏ cuộc chơi

Thường Đức máy bay sà xuống thấp
Tản thương dân lính khỏi nơi này
Khói bụi mù trời sương mịt đất
Đạn rền cùng tiếng hú quanh đây

Tháng ba Đà Nẵng thất thanh gọi
Tam kỳ, Tiên Phước rút quân nhanh
Lính cùng dân tả tơi hoa lá
Đường ngang bít lối, mù quân hành

Bỏ lại đàng sau những hỗn loạn
Lính cùng dân...trời đất khốn cùng
Dân - con cá đang nằm trên thớt
Kiếp người trôi nỗi thật lao lung

Tháng ba thoi thóp hơi thở gấp
Đà Nẵng ngùi trông ở cuối đường
Ta chợt thấy mình như gấp gáp
Bỏ rời Đà Nẵng tránh tai ương

Tháng ba Đà Nẵng co giò chạy
Chen chúc nhau theo sóng xuống thuyền
Lặn hụp cực cùng bên nổi chết
Ơi đêm Đà Nẵng có buồn không?

Đà Nẵng phố phường đang ụp xuống
Một trời lửa rực đằng sau lưng
Một trời quê bỗng dưng tàn lụi
Bên bến sông Hàn khóc đau thương

Tháng ba năm ấy còn ai nhớ
Ngó lại đàng sau những mịt mùng
Hồn đâu trong tháng ba ngày đó?
Chiến tranh hề! nước mắt riêng chung

Trần Yên Hòa

UỐNG RƯỢU Ở NGÃ BA HUẾ - Thơ HOÀNG LỘC



ngã ba Huế là nơi ta uống rượu
là thân danh là thân thế hoàng hôn
là lải nhải những câu thơ tình phụ
mười năm rồi trăng đã lấp đầu non

ngó chuyến xe lam chạy ra Hòa Khánh
là quê em lâu lắm ta không về
ngó lại con đường dẫn vào Đà Nẵng
hiểu tấm lòng em một thuở vu quy

ngã ba Huế là nơi ta chết sững
mười năm xưa em gửi một tờ thư
ngã ba Huế rượu cười ta lận đận
mười năm sau tình vẫn cứ phù du

giương mắt hỏi: còn ai yêu ta nữa?
để lòng mừng: may lắm còn có em
ôi nhan sắc một đời ta đã sợ
mười năm rồi, em chớ lắp thêm tên

giương mắt hỏi còn bao nhiêu hào sĩ
để ngậm ngùi đếm trên đầu ngón tay
ngã ba Huế rõ ra mình thất chí
cuộc hưng vong là chén rượu vơi đầy

em thuở đó cứ cho rằng yên phận
tình mười năm chắc là để em vui
lòng chua chát ích gì ly rượu đắng
như ta đây sao lại phải yêu người?

ta từ phương nam chân dừng phương bắc
em của đồi tây hay đã về đông?
ngã ba Huế rượu cười ta đỏ mặt
mười năm rồi còn mấy giọt tình không

HOÀNG LỘC
(từ: phamcaohoang.com)

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2023

Ngụ ngôn ngày Tám tháng Ba - Thơ Dương Thượng Trúc

 

Năm xưa mùng Tám tháng Ba 

Em còn xuân sắc, hương hoa ngọt ngào 

Chung quanh bao kẻ mời chào 

Nam thanh nữ tú đi vào đi ra 

 

Ngày ấy mùng Tám tháng Ba 

Phòng khách đầy ắp bánh quà, vui sao 

Em thì đỏng đảnh làm cao 

Mặc cho thiên hạ đi vào đi ra 

 

Thế rồi năm tháng trôi qua 

Mùa xuân cứ thế tà tà lặng rơi 

Hoa xuân ngày cũng kém tươi 

Phòng khách ngày cũng kém người vào ra 

 

Năm nay mùng Tám tháng Ba 

Mình em một bóng đi ra đi vào 

Chẳng hoa, chẳng tiếng mời chào 

Tiếc ngày tháng cũ, đi vào đi ra... 


Em ơi! Ngày Tám tháng Ba

Cái vòng lẩn quẩn ấy mà...có sao...

Đời như một giấc chiêm bao

Buồn vui lẫn lộn hết vào lại ra


Xá gì ngày Tám tháng Ba...


Dương Thượng Trúc 

08/03/2023 

TÓC NHƯ SƯƠNG - Thơ Thu Chi Lệ

 

         

Một chiều xưa cùng ai trên hè  phố

Nắng hạ vàng lên mái tóc em bay

Tà áo xanh như màu trời hôm ấy

Cho lòng ai thêm xao xuyến ngất ngây

 

Con đường xưa bước nhỏ chiều soi bóng

Nhớ ngày nao buông thả tóc như mây

Rồi nắng hạ dần phai trên mái tóc

Mưa thu từng giọt thấm ướt vai gầy

 

Ta tìm lại trong mơ con đường nhỏ

Đường xưa lối cũ in dấu chân qua

Mắt vời vợi trông về vùng quá khứ

Tóc ngày xưa như chiều thu nắng phai

 

Tóc đã thưa trên bờ vai thiếu phụ

Buông dài trên gối chiếc những đêm mơ

Sợi buồn nào che giấu niềm tâm sự

Sợi nhớ  trăng xưa khuất bóng khuất  mờ 

 

Trời nơi đây một màn sương khói tỏa

Tóc trên tay như lá rụng bên thềm

Những tháng ngày tàn phai theo mộng ảo

Cho lòng ta se lạnh lúc chiều lên

 

Gió đông về ươm lạnh những ưu phiền

Tay run run nét bút những dòng thơ

Lòng xa xót với bao lần hoài niệm

Đâu tóc ngày xưa, những sợi tóc mềm..

 

Ta lo sợ lúc hoàng hôn phai nắng

Tóc hững hờ  cho mưa gió tả tơi

Thu đã tàn, ai ngồi hong mái tóc

Sợi ru buồn như sương trắng rụng rơi..

 

 Thu Chi Lệ

( CHLBĐ, Những ngày tàn thu 2022)

 

 

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2023

Thơ Ý Nga: TRỐI & Nhạc Bùi Giới: SÀI GÒN GIỜ ĐÂY, website VIỆT NAM VĂN HIẾN

 


SEN THƠM TỪ BÙN,
NHƯNG BÙN KHÔNG THƠM?
Ánh mắt đầy thành kiến
Chị phân biệt giàu nghèo
Miếng ăn chưa từng… thiếu
Làm sao hiểu đói meo?
 
Mà ai người to lớn
Hơn cả quả đất tròn?
Cứ sống bằng định kiến
Chị thua! Họ luôn hơn.
Chị sống bằng trình diễn
Che đậy lắm màu mè
Tình cảm không lưu luyến
Ham nói, chẳng lắng nghe.
 
Tham lam vòng vương miện
Lao vào chốn bùn đen
Van xin mà lạy vái,
Bằng sen “cúng” chùa chiền.
Nếu những kẻ may mắn
Không thương người rủi ro
Một khi rơi thất thế
Ai cứu cảnh sa cơ?
 
Ai xoa dịu đau đớn
Cho những kẻ tâm hời?
Hiếm khi “Giàu ba họ”,
Càng hiếm “Khó ba đời”!
Ý Nga, 7.3.2023
 
 


 
HƯỞNG THIỆN NHƯNG KHÔNG HƯỚNG THIỆN
Anh chưa nhờ vả nọ kia
Chị lo chi vội phân chia kia… này?
Con ai cũng cẩn… vàng đầy
Không chơi cùng… bạc, sợ phai sắc liền?
Ý Nga, 2023
 





 

ƯỚC ĐƯỢC VỀ CHĂM SÓC MÁ
Niềm đau quá lớn tim này
Xót xa nỗi khổ: Mẹ ngày yếu hơn
Anh khuất bóng, Má héo hon
Tấm thân cằn cỗi hao mòn thấy thương.
💚
Cả đời, Người sống làm gương
Chồng con chăm sóc, hữu hương dịu dàng.
Chưa về, bất hiếu vô vàn
Lòng con thương kính chỉ chàng hiểu thôi.
Ý Nga, 7.3.2023
 
 


 
 
TRỐI!
Hoa này một kiếp được Thơ
Hưởng may ân sủng nhả tơ ân tình.
💚
Khi nao hoa phải lìa cành
Xin chàng Thơ nhớ lượn vành mộ hoang.
Ý Nga, 7.3.2023

  






NỊNH THẦN!
Em có ngượng khi buông điều nịnh hót?
Lời đầu môi giả dối chứa đãi bôi
Cách sống tồi, sớm tối quen luồn chui
Tâm hời hợt, nịnh trên, hại người dưới.
Ý Nga, 7.3.2023





Sài Gòn Giờ Đây
Nhạc và trình bày: Bùi Giới
Lời tiếng Anh: Bùi Thu Anh





Chân thành cám ơn trang website đã lưu trữ thơ văn của Ý Nga & bạn hữu:
 VIỆT NAM VĂN HIẾN
Kính giới thiệu đến quý Độc Giả năm châu:

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2023

Nữ tướng Mê Linh - Hùng Ca Tiếng Trống Mê Linh - Tế Luân



Hai Bà Trưng

Nữ Tướng Mê Linh  

 

Mê Linh trang sử ghi danh

Nữ nhi dũng tướng phá thành xưng vương

Cưỡi voi xung chiến xa trường

Trưng Trắc, Trưng Nhị kiên cường tiến quân.

 

Đánh tan lũ giặc bắc xâm

Thái thú Tô Định thoát thân đầu hàng

Bỏ rơi ấn tín tan hàng

Tàn quân nhục nhã kinh hoàng rút lui.

 

Hồn Thi Sách cũng ngậm ngùi

Rửa oan trường hận, lòng nguôi hận thù

Chiến trường lửa khói bụi mù

Thù nhà nợ nước, chiến khu tung hoành.

 

Hai Bà Trưng dựng khung thành

Xưng Vương hùng cứ vang danh đất trời

Nước Nam sông núi sáng ngời

Trống Mê Linh dục, đáp lời linh thiêng.

 

Lạc Long hợp với cháu tiên

Đánh tan quân Hán giữ yên thái bình

Nữ Vương lòng vẫn chung tình

Thù nhà nợ nước, chứng minh chí hùng.

 

Lòng dân hợp nhất tương phùng

Noi gương Trưng Trắc, lòng trung hiếu thờ

Việt Nam gìn giữ cõi bờ

Chống quân xâm lược, ngọn cờ tung bay.

 

Tế Luân

Tưởng niệm Hai Bà Trưng

03-06-23

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2023

Vọng Cố Hương - Thơ Trần Công/Lão Mã Sơn

  


Nhìn hoàng hôn cuối chân trời viễn xứ
Chợt nghe lòng mình nhớ về quá khứ
Nhớ hình ảnh của đất nước, quê hương
Thời tôi hãy còn sống trên quê Mẹ.

Quê tôi nghèo, nhưng đẹp như tranh vẽ
Không có nơi nào có thể đẹp hơn:
Sông Tiền, sông Hậu , hai con sông lớn
Sông Tiền Giang chảy vào vùng Đồng Tháp
Sông Cửu Long đổ ra Thái Bình Dương
Nước các con rạch tràn ngập ruộng vườn.

Có nhiều địa danh đẹp như trong mộng:
Vũng Tàu, mũi Nghinh- Phong bốn bề gió lộng
Đêm Đà Lạt, sương lạnh phủ đồi Thông
Hồ Xuân Hương, thác Bongour, hồ Than Thở
Bức tranh thiên nhiên trông đẹp như mơ
Trên vùng Tây nguyên núi rừng chớn chở
Hoàng hôn vừa xuống mờ mịt màn sương
Khói lam chiều bốc lên từ bản Thượng.

Quảng Ngãi, Tỉnh nghèo nhất của miền Trung
Nhưng có rất nhiều cảnh đẹp vô cùng
Núi Thiên Ấn cạnh bờ sông Trà Khúc
Quả núi cao tận mây xanh, Thiên Bút
Biển Sa Huỳnh sóng nước lặng lờ trôi.
PleiKu, Buôn Mê Thuộc và KomTum
Những Thành phố buồn, đất đỏ mưa bùn.
Đèo Mang Yang, DakTo và DakPek
Khắp cả bốn bề rừng rậm mênh mông.

Tỉnh nhà của tôi là Tỉnh Gò Công
Nơi tôi vào đời từ một cõi xa
Nơi có nhiều kỷ niệm thời thơ ấu
Nơi tôi còn mồ mả của Ông, Cha
Nay tôi đang lưu vong trên xứ lạ
Nhắc lại hình ảnh quê hương đất nước
Chợt nghe lòng rào rạt nỗi nhớ nhà.

Trần Công /Lão Mã Sơn
LonghoVinhlong/blog

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2023

THIÊN LÝ ĐỘC HÀNH - Thơ: Tuệ Sỹ


1.
Ta về một cõi tâm không
Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn
Còn yêu một thuở đi hoang
Thu trong đáy mắt sao ngàn nửa khuya.

2.
Ta đi dẫm nắng bên đèo
Nghe đau hồn cỏ rủ theo bóng chiều
Nguyên sơ là dáng yêu kiều
Bỗng đâu đảo lộn tịch liêu bến bờ
Còn đây góc núi trơ vơ
Nghìn năm ta mãi đứng chờ đỉnh cao.

3.
Bên đèo khuất miễu cô hồn
Lưng trời ảo ảnh chập chờn hoa đăng
Cây già bóng tối bò lan
Ta ôm cỏ dại mơ màng chiêm bao.

4.
Đã mấy nghìn năm đợi mỏi mòn
Bóng người cô độc dẫm hoàng hôn
Bởi ta hồn đá phơi màu nắng
Ôm trọn bờ lau kín nỗi buồn.

5.
Từ thuở hồng hoang ta ở đâu
Quanh ta cây lá đã thay màu
Chợt nghe xao xuyến từng hơi thở
Thấp thoáng hồn ai trong khóm lau.

6.
Trên đỉnh đèo cao bát ngát trông
Rừng, mây, xanh, ngất tạnh, vô cùng,
Từ ta trải áo đường mưa bụi
Tưởng thấy tiền thân trên bến không.

7.
Khi về ngả nón chào nhau
Bên đèo còn hẹn rừng lau đợi chờ
Trầm luân từ buổi ban sơ
Thân sau ta vẫn bơ vơ bụi đường.

8.
Bóng tối sập mưa rừng tuôn thác đổ
Đường chênh vênh vách đá dọa nghiêng nghiêng trời
Ta lầm lũi bóng ma tròn thế kỷ
Rủ nhau đi cũng tận cõi luân hồi
Khắp phố thị ngày xưa ta ruổi ngựa
Ngang qua đây ma quỷ khác thành bầy
Lên hay xuống mắt mù theo nước lũ
Dẫm bàn chân lăn cát sỏi cùng trôi
Rồi ngã xuống nghe suối tràn ngập máu
Thân là thân cỏ lá gập ghềnh xuôi
Chờ mưa tạnh ta trải trăng làm chiếu
Nghìn năm sau hoa trắng trổ trên đồi.

9.
Gởi lại tình yêu ngọn cỏ rừng
Ta về phố thị bởi tình chung
Trao đời hương nhụy phơi hồn đá
Thăm thẳm mù khơi sương mấy từng.

10.
Một thời thân đá cuội
Nắng chảy dọc theo suối
Cọng lau già trầm ngâm
Hỏi người bao nhiêu tuổi.

11.
Bước đi nghe cỏ động
Đi mãi thành tâm không
Hun hút rừng như mộng
Chập chùng mây khói trông.

12.
Thân tiếp theo thân ngày tiếp ngày
Mù trong dư ảnh lá rừng bay
Dõi theo lối cũ bên triền đá
Sao vẫn còn in dấu lạc loài.

13.
Khi về anh nhớ cài quai nón
Mưa lạnh đèo cao không cõi người.

Tuệ Sĩ